Hôm nay,  

Thơ Tháng Một

07/11/202208:06:00(Xem: 3970)

600x343_Photo-Internet

THƠ QUẢNG TÁNH TRẦN CẦM

NGÓN TAY GIỮA

 

chỉ thẳng vào mặt hắn

trong áp phích trên tường  ̶ ̶ ̶  

thằng chết tiệt chết bại liệt

chết không kịp trối

chết bầm dập nát thịt tan xương

 

giữa  thiên địa miên man

ngón tay giữa

không chỉ bâng quơ

không chỉ trăng không chỉ sao

mà chỉ mặt kẻ giết người  ̶ ̶ ̶  

ngày tận số đã đến

lưới trời khó lọt

đừng cười hoang tưởng

 

những đứa trẻ ukraine oằn mình trong cuộc chiến

ký ức sao quá mong manh

không biết em sẽ còn nhớ ngày hôm nay

và những ngày sắp tới

 

tôi không biết phải nói gì

để chuyên chở cảm xúc

và trấn an

trong tháng ngày thắt tim nghẹn họng

xin thượng đế

cho em được bình an.

 

– Quảng Tánh Trần Cầm  


@@@

THƠ NGUYỄN HÀN CHUNG

TƯỚNG VỀ HƯU

(Mở mắt chúng ta chợt nhớ Nguyễn Huy Thiệp)

 

Mắt xanh

tướng còn đương

cho TƯỚNG VỀ HƯU

hiển lộ trong đời

không biết

người viết TƯỚNG VỀ HƯU

có gặp ông tướng về hưu nào

trong lễ tang mình không nhỉ?

Người cầm bút đời sau

nếu không đủ tài phủ nhận ông

hãy viết khác ông
     mới làm ông thỏa ý

 

Tụng ca ông vĩ đại rất cần

cần cho những người cầm bút phân vân

phẩm tiết như ông hay bẻ cong ngòi bút

Tướng còn đương

Tướng về hưu

cả những tướng quân đã chết

đọc TƯỚNG VỀ HƯU của ông

trên trướng dưới mồ

Mắt ông nhắm rồi

mở mắt lũ văn nô

mở cả mắt chúng ta

những người làm văn chân thực

ở bất cứ nơi đâu trên trái đất

 

Tâm càng cao thì nhục càng sâu.

 

*

 

N G H Ệ S Ĩ!

 

Chúng tôi tin các anh có một tâm hồn rất đẹp

làm rung động những gì sâu xa nhất trong lòng khán thính giả

Tôi khóc cười cùng với anh

Chúng tôi tin những giọt nước mắt trong bi hài khúc cầm ca của anh rơi dưới ánh đèn vô cùng thánh thiện

Chúng tôi cười ngặt nghẽo chia sẻ niềm vui với một vai diễn xuất hài tuyệt diệu của anh

Chúng tôi muốn được rờ cái chéo áo của thần tượng đời mình

Chúng tôi không tiếc những đồng tiền được làm ra từ mồ hôi của cuộc đời lao lực

Anh có tin không con chúng tôi nhịn ăn sáng để có tiền cho cả nhà háo hức đến rạp xem anh diễn để được khóc được cười với các diễn viên

Khi có anh không may mất sớm chúng tôi khóc như là người thân miên viễn ra đi đến nỗi có người cười nhạo khóc một diễn viên hài mà như khóc cha mình chết

Chúng tôi yêu các anh như thế đó những người nghệ sĩ yêu quý của tôi ơi!

Chúng tôi không ganh ghét khi các anh ở lâu đài sắm sanh toàn cổ vật kim cương, san hô, mã não quý hiếm trên đời bởi nghĩ các anh tài hoa tột đỉnh rèn luyện công phu xứng đáng được hưởng thành quả tự thân

Càng yêu các anh bao nhiêu , kỳ vọng trái tim thanh khiết của các anh bao nhiêu chúng tôi càng phẫn hận bấy nhiêu khi vỡ lẽ ra anh xem chúng tôi như như tấm thảm chùi chân cho anh bước lên đài danh vọng hưởng tiền rừng bạc bể .

Chúng tôi thất vọng đến đau đớn tìm mọi lý do không tin các anh đã lợi dụng sự ngây ngô mê muội của chúng tôi để sống trên xa hoa và xử sự dối trá với những người nuôi anh thành người nổi danh sang cả

Cái gì làm cho anh tha hóa hay bản chất các anh là vậy?

Tôi không nỡ nhổ vào mặt người tôi quý trọng thương yêu mà mới hôm qua thôi còn chỉ muốn ôm hôn cho phỉ dạ

Anh có hiểu sự héo úa đến cạn cùng niềm tin của chúng tôi đến hai chữ nghệ sĩ không anh.

Nghệ sĩ ơi sao các anh đành làm vậy

làm vậy sao đành!

Nguyễn Hàn Chung

(Houston TX một ngày cuối thu 2022)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thơ của hai thi sĩ Quảng Tánh Trần Cầm & Nguyễn Hàn Chung...
thăng trầm lên xuống / như những bậc đá trên đồi xanh / tóc bay theo gió / mùa hạ êm đềm thắp lửa mặt trời / trong từng đôi mắt mong đợi / dõi cánh chim bay xa...
Ông bà Năm quê quán ở Thuận Hòa, Sóc Trăng, ông bà sinh cơ lập nghiệp cùng với và tiếp nối tổ phụ tổ mẫu nhiều đời ở quê. Họ yêu đồng ruộng, yêu vùng đất màu mỡ phù sa ruộng vườn gieo trồng thoải mái. Vậy mà sau ngày quốc nạn 30– 04– 1975, họ chật vật vì ruộng vườn, làm nhiều phải đóng thuế nhiều, làm ít thì bị tổ sản xuất phê bình kiểm thảo. Lúa mạ thiếu nước, thiếu thuốc trừ sâu, trồng tỉa khó khăn...
Trời nắng chang chang, thỉnh thoảng từng cơn gió bụi bốc lên bay rát cả mặt, dòng xe máy xình xịch chạy như mắc cửi trên đường. Hai bên lề đường có cả mấy mươi tiệm vịt quay, heo quay, những con vịt quay vàng ươm, có con thì da sậm màu hơi ngả nâu tất cả đều béo nhẫy mỡ, treo tòng teng trong tủ kiếng trông rất bắt mắt. Những con heo sữa quay vàng ruộm hoặc ngã màu cánh kiến, chủ tiệm còn gắn vào miệng nó một cái bông đỏ thắm...
Longwood Gardens là một “vườn hoa” không những nổi tiếng của Tiểu bang Pennsylvania mà còn là một trong vài vườn hoa nổi tiếng nhất của cả nước Mỹ...
Ở Mỹ người ta không ăn mỡ của động vật như heo, bò, gà vịt, vì sợ tăng cholesterol. Nếu ăn mỡ họ ăn bacon, thịt ba chỉ ướp muối. Họ chiên bacon cho giòn, ăn kèm với trứng chiên và bánh mì. Một món điểm tâm rất được nhiều người yêu thích. Tôi thích dùng mỡ nhưng chỉ dùng ở một vài món. Mỡ heo, tôi mua miếng dày, thái hạt lựu, thắng riu riu cho đến khi tóp mỡ héo lại, màu vàng nhạt ngả sang nâu. Tôi vớt tóp mỡ, để riêng ra cho khô và giòn, dùng để kho cá bống. Vì cất nhiều công, nên tôi rất quý tóp mỡ...
Vinh cầm cái ly nhỏ đưa lên “Dô. Anh em !” “Ê. Sao khẩn trương thế, mày? Chưa có miếng nhắm nào vô bụng cả!” Đặt ly xuống, nhìn khuôn mặt bị thịt của Sáu Diên đang cười, Vinh chợt thấy bực mình và cụt hứng...
Thế kỷ trước, truyện Ví Dụ Ta Yêu Nhau* của một nhà văn trẻ đã làm bao nhiêu “kẹp tóc”, “húi cua” say mê một thời. Thế kỷ này, các cô, các cậu ngày xưa, giờ đây là những bà, những ông với mái tóc mặn mà, ít tiêu nhiều muối, có phút chạnh lòng chăng, khi nghe những ví dụ dưới đây?
Hai người đang đi chầm chậm trên lối đi hẹp bằng đất thỉnh thoảng có những con đường mòn xanh mơn mởn cắt ngang, mà cứ hai năm một lần những xe đẩy chở cỏ khô hoặc lúa mì lại ùa vào những đám hoa cúc và cỏ. Những cơn mưa gần đây đã tạo thành từng vũng ao nhỏ ở những đoạn lồi lõm; nhưng ở phần giữa đường, đầy bụi bặm và rải rác có dấu vết móng ngựa, thì khúc đường cũng khá rộng để hai người có thể sánh đôi...
Thơ của Trần Yên Hòa & Lê Minh Hiền


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.