Hôm nay,  

Trang thơ cuối đông

28/11/202220:00:00(Xem: 5132)
1- Ann Phong. Molded Memory 30x40 mixed media 2010
Tranh Ann Phong.



Chuông nguyện mù sương

 

Tôi gõ lòng tôi ba tiếng chuông

Tiễn người thay sợi khói trầm hương

Tiếng chuông đánh thức trò dâu bể

Ngụp lặn phù sinh cuộc nhiễu nhương

 

Rắc rượu vào sông tôi thủy táng

Hẩm hiu cùng với bụi tro về

Ta với người như hoa bỉ ngạn

Nâng chén giang hồ qua bến mê

 

Tôi gõ lòng tôi ba tiếng nữa

Tiễn người? Không. Tôi tiễn tôi thôi.

Mai mốt phiên tôi ai có tiễn

Tôi biết gì đâu khuất biệt rồi

 

Đừng kết hoa tang đừng liễn điếu

Hoa rụng còn trơ lá với cành

Ba tiếng chuông thôi là quá diệu

Cho hồn linh lạc cõi vô thanh!

 

*

 

Đồ người

 

Mắng một người phụ bạc mình là đồ chó

tưởng như vậy sẽ làm họ tức giận

thực sự bạn đã lầm

vì trong mắt họ long lanh sự hãnh diện

được gọi là đồ chó.

 

Giá như những người bị mắng là đồ chó mà thực sự có trái tim loài chó

thế gian này đâu có những kẻ phụ ngãi, bội tình

những kẻ ngồi nhai rau ráu sự chung thủy mới thật sự là lũ súc sinh

 

Hỡi những người bị tình phụ

đừng bao giờ mắng nhiếc kẻ kia là đồ chó

chỉ tổ làm vẻ vang cho họ


Chính xác hơn cả nên mắng họ là:


Đồ
Đồ… đồ

Đồ người.

 

*

Khúc một

Buổi tối băng qua đường Bellaire đầm đìa sương giăng


tưởng đã chàng ràng bạch lộ
ngã tư Beechnut quẹo trái
ông già da đen giương cao đồng xu hai lăm cent
trương cao tấm bảng bằng tiếng Việt không hoa không dấu: o vietnam ve
xin gã da vàng bủng beo bố thí

này man, me trả lại những lon thịt năm xưa
những gói thuốc bốn điếu
Pall Mall, Camel
từ máy bay thả xuống đồng làng Nhị giáp
những chiều hả hê đốt xe jeep Mỹ
yêu nước chống kẻ thù tiếp tế “người anh em”

 

Bây giờ ước gì thấy một cô gái đứng đường
để được cò kè trả giá khan
hai chục đi không, em chiều?
“con đường Duy Tân cây dài bóng mát”
Thị Nghè, Chuồng Chó, Lái Thiêu

Ở trong cái bar kín mít kia
cởi truồng trắng, vàng, đen mỹ miều hợp pháp
dòm lom lom từ lỗ chiếu môn tới đỉnh đầu ruồi
tự trói hai tay ra phía sau miệng ngậm một đồng tiền tip
em không hề vươn tay duỗi chân há miệng vẫn lấy gọn ơ
nghệ thuật tình câm

Các cô gái không một tí vải nào trên người vẫn ngang nhiên cười sằng sặc hào sảng
nụ cười công dân Hoa Kỳ tự tin tư bản
năm chục năm các cô gái đứng đường nước Việt
không có mảy may nụ cười ấy
chỉ có tiếng khóc thảm thê đời đời điếm lậu

những lão thi sĩ già quắp sần sùi tình yêu
ngồi ngó mông mây trắng
biết đợi đến bao giờ…

 

Nguyễn Hàn Chung

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mới đọc tin ngày 13 tháng tư, 2023 một thằng nhỏ khi đi tìm đón người em đã bấm chuông cửa lộn nhà, bị ông chủ nhà bắn bị thương. Ông chủ nhà này chắc thuộc loại khó tính và đề cao cảnh giác quá độ đã hành xử nóng nảy vội vàng. May mà thằng nhỏ không chết, kẻo ông sẽ ân hận cả đời...
Trong đám kỹ sư mới Tám Côn là một nhân vật nổi bật, kể về tướng mạo lẫn cá tính. Đi với nhóm cán bộ đầu tiên vào tiếp thu nhà máy, Tám Côn đã thu hút một sự chú ý đặc biệt. Trong khi những người khác đều ra dáng cán bộ với trang phục “thời thượng” là áo trắng ngã màu cháo lòng, quần dài kaki vàng hay nâu, anh Tám đóng nguyên bộ quân phục cũ kỹ bạc màu, trên đầu nón cối mới tinh với huy hiệu ngôi sao vàng chói...
Khi chiến tranh chấm dứt vào năm 1975, tôi mới được một tuổi; đến nay, tôi 49 tuổi, coi như đã sống một nửa thế kỷ. Nhìn lại quãng đời vừa qua, tôi thấy đời tôi thật sung sướng, cho đến năm 48. Nhưng năm nay 49 thì, như nhiều người nói, bốn chín chưa qua năm ba đã tới, tôi gặp tai nạn, do chính tôi gây ra, khiến từ nay tôi không còn muốn chường mặt ra xã hội.
Sáng nay tôi thức dậy và tôi đã lên ba tuổi rồi. Mẹ đánh thức tôi bằng nụ hôn và ôm choàng lấy tôi. Mẹ đã làm bánh kếp(*). Ôi! Ngon quá! Trời rất đẹp và chúng tôi đi dạo bây giờ đây. Ánh nắng mặt trời chói lọi mơn man trên mắt tôi. Đến công viên, tôi gặp bạn bè của tôi. Cuộc đời đẹp làm sao!
Mẹ tôi, con gái quê Sơn Tây, sống cùng thời với thi sĩ Quang Dũng, nổi tiếng với bài thơ “Đôi Mắt Người Sơn Tây”. Mẹ đi lấy chồng, gia tài vỏn vẹn một con lợn nái. Mẹ kể mỗi khi ăn no, nó lại nằm ịch ngay giữa nhà, ụt ịt chờ mẹ xoa bụng. Bà ngoại mua để mẹ nuôi, lớn lên bán được số tiền to làm vốn xem như của hồi môn lúc ra riêng...
Vấn là bạn sách đèn thân thiết với Thạnh từ thuở bé. Cha Thạnh với mẹ Vấn cũng là anh em cô cậu ruột. Do vậy, anh chị em Thạnh dù lớn hay nhỏ đều là vai trên của Vấn. Vấn lại rất hiền lành nên cả nhà Trúc đều thương mến. Suốt tuổi học trò Vấn vẫn hay đến nhà Thạnh, nơi đầy đủ tiện nghi cho hơn ở nhà để cùng Thạnh học hành...
Ngày cuối tuần nào cũng như ngày hội, đường phố khu thủ đô tỵ nạn nầy đông khách lạ lùng. Thiên hạ các vùng chung quanh đổ xô đến, thi đua cùng với du khách từ những tiểu bang khác về. Nam thanh nữ tú thướt tha. Áo quần màu mè đủ vẻ đủ dáng. Những tiếng cười dòn tan yêu đời khắp chốn...
Thơ của hai thi sĩ: Trần Yên Hòa & Thy An
Chiếc xe hơi chạy trên con đường hẹp, uốn lượn, hai bên là những cánh đồng lúa mì hầu hết đã được gặt xong, đây đó những bó rơm, cỏ khô được cuộn tròn nằm rải rác, những cánh rừng thưa xanh ngắt, những bụi cỏ lau màu tím hồng phất phơ trong gió, những trang trại với hàng chục con cừu, bò, và cả ngựa đang thong dong gặm cỏ, những căn nhà, quán rượu, nhà thờ…hầu hết được xây bằng đá đã xỉn màu vì thời gian, với những cửa sổ bằng kính có khung sơn trắng và kiến trúc đặc thù của vùng Yorkshire...
Kéo dài được hai năm, cuối cùng thì hắn cũng quyết định bỏ trường để về nhà đi buôn. Đây là một việc cân não mà hắn đã dằn vặt vật vã suốt một thời gian dài. Hắn là sinh viên giỏi, vốn được tuyển thẳng vào trường sư phạm, thật tình mà nói thì hắn muốn vào Bách Khoa chứ chẳng phải sư phạm, chọn sư phạm vì được miễn học phí nên miễn cưỡng chấp nhận...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.