Hôm nay,  

Chùm thơ Lê Hưng Tiến

28/11/202220:08:00(Xem: 4139)
Crazy
Tranh Đinh Trường Chinh.



Chiếc bình thủy tinh đựng nhiều gió

(Quý tặng nhạc sĩ Trương Quang Minh Đức)

 

Thinh không động hưởng

Những giấc mơ đi cày ánh sáng

Chiếc bình thủy tinh đựng nhiều gió

Trong khoảng lặng đã vỡ

 

Ở nhiều con đường mới

Là những vết xiên sẹo thời gian

Đôi khi mặt trời mở

Là những lần đẫm mình trong kho sách

 

Nếu ước mơ có bay lên được

Thì con thuyền phải đựng nhiều gió

Nếu dòng sông không phẳng

Thì núi lại càng duỗi thẳng chân mây

 

Ai cũng đến gần mình hơn

Những con chữ đôi lúc cũng đánh mất phận mình

Làm giấc mơ đi cày ánh sáng

Trong chiếc bình thủy tinh đựng nhiều gió

 

*

 

Tôi chưa bao giờ bật khóc như thể

(Đau thương vì người con gái ra đi từ chuyến xe qua)

                       

Tôi luôn gọi sáng tạo thức dậy

Bình mình không có lý gì ửng nắng

Nhiều bài thơ ra đời khoảnh khắc ấy

Gội sạch từng cái tên làm vỡ mùa nghi thức

 

Tôi hiến dâng mình cho mỗi cái tên THƠ định danh

Sống hay chết đều trở về lòng đất

Thơ cũng vậy. Cũng có mộ phần của riêng nó

Và tôi đã khóc cho nhiều bài thơ như thể

 

Tôi luôn yêu những cái nhạy cảm

Vì tạo hóa đã cho mình cái của ngã thể

Nhưng tôi cũng khóc nhiều cái nhạy cảm ấy

Bởi đất trời là con Tạo quanh quẩn vòng thử thách chưa qua

 

Như buổi sáng nay

Tôi đã bật khóc như thể

Như thể chưa từng ra đời mỗi bình minh

Mỗi bình minh là mỗi bài thơ khác

 

Mỗi bài thơ khác là sự tồn tại cái khác

Nhưng cái khác có thể sẽ chết đi

Và có thể tồn tại trong thế giới khác

Thế giới khác cũng mất đi một phần con người

 

Như buổi sáng nay

Một cô gái không biết tung tích

Như bài thơ không biết tên mình

Đã từ cõi sống trong một chuyến xe qua

 

Một cô gái bỏ lại thế giới này

Một bài thơ bỏ lại thế giới khác

Cả hai đều bỏ lại sự khác biệt tồn tại

Như bỏ quên nghi thức để mùa chuyển kiếp đau thương

 

*

 

Cánh mỏng chao nghiêng

                     

Nắng đung đưa nụ cười

Em ngây ngô những bước cỏ mềm

Đẫm ướt vạt sương làm cánh mỏng chao nghiêng tóc xõa

 

Phố vừa lên xanh

Sân trường lụa là không khí

Tiếng thở làm gót hồng kéo mặt trời xuống thấp

 

Những đôi mắt rỗng

Va đập mùa đậu biếc

Gọi thinh không chạm hờ nhau vọng tưởng

 

Nhịp nhịp bước bước

Những suy tư chưa đến lúc mơ hồ vỗ về

Chỉ nghe lòng đất thầm thì ai đáu

 

Dẫu khoảnh khắc chưa lên ngôi

Em vẫn ngây ngô những bước cỏ mềm

Đẫm ướt vạt sương làm cánh mỏng chao nghiêng tóc xõa

 

– Lê Hưng Tiến

Hồi nhỏ có lần vào dịp lễ Ok Om Bok nội dắt tôi đi Sóc Trăng coi lễ hội truyền thống đua ghe Ngo của người Khmer trên sông Nhu Gia ở xã Thạnh Phú. Lớn lên, anh bạn Thạch Sum quê Cù Lao Dung (Sóc Trăng) đưa tôi tới Chùa Dơi coi đàn dơi khổng lồ đeo tòn ten trên cây sao, cây dầu xong xuống kinh Chà Và lội về bến cá Bãi Xàu uống rượu nếp Bãi Xàu say tít cung thang. Tôi còn nhớ buổi nhậu trong một quán lá đơn sơ, lần đầu tiên tôi nghe câu nói lạ tai: "On ơi on! Sà lanh bon tê?", “Sóc Sờ Bai, bòn, tâu na bòn, tâu na bòn ơi”...
Phan Huấn quê ở làng Cao Mật - gần thành Tây Đô là con của một viên thị vệ dưới triều Trần Thuận Tông. Từ thuở nhỏ Huấn đã nổi tiếng hay chữ. Nhờ thân phụ làm việc gần vua, Huấn biết khá nhiều chuyện lôi thôi đã xảy ra ở triều đình. Lúc bấy giờ nhà Trần đã quá suy yếu, đang bị một ngoại thích nhiều tham vọng là Hồ Quí Ly khuynh loát...
Nhiều lúc nghĩ cũng lạ, cái ý nghĩ về tuổi già cứ đeo đẳng mãi trong trí mình không sao quên nó đi được. Nghĩ cũng tại mình. Tuổi tác là vấn đề thuộc thời gian. Sống lâu lên lão làng. Đó là tự nhiên. Mỗi tuổi đều có những khó khăn riêng, cũng như những bịnh tật...
Mới đọc tin ngày 13 tháng tư, 2023 một thằng nhỏ khi đi tìm đón người em đã bấm chuông cửa lộn nhà, bị ông chủ nhà bắn bị thương. Ông chủ nhà này chắc thuộc loại khó tính và đề cao cảnh giác quá độ đã hành xử nóng nảy vội vàng. May mà thằng nhỏ không chết, kẻo ông sẽ ân hận cả đời...
Trong đám kỹ sư mới Tám Côn là một nhân vật nổi bật, kể về tướng mạo lẫn cá tính. Đi với nhóm cán bộ đầu tiên vào tiếp thu nhà máy, Tám Côn đã thu hút một sự chú ý đặc biệt. Trong khi những người khác đều ra dáng cán bộ với trang phục “thời thượng” là áo trắng ngã màu cháo lòng, quần dài kaki vàng hay nâu, anh Tám đóng nguyên bộ quân phục cũ kỹ bạc màu, trên đầu nón cối mới tinh với huy hiệu ngôi sao vàng chói...
Khi chiến tranh chấm dứt vào năm 1975, tôi mới được một tuổi; đến nay, tôi 49 tuổi, coi như đã sống một nửa thế kỷ. Nhìn lại quãng đời vừa qua, tôi thấy đời tôi thật sung sướng, cho đến năm 48. Nhưng năm nay 49 thì, như nhiều người nói, bốn chín chưa qua năm ba đã tới, tôi gặp tai nạn, do chính tôi gây ra, khiến từ nay tôi không còn muốn chường mặt ra xã hội.
Sáng nay tôi thức dậy và tôi đã lên ba tuổi rồi. Mẹ đánh thức tôi bằng nụ hôn và ôm choàng lấy tôi. Mẹ đã làm bánh kếp(*). Ôi! Ngon quá! Trời rất đẹp và chúng tôi đi dạo bây giờ đây. Ánh nắng mặt trời chói lọi mơn man trên mắt tôi. Đến công viên, tôi gặp bạn bè của tôi. Cuộc đời đẹp làm sao!
Mẹ tôi, con gái quê Sơn Tây, sống cùng thời với thi sĩ Quang Dũng, nổi tiếng với bài thơ “Đôi Mắt Người Sơn Tây”. Mẹ đi lấy chồng, gia tài vỏn vẹn một con lợn nái. Mẹ kể mỗi khi ăn no, nó lại nằm ịch ngay giữa nhà, ụt ịt chờ mẹ xoa bụng. Bà ngoại mua để mẹ nuôi, lớn lên bán được số tiền to làm vốn xem như của hồi môn lúc ra riêng...
Vấn là bạn sách đèn thân thiết với Thạnh từ thuở bé. Cha Thạnh với mẹ Vấn cũng là anh em cô cậu ruột. Do vậy, anh chị em Thạnh dù lớn hay nhỏ đều là vai trên của Vấn. Vấn lại rất hiền lành nên cả nhà Trúc đều thương mến. Suốt tuổi học trò Vấn vẫn hay đến nhà Thạnh, nơi đầy đủ tiện nghi cho hơn ở nhà để cùng Thạnh học hành...
Ngày cuối tuần nào cũng như ngày hội, đường phố khu thủ đô tỵ nạn nầy đông khách lạ lùng. Thiên hạ các vùng chung quanh đổ xô đến, thi đua cùng với du khách từ những tiểu bang khác về. Nam thanh nữ tú thướt tha. Áo quần màu mè đủ vẻ đủ dáng. Những tiếng cười dòn tan yêu đời khắp chốn...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.