Hôm nay,  

MẸ

13/05/202321:33:00(Xem: 5096)

Mẹ

DinhCuong_(10)
Bản vẽ của Đinh Cường.

 

Nghĩ về mẹ

hồn mềm lại, thật ngoan

tim nhói khẽ một niềm đau, rất dịu;

một khoảng trống tận cùng khôn lấp kín nhưng vẫn tràn đầy hạnh phúc, vững vàng; 

một vùng râm đã thu bóng vào cây nhưng vẫn che chắn cho con khỏi bị chói chang nắng đời

      và lung linh tựa lá cành bỡn gió hay lóng lánh như ánh ngày đang cựa mình vươn lên từ

      một bầu đêm úp ngược;

một bảng chỉ đường đã gấp lại nhưng dấu tích còn rành rành trên mọi nẻo dài con đặt chân lên.

 

Nhớ mẹ

tủi thân vì mất mát;

cuộc đời mẹ nghèo khó dành dụm mua cho con trái tim ăm ắp giàu sang 

dĩ vãng mẹ tối tăm đánh đổi cho con tầm nhìn lạc quan phơi phới

bay trên hận thù mẹ xoãi đôi cánh rập rờn thân ái

giải tỏa hoài nghi bằng bước chân đơn độc vào lớp sương luồn xao xuyến bàn tay

trải trên dốc sạn khô chiếc gối êm mềm cho con tựa sức

vườn hoa chen sắc mẹ gieo sẵn nụ, sắc màu làm vốn liếng cho tầm mắt và hương thơm cân

       bằng hơi thở lầm bụi đầu óc căng sốt của con thơ.

 

Ta vô cùng kiêu hãnh biết ơn và được đền đáp bằng giấc ngủ yên bình trong nụ cười bao dung

dưới ánh mắt vỗ về khi nép vào người mỗi lúc đời băng băng giông bão.

*

Chốn quê người nhớ mẹ

trời đây thiếu xanh và mưa mùa đông càng làm đất lầy rũ rượi

mây trắng xốp nhưng chắc khó tựa đầu làm gối

mới mấy năm xa nhà mà con ngỡ đã hóa thân thành các nhân vật trong thần thoại xa xưa

chải tóc soi gương biết mình xa lạ hằng giờ

quê hương ủ trong tim thoáng chốc vời thăm bờ che sóng nổi

hình chữ cong cong dập dềnh cứa đau rần mạch máu

khu rừng rót suối muông chim mát tươi kỷ niệm những trò chơi ấu thơ từng chi tiết bày biện

      ngộ nghĩnh gọn gàng

dòng trôi nửa kiếp nhưng con vẫn thấy bé bỏng như buổi nào trở về từ lớp học chạy ùa vào

      rúc đầu trong áo mẹ khoe mừng một điểm tốt hay vòi vĩnh chút quà trẻ dại.

 

Trước mẹ, con không bao giờ thêm tuổi và với con, mẹ vĩnh viễn không già

mọi nguồn sáng đều có lúc tàn, nhưng ngọn lửa mẹ tỏa bừng trong con không bao giờ tắt!

*

Quãng đời con hôm qua tấp nập chông gai, lỗi lầm là món ăn thường nhật

những bài học vỡ lòng đơn giản thuở nao càng lắng sâu trân quý không ngờ

mẹ cho con trái tim nồng nàn với lớp tầng phiến mỏng hơn tơ

một nhịp trở của mầm xanh nhỏ nhoi vẫn làm con rưng rưng hạnh phúc 

*

Một biển cả trong lành lấy nước từ hư vô nhưng thật hơn vạn lần cái có thật

một tài sản con tiêu pha vào lộ phí cho đời không hề cạn kiệt

từng vết nhăn khắc khoải là từng tia ấm ban mai

tuyệt vời sao, trên khuôn mặt mẹ con thấy hết vầng dương của ngày!

 

Mẹ, tên gọi ngọt ngào thơm mãi đầu môi âm vang hoài ngất ngây trong hồn con ngưỡng vọng…

 

– Nguyễn-hòa-Trước

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Phiến đá là một vầng trán nơi những giấc mơ hiền than thở/ Không một dòng nước uốn quanh và những cây tùng bách giá băng / Phiến đá là một cánh vai trần để chở đi thời gian / Với những cây nước mắt những dải băng và những tinh cầu / Tôi đã thấy những trận mưa xám chạy dài theo những đợt sóng / Giơ cao lên những cánh tay ngọt ngào lỗ chỗ / Để không cho phiến đá duỗi dài với được / Phiến đá chặt tay chân ra thành từng mảnh mà không thèm hút máu
Cung Tiến là một tên tuổi lớn của âm nhac Việt Nam, nhưng ông cũng là một tác giả có nhiều đóng góp vào hai mươi năm văn học miền Nam và văn học hải ngoại. Vào những thập niên 1950 và 1960, với bút hiệu Thạch Chương, Ông đã sáng tác, nhận định và phê bình văn học, cũng như dịch thuật, cho các tạp chí Sáng Tạo, Quan điểm, và Văn. Hai trong số các truyện ngắn ông dịch và xuất bản ở Việt Nam là cuốn Hồi ký Viết Dưới Hầm của Dostoievsky và cuốn Một Ngày Trong Đời Ivan Denisovitch của Solzhenitsyn. Mời đọc lại một bài viết về Hermann Hesse của Thạch Chương, tức nhạc sĩ Cung Tiến.
Thoa đứng tỳ tay và cằm trên lan can ngó xuống đường. Một con phố đông về chiều đã hết nắng. Trời chạng vạng. Các cửa tiệm đã lên đèn néon đỏ, xanh lá cây, rất lõa lồ, mời mọc và bẩn thỉu: những quán rượu. Dưới hè đường mấy đứa bé đánh giầy đang ngồi chơi cờ carô trên ô gạch, bằng phấn trắng, yên lặng như những ông già. Mấy người lính Mỹ bước vội vã vào mấy quán rượu. Những tên quán rượu ngồ ngộ và lạ lùng: Blue Moon, Starlight, Princess, San Francisco.
Nhạc sĩ Cung Tiến sinh ngày 2.11.1938, tên thật là Cung Thúc Tiến. Ông sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Cụ thân sinh của Cung Tiến là một nhà thơ, một nhà cách mạng của Việt Nam Quốc Dân Đảng. Trong gia đình Cung Tiến không có ai theo con đường âm nhạc, nhưng ông lại đam mê âm nhạc từ nhỏ. Cung Tiến bắt đầu sinh hoạt văn nghệ từ thời còn là học sinh tiểu học, đi học hát trong nhà thờ, hát trong các ca đoàn Công giáo và được giao điều khiển ban hợp ca của các trường khi lên tới trung học.
Lúc ấy nhân duyên đưa đẩy, tôi được biết đến bài Vết Chim Bay của ông và xin phép ông cho tôi thu âm bài đó vào CD. Ông chắc cũng chưa nghe tôi hát bao giờ, nhưng cũng cho phép, mà cũng không nhận tiền bản quyền, lại còn cho tôi cả bản hòa âm phối khí dàn nhạc của ông cho tôi sử dụng nữa! Khi tôi đưa bài cho Duy Cường làm theo hòa âm phối khí của Cung Tiến thì Cường “kêu” là mất công lắm. Thường thì các nhạc sĩ Việt Nam viết ca khúc chỉ viết giai điệu thôi, có thể viết thêm những hợp âm cho bài hát, nhưng rất ít người viết soạn hòa âm hay phối khí cụ cho bài hát của mình. Do đó, các nhạc sĩ hòa âm tha hồ muốn hòa âm phối khí sao cũng xong và có thể làm rất nhanh. May thì hay, nhưng nhiều khi nghe không có gì đặc biệt cả và có khi còn chói tai nữa. Duy Cường là một người hòa âm hay, nhưng theo tôi, bài Vết Chim Bay phải dùng hòa âm của Cung Tiến mới đạt! Duy Cường phải đánh vào máy từng phần của các nhạc khí từ tổng phổ ông Cung Tiến cho, để cho vào “synthesizer” và đưa cho các nh
Từ ngày Du đột nhiên mất tích đến nay, Viễn không còn khái niệm về thời gian. Bao nhiêu năm tháng đã trôi qua, cô không còn quan tâm… Bởi Viễn đã dồn tất cả tâm sức cho cuộc tìm kiếm. Cuộc kiếm tìm mà ai cũng cho là điên rồ, vô vọng. Nhưng Viễn thì không bao giờ, không bao giờ ngừng hi vọng… Viễn đã tìm Du bằng mọi cách. Nhưng Du cứ như người từ hành tinh nào đến rồi biến mất, không hề để lại chút dấu vết!
Tháng sáu mưa buồn bất chợt / đẫm đóa bằng lăng tròn giọt / vẽ luống dài ký ức / long lanh của lệ...
hắn có gương mặt vàng võ hốc hác / hai hốc mắt sâu lờ mờ đáy giếng / thêm nếp nhăn không che giấu bụi bờ...
Khi nghe tiếng đập cửa dồn dập, tôi mở rất vội vàng và đứng sững nhìn. Ông Sư và con chó ướt nước đứng chờ bên chiếc xe đạp cũ kỹ. Chẳng hiểu gì và sao vậy, tôi chỉ nhìn con chó nhỏ mà cảm thấy như toàn thân mình lạnh giá...
Bây giờ, đồng nội… thảnh thơi / Còn cha với cỏ, mây trời thênh thênh / Nhiều khi con nhớ. Buồn tênh / Khói nhang ngồi đốt, ngày mênh mông ngày…
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.