Hôm nay,  

Phan Rang

18/05/202318:37:00(Xem: 5103)
daonhu
Con Rồng Viêt Nam-Sản phẩm của gốm Bầu Trúc-PhanRang.


                                                       

Mười năm rồi

Chưa về thăm lại Phan Rang

Vùng đất khô cằn cát bụi

Những bãi bờ nắng nóng bốc hơi

Hoa xương rồng lung linh nhuộm đỏ khung trời mùa hạ

Tiếng ve sầu râm ran

Lẫn trong màu phượng vĩ

Vang vọng một góc trời đỏ lửa

 

Mười năm rồi

Chưa về thăm lại Phan Rang

Thương mẹ già

Đi giữa hai mùa nắng gió

Lượm từng hột lúa, hột bắp của cha trồng

Để nuôi con

Thương những gánh cỏ

Nặng nề trên vai chị

Đã giúp các em, đàn cá chép vượt Vũ Môn..

 

Mười năm rồi

Chưa về thăm lại Phan Rang

Sao, nhớ hoài

Những thôn nữ Hời

Vẫn còn ngồi trước khung cửi dệt Sarong

qua bấy nhiêu thế kỷ

Đầu vẫn đội bình gốm

Ngày ngày đi lại qua cầu Đạo Long

Về thôn Phú Quí, Binh Quí, Nha Đam, Bầu Trúc

Lòng vẫn hướng về tháp Po Klong Garai

Ngày lễ “Tẩy Trầm Tháng Tư”

Những Vuơng Phi ở Phật Thệ

Những nàng Mị Ê-tiết nghĩa

Sống thác cùng nhau một giống Hời

 

Mười năm rồi

Chưa về thăm lại Phan Rang

Những Xóm Động

Cà Rơm, Bà Láp, An xuân A, An Xuân B

É Lâm thượng, É lâm hạ

Bà Râu, Kiền Kiền, Suối Đá...

Những vùng đất khô cằn cày lên sỏi đá

Vẫn nghèo như xưa?

 

Mười năm rồi

Chưa về thăm lại Phan Rang

Nhớ hoài mắt em vàng màu nắng đổ

Vai áo lụa gầy tựa cửa ngóng trông

Người vượt biên không hẹn ngày về

Quên mối tình người em tỉnh lẻ

Xóm Động buồn

Hoa xương rồng không đỏ nữa

Có những chiều quạnh hiu

Một mình em tím ngát với hoàng hôn.

 

Đào Như

(17-5-2023)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mùa thu, mùa Vu Lan còn níu kéo, mùa còn tưởng nhớ tới mẹ, tới cha. Tôi tưởng nhớ tới dì tôi, dì đây là mẹ kế, người bước sau một bước sau mẹ tôi vào gia đình bên nội tôi...
Ở tuổi 13, cô trở thành cánh tay đắc lực của Mạ cô, phụ giúp Mạ trông coi quán cà phê. Thuở đó, cô chưa hề có chút dáng dấp của nhân vật “nàng” trong bài thơ Tuổi Mười Ba của Nguyên Sa. Cô cũng chưa được phép đọc báo Tuổi Ngọc. Cô mê mẩn chúi đầu, chúi mũi vào báo Thiếu Nhi và Tuổi Hoa. Cô vương vương buồn, rươm rướm nước mắt, khi đọc Chiếc Lá Thuộc Bài của Nguyễn Thái Hải. Cô hồi hộp, tim đập thình thịch, lúc đọc Pho Tượng Rồng Vàng của Hoàng Đăng Cấp...
Tôi đứng trong buồng khách, nhìn ra ngoài trời. Trời quang và khô, cơn mưa hôm qua không để lại một vũng nước nào, chỉ giúp cho những chùm lá có mầu xanh sạch bóng, mướt rượt, và những cây có lá vàng thi nhau trút xuống nhưng vẫn giữ lại những cành đẹp nhất để rung múa với gió thu...
Ai sinh ra đời cũng biết ơn ông bà, cha mẹ của mình, cho dù ông bà, cha mẹ còn sinh tiền hay đã qua đời, con cháu vẫn nhớ. Nếu ông bà cha mẹ đã qua đời thì hằng năm đến ngày giỗ dù bận thế nào còn cháu cũng làm đám giỗ cúng ông bà cha mẹ...
Đối với những người yêu thích môn bóng đá thì không ai không biết Giải Bóng Đá Thế Giới (World Cup) năm nay được diễn ra tại Qatar từ ngày 20 tháng 11 đến ngày 18 tháng 12. Tôi cũng xin tự nhận là “fan” của World Cup, với niềm háo hức nôn nao cho mùa giải bốn năm mới có một lần này, được ghi lại chút kỷ niệm của mình với những mùa World Cup đã qua trong đời...
Đó là vào một buổi chiều thời tiết khắc nghiệt của tháng mười, khi Hoàng hậu và tôi, người hầu gái của bà, cùng đi vào một hành lang ở viện bảo tàng Louvre cổ kính ấy, và tôi không thể quên được một khuôn mặt kinh khiếp đó mà cho đến bây giờ, khi ngồi viết lại những dòng này, nét mặt ấy lại hiện ra, cũng như không thể nào không chấp nhận sự thật về việc này...
Thế là tôi cũng chạm được vào giấc mơ, một giấc mơ huyền hoặc lạ lùng kéo dài bao nhiêu năm kể từ khi biết đọc sách, biết mộng mơ… Giấc mơ hình thành từ những dòng chữ trong sử sách, giấc mơ lung linh trong tâm tưởng suốt một quãng đường đời...
Từ khi Việt Nam bang giao rộng rãi với cộng đồng thế giới, gia nhập kinh tế thị trường (vì xấu hổ quá nên gắn thêm cái đuôi “định hướng XHCN”), các công ty ngoại quốc vào đầu tư xây dựng nhiều nhà máy, xí nghiệp công nghiệp và hoạt động trong nhiều ngành dịch vụ khác. Số vốn Foreign Direct Investment (FDI) ngày càng gia tăng kéo theo nhiều đổi thay trong xã hội Việt. Về hình thức thì có nhiều, mà một trong số đó là loạn đồng phục!
Bài thơ xuôi mới nhất của thi sĩ Nguyễn-hòa-Trước... Đọc để hòa điệu cùng chữ nghĩa và cảm xúc...
Kể từ ngày về hưu, rảnh rỗi chẳng biết làm gì, tôi hay ngồi viết thư cho bạn bè hoặc viết tán nhảm với mấy cô hàng xóm. Và trong những lá thư gửi đi ấy, tôi toàn nói chuyện phịa (chuyện giả tưởng). Tôi phịa ra đủ mọi thứ chuyện, từ chuyện to cho đến chuyện nhỏ, từ chuyện trong nhà ra đến chuyện ngoài đường. Tôi phịa nhiều quá đến nỗi tôi cũng bị “hỏa mù” với chính tôi, chẳng biết lúc nào tôi thật lúc nào tôi giả nữa...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.