Hôm nay,  

MẸ

13/05/202321:33:00(Xem: 5051)

Mẹ

DinhCuong_(10)
Bản vẽ của Đinh Cường.

 

Nghĩ về mẹ

hồn mềm lại, thật ngoan

tim nhói khẽ một niềm đau, rất dịu;

một khoảng trống tận cùng khôn lấp kín nhưng vẫn tràn đầy hạnh phúc, vững vàng; 

một vùng râm đã thu bóng vào cây nhưng vẫn che chắn cho con khỏi bị chói chang nắng đời

      và lung linh tựa lá cành bỡn gió hay lóng lánh như ánh ngày đang cựa mình vươn lên từ

      một bầu đêm úp ngược;

một bảng chỉ đường đã gấp lại nhưng dấu tích còn rành rành trên mọi nẻo dài con đặt chân lên.

 

Nhớ mẹ

tủi thân vì mất mát;

cuộc đời mẹ nghèo khó dành dụm mua cho con trái tim ăm ắp giàu sang 

dĩ vãng mẹ tối tăm đánh đổi cho con tầm nhìn lạc quan phơi phới

bay trên hận thù mẹ xoãi đôi cánh rập rờn thân ái

giải tỏa hoài nghi bằng bước chân đơn độc vào lớp sương luồn xao xuyến bàn tay

trải trên dốc sạn khô chiếc gối êm mềm cho con tựa sức

vườn hoa chen sắc mẹ gieo sẵn nụ, sắc màu làm vốn liếng cho tầm mắt và hương thơm cân

       bằng hơi thở lầm bụi đầu óc căng sốt của con thơ.

 

Ta vô cùng kiêu hãnh biết ơn và được đền đáp bằng giấc ngủ yên bình trong nụ cười bao dung

dưới ánh mắt vỗ về khi nép vào người mỗi lúc đời băng băng giông bão.

*

Chốn quê người nhớ mẹ

trời đây thiếu xanh và mưa mùa đông càng làm đất lầy rũ rượi

mây trắng xốp nhưng chắc khó tựa đầu làm gối

mới mấy năm xa nhà mà con ngỡ đã hóa thân thành các nhân vật trong thần thoại xa xưa

chải tóc soi gương biết mình xa lạ hằng giờ

quê hương ủ trong tim thoáng chốc vời thăm bờ che sóng nổi

hình chữ cong cong dập dềnh cứa đau rần mạch máu

khu rừng rót suối muông chim mát tươi kỷ niệm những trò chơi ấu thơ từng chi tiết bày biện

      ngộ nghĩnh gọn gàng

dòng trôi nửa kiếp nhưng con vẫn thấy bé bỏng như buổi nào trở về từ lớp học chạy ùa vào

      rúc đầu trong áo mẹ khoe mừng một điểm tốt hay vòi vĩnh chút quà trẻ dại.

 

Trước mẹ, con không bao giờ thêm tuổi và với con, mẹ vĩnh viễn không già

mọi nguồn sáng đều có lúc tàn, nhưng ngọn lửa mẹ tỏa bừng trong con không bao giờ tắt!

*

Quãng đời con hôm qua tấp nập chông gai, lỗi lầm là món ăn thường nhật

những bài học vỡ lòng đơn giản thuở nao càng lắng sâu trân quý không ngờ

mẹ cho con trái tim nồng nàn với lớp tầng phiến mỏng hơn tơ

một nhịp trở của mầm xanh nhỏ nhoi vẫn làm con rưng rưng hạnh phúc 

*

Một biển cả trong lành lấy nước từ hư vô nhưng thật hơn vạn lần cái có thật

một tài sản con tiêu pha vào lộ phí cho đời không hề cạn kiệt

từng vết nhăn khắc khoải là từng tia ấm ban mai

tuyệt vời sao, trên khuôn mặt mẹ con thấy hết vầng dương của ngày!

 

Mẹ, tên gọi ngọt ngào thơm mãi đầu môi âm vang hoài ngất ngây trong hồn con ngưỡng vọng…

 

– Nguyễn-hòa-Trước

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chị ngồi ngắm đứa con gái trong áo cưới cô dâu trắng tinh khôi. Cô dâu và chú rể đang đi từng bàn thăm hỏi nhóm bạn bè trẻ trong tiệc cưới của hai đứa. Mỗi bàn chúng nó dừng lại là không khí bùng lên náo nhiệt, kẻ đưa ly mời rượu, kẻ đứng lên nói vài câu trêu chọc đôi tân lang giai nhân và lúc nào cũng kết thúc với cảnh chú rể hôn cô dâu để chụp hình...
Cuối cùng thì Quân cũng tìm thấy nhà Hào sau hơn 2 tiếng lái xe từ Westminster đến San Diego. Ngôi nhà nằm trên một khu đồi dốc, trước sân có hai cây Crepe Myrtle đang ra hoa, những chùm hoa đỏ thoáng trông như loài hoa giấy làm Quân nhớ đến những mùa Hè ở Texas mà một thời anh đã ở đó, có những con đường lộng lẫy một màu hoa đỏ Crepe Myrtle làm cái nóng mùa Hè như dịu lại. Ở thành phố này Crepe Myrtle ít thấy hơn...
Tôi ngồi ở “ghế” này mấy năm. Bổng lộc đến bằng cửa trước đàng hoàng, ghi tên tôi là người nhận ngay ngắn. Có lịch các loại, hoặc dao rọc thư, hoặc khối thủy tinh, thẻ kim loại để chận giấy. Cứ đà này, tôi bám trụ ở đây mãn kiếp, vẫn chưa đủ vật liệu xây nhà. Thật ra, tôi chẳng hề mơ màng đến những đặc quyền, đặc lợi của công việc...
Biểu tượng quyến rũ nhất của khuynh hướng thân phương Tây cho đến nay vẫn là Ivan Turgenev: Tài năng, danh tiếng, quảng giao, học thức, thành thạo sáu ngoại ngữ, chưa kể giàu sang quý tộc và một ngoại hình nổi bật với chiếc mũi hoàn hảo trên gương mặt khả ái và chiều cao gần hai mét. Đối trọng của ông về mọi phương diện là Dostoyevsky, xuất thân trong khốn khó, vóc dáng khắc khổ, râu thưa, tóc mỏng, da thiếu nắng, má hóp, mắt nhìn bất an, thần thái bồn chồn và thường xuyên chạy nợ. Hành trình của Dos là từ cực tả đến bảo thủ và thậm chí cực hữu, của Turgenev là từ hư vô đến cấp tiến rồi phóng khoáng ôn hòa. Dos thậm mộ đạo, Turgenev ít nhiều vô thần. Dos táo tợn cực đoan, Turgenev khoan dung điềm tĩnh. Dos cục cằn đầy kịch tính, Turgenev lịch lãm nhẹ nhàng. Dos cường độ, Turgenev sâu lắng. Dos khinh bỉ phong cách, bất chấp kỹ thuật, coi ngôn ngữ chỉ là phương tiện và nếu đang cháy túi thì viết ào ào, miễn bán được bản thảo.
Nhìn vào các con số. Vào khởi đầu thập niên 1930s, có 259 nhà văn xuất bản sách trong Liên Bang Xô Viết. Vào cuối thập niên 1930s – chỉ còn 36. Như thế nào 80% các nhà văn đã biến mất? Có 17 người bị bắn, 8 người tự sát, 7 người chết vì lý do tự nhiên, và 175 người bị bắt và giam trong các trại. Và 16 người mất tích. Những con số này cho một ý tưởng về trái độ Liên Bang Xô Viết đối với giới ưu tú văn hóa Ukraine, một thái độ đã áp đặt một kiểu im lặng văn hóa trong nhiều thập niên. Trong thập niên 1960s, một thế hệ mới, trẻ hơn xuất hiện và mang khu vực vào một thời kỳ nghệ thuật chói sáng mới. Nhưng nó cũng sớm lụi tàn: nhà thơ Vasyl Symonenko bị đánh tới chết, họa sĩ Alla Horska và nhà soạn nhạc Volodymyr Ivasiuk chết trong các hoàn cảnh kỳ lạ, và nhiều người khác bị đẩy vào nhà tù, ép vào các bệnh viện tâm thần, và bị cấm xuất bản. Chết độ Xô Viết khởi dậy cuộc chiến chính trị nhắm vào các khuôn mặt văn học Ukraine trong thập niên 1920s và kéo dài tới cuối thập niên 1980s,
Từ một tấm thiệp Xuân -- Nhẹ nhàng. Linh động. Thú vị. Sống động. Chiết lọc. Sáng tạo. Mềm mại. Thiền. Đó là những cảm nhận đầu tiên tôi có được khi xem trang web https://giangdinh.com/diagrams/ của kiến trúc sư Đinh Trường Giang (ĐTG), trưởng nam của Hoạ sĩ Đinh Cường.
Hằng năm cứ mỗi lần đến ngày 10 tháng 3, Hải không giấu được nỗi cảm xúc của mình, có những khi cảm xúc kéo dài đến hàng tuần, và những lần như vậy, anh cơ hồ đi lại những khu phố thân quen của Banmethuột một thời thơ mộng và đáng yêu. -- Nửa tự truyện, nửa bút ký hồi ức, tác giả Nguyễn Định đưa chúng ta trở lại ngày tháng kinh hoàng khi cộng quân Bắc Việt tràn ngập thành phố cao nguyên, mở đầu cho việc miền Nam thất thủ ngày 30/4/1975. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
đêm của pháo kích/ đêm của oanh kích/ đêm của kính vỡ/ đêm của tường lở/ đêm của gạch vụn...
Văn Học Press giới thiệu sách mới, Theo dấu thư hương, tạp luận của nhà thơ Trịnh Y Thư.
tiếng còi hụ xé nát màn đêm/ đạn pháo nả vào thành phố/ bầu trời rực sáng/ bằng lửa của bạo tàn...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.