Hôm nay,  

déjà vu

14/01/202312:59:00(Xem: 3976)
Antonio_Muñiz_-_Walking_to_Paradise
Walking to Paradise -- Tranh Antonio Muñiz.



déjà vu #1  


sáng sớm ngày thứ tư

như thường lệ

hoàng tử be bé dẻo miệng khua môi

bội ước / bội tín / bội tình

và như thường lệ

hoàng tử be bé bội thực

lộn nhào trên con dốc

tăng tốc và

lọt tõm vào lỗ đen đặc sệt bên dưới

không để lại một dấu tích

dù nhỏ nhoi như cái nút áo đứt chỉ đâu đó trên đường lăn

và cũng như thường lệ

trong giấc mơ nhiều điệp khúc

nàng lắc đầu từng chập

từng chập chặt khúc nấu nhừ

lẩm bẩm tâm sự:

 ̶ ̶ ̶  nếu không là trại súc vật

thì hẳn là trại tâm thần.

 

 

déjà vu #2

 

thành thật mà nói

hắn chỉ là cái bóng của hắn

từ nhiều năm trước

giờ đây dấn thân vào thế giới ảo

 

và cái bóng của hắn

cũng chỉ là avatar  

hóa thân theo thời gian

từ hành trình ánh sáng

 

xuyên suốt bao ngàn năm

qua rừng lá nguyên sinh mù mờ

chập chờn của tâm và ý

thận trọng chối bỏ dư vị ngày qua

 

hay hắn đã vô tình gục mặt uống

từ suối nguồn lú lẫn  ̶ ̶ ̶  

sáng tạo vi diệu của thượng đế

dành riêng cho loài người

 

rồi một ngày đẹp trời

hắn sẽ tìm thấy hắn

giữa đám sinh linh bầm dập ngổn ngang

ngập ngụa trong cõi hỗn mang chìm nổi 

 

và cũng một ngày đẹp trời

cái bóng bỏ hắn ở lại  ̶ ̶ ̶ 

khi hắn ngẩn ngơ phân hủy cùng đất đá

trơ trọi dưới vòm trời tím lịm khôn nguôi.

 

– Quảng Tánh Trần Cầm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi vừa nhận được thư con gái báo cháu trai ngoại của tôi sẽ dự lễ tốt nghiệp đại học vào tháng sáu, mời mẹ và bố dượng về tiểu bang Cali dự lễ, con sẽ mua vé máy bay và bố mẹ sẽ về nhà con ở hai tuần chơi với cháu trước khi cháu tiếp tục đi học xa. Cầm trong tay tấm thiệp mời màu xanh lá cây nhạt, mắt tôi nhòa lệ nhìn hình cháu trai hai mươi bốn tuổi trong y phục sinh viên tốt nghiệp...
Thơ của ba thi sĩ: Thy An, Trần Yên Hòa & Quảng Tánh Trần Cầm...
Bà luôn ở cùng chúng ta, vì trong đời sống này có ai mà không một lần đi chụp quang tuyến X? Đi chữa một cái răng đau, nhổ răng khôn. Đi chụp phổi, đi soi bao tử fribroscopie, hay đơn giản nhất là té ngã, cũng phải đi cà nhắc tới imagerie médicale rọi tia X-quang xem xương bị tổn thương ra làm sao. Đơn giản mà là vậy, bác sĩ đâu có chữa bệnh lơ mơ, phải thấy rõ, thì đó là chúng ta sống và nhiều lúc phải nương tựa vào những tìm kiếm và phát minh của bà, không có bài bản chụp quang tuyến cuộc đời gắn liền với bệnh e gặp nhiều khó khăn...
Là một tiến trình tự nhiên của con người và muôn loài, bệnh vốn là một giai đoạn của vòng luân hồi sanh tử, là một phần của quy luật thành-trụ-hoại-không. Phàm đã sanh ra làm người thì ai ai cũng có bệnh, không nặng thì nhẹ, không nhiều thì ít, không lúc này thì lúc khác; không phải đến lúc lão mới bệnh...
Sau khi thăm thú và chiêm ngưỡng những tượng đài kỷ niệm trong quần thể kiến trúc lịch sử, những bảo tàng viện, những vườn cây (Botanic garden) và chim muông ở trung tâm Thủ đô, chúng tôi lên xe tiến thẳng về Mount Vernon, trang trại của Tổng thống George Washington, nơi ông đã sống ở đây trong lúc sinh thời. Trang trại được toạ lạc trên một ngọn đồi thơ mộng bên dòng sông Potomac. ..
Nói về món ăn thuần túy ở Việt Nam, mỗi miền nổi tiếng với đặc sản riêng, khi gọi tên món ăn đó gợi lên hình ảnh của nơi nào rồi. Với món phở, theo thời gian đã đi vào văn chương qua các ngòi bút nhà văn, nhà thơ từ thập niên đầu của thế kỷ XX trong các tác phẩm...
Sau ba tuần ở trại nhỏ Tha Luông miền Nam nước Thái, nhóm tàu chúng tôi được chính thức nhập trại Panatnikhom vào giữa tháng 1 năm 1990. Cuộc sống dần trở nên quen thuộc nơi trại tỵ nạn, mỗi ngày trôi qua như mọi ngày...
Mặt đất khô cứng dưới lưng cô. Trong bóng tối, cô không nhìn rõ khuôn mặt của gã. Nhưng cái mùi của gã thì nồng nặc bao trùm lấy cô, một cái mùi tổng hợp của mồ hôi, thuốc lá, gia vị món ăn… khiến cô muốn lộn mửa. Và thân hình to béo của gã đè nặng lên người cô...
Hai người bước vào Quán Nửa Khuya. Cô gái đi trước, mặt trái xoan, tóc dài, người mảnh khảnh áo jacket màu nâu nhạt. Chàng trai theo sau, mặt vuông, tóc bồng bềnh, cao hơn cô gái một cái đầu, vai rộng, sport coat màu sậm...
Khoảng cuối năm Ất Mão, không biết bệnh ghẻ phát xuất từ đâu, lan tràn nhiều nơi ở miền Nam Việt Nam và đặc biệt phát triển mạnh trong các trại tù. Ghẻ lan đi như một trận dịch. Người ta nói ghẻ theo chân mấy anh bộ đội từ rừng sâu về đồng bằng nên cũng gọi là ghẻ bộ đội...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.