Hôm nay,  

Trang Thơ

22/06/202309:49:00(Xem: 3638)

collContempArt_LK_REP_001a

giọt khỏa thân
     

mưa khỏa thân giọt em khỏa thân!

giọt mưa san sẻ giọt em trần

từ nay em sẽ không cần khỏa

một giọt phùn bay đã cố nhân

 

thích thì giũ

thích thì cứ giũ.em nghe
thí cho cái bọn ba nhe chút mùi
chúng toàn giả bộ điếc đui
đạo cao tới lỗ chó chui là cùng

kiểm tra tư cách

rủ ra quán vắng tỉ tê
mỗi khi gã về nước hãy điểm trang
thử đi, lén lộ chút hàng
biết ngay thi sĩ hay đàng điếm thơ

thôi đừng sống giả

em ngớt trẻ anh chớm già
sao không vầy cuộc yêu ma buộc ràng
vờ đạo hạnh giả đoan trang
làm chi, hết trọi thời gian hưởng mùi

 

nàng thơ

 

đừng hỏi cầm, nga, tố ở đâu

biết rồi ai thả thính buông câu
còn chi huyền bí thiêng liêng nữa
lãng xẹt vô duyên đến mất màu

 

cho bồ câu ăn tự cảm

 

bồ câu mái cánh lông xinh

ung dung nhặt thóc không giành miếng ăn

nhu mì đâu có hung hăng
bao bồ câu trống nghĩ rằng bồ câu…


bi đát selfie

thiệt ra không biết mình già
mới lên facebook lu loa khoe hình
ngớt cơn đồng bóng thất kinh
mặt muôn trùng sóng bụng thình chân teo

 

chỉ một

 

nè em lục viện tam cung
của ta chỉ có một hồng nhan thôi
ai ư, người ấy đang ngồi
mắng ta thơ thẩn báo đời vợ con

 

lỗi nhịp

khi nàng khao khát tình yêu
tôi không biết điều toàn trị văn thơ
khi nàng khánh kiệt mộng mơ
tôi lại dật dờ thổ lộ tình chung

 

gái hư?

không đời nào có gái hư

tự nhiên, phải bắt nguồn từ đàn ông
trước là kép sau là chồng
có khi bởi tại cha, ông làm điều…

thăm vườn hoa nhà cũ

tôi quên cách tỉa cành rồi
bây chừ chỉ ngồi nhìn búp từ xa
cho dù có muốn hứng hoa
không dễ như là cái tuổi thần tiên

 

cũng không biết nữa

 

không ham phụ nữ yêu mình

sao viết thơ tình trang trải nghìn câu!

danh hư chẳng có nhiều đâu

ngủ không dậy nữa người sau quên dần

 

– Nguyễn Hàn Chung

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Cộng Hòa Điếc” mở đầu bằng hình ảnh một cậu bé điếc bị một người lính của đội quân xâm lược bắn tại một quảng trường công cộng nơi người dân đang biểu tình chống xâm lược. Cả cộng đồng quyết định phản đối vụ giết người này bằng cách từ chối nghe chính quyền. Người dân thị trấn phối hợp với nhau bằng ngôn ngữ ký hiệu. Và ngay giữa bạo lực, người ta vẫn yêu nhau, vẫn cười đùa, vẫn sanh con đẻ cái. Tôi lớn lên chứng kiến sự sụp đổ của Liên Bang Sô Viết và cuộc chiến ở Transnistria — một cuộc chiến trá hình dưới cái tên gọi "chiến dịch viện trợ nhân đạo" đầu tiên của Nga, rất giống với “chiến dịch quân sự” hiện tại ở Ukraine, mặc dù ít công khai hơn. Sau đó, tôi đến Hoa Kỳ, nơi tôi đã sống 12 năm qua tại một thị trấn chỉ cách biên giới Hoa Kỳ / Mễ Tây Cơ 8 dặm. Không có gì lạ khi xe của bạn bị chặn lại để họ tìm kiếm những người đang cố gắng vượt qua biên giới, hoặc nhìn thấy những người bị đưa đi trong xe tải ICE là chuyện thường tình. Và tất nhiên, cũng thấy cả sự tàn bạo của cảnh sát
Đoản thiên của một nhà văn Pháp Mone Dompnier, do Thái Lan chuyển ngữ. Lần đầu đến với Việt Báo, xin trân trọng iới thiệu.
Tác giả Trần Thị Nguyệt Mai đọc tác phẩm mới nhất của nhà văn Ngô Thế Vinh, phát hành tháng 2/2022: Tuyển Tập II: Chân Dung Văn Học Nghệ thuật & Văn Hóa. Việt Báo trân trọng iới thiệu.
Cậu bé Hassan 11 tuổi ở miền Đông Ukraine vừa bằng tuổi của Oliver cũng 11 tuổi ở miền Tây Bắc Mỹ
Ôi những bà mẹ mất con/ những người vợ mất chồng/ những người yêu nhau/ đã mất nhau...
buổi chiều/ ở khúc quanh của dòng sông/ có con cò xám khẳng khiu/ cô đơn như con nước lạnh/ nhìn về xa xăm...
Kể từ cuối đông tân sửu, xứ sở Hoa Dương bỗng dưng lâm đại nạn, khói lửa ngút trời, cơ sở vật chất bị phá hủy, hàng chục vạn dân lành phải bỏ nhà cửa tài sản để di tản... Quốc chủ Hoa Dương cùng với các sĩ quan và dân chúng quyết lòng chiến đấu để bảo vệ quê hương. Quốc chủ vốn xuất thân từ hí kịch trường vậy mà giờ lại can đảm và xuất sắc trên chiến trường...
Chị ngồi ngắm đứa con gái trong áo cưới cô dâu trắng tinh khôi. Cô dâu và chú rể đang đi từng bàn thăm hỏi nhóm bạn bè trẻ trong tiệc cưới của hai đứa. Mỗi bàn chúng nó dừng lại là không khí bùng lên náo nhiệt, kẻ đưa ly mời rượu, kẻ đứng lên nói vài câu trêu chọc đôi tân lang giai nhân và lúc nào cũng kết thúc với cảnh chú rể hôn cô dâu để chụp hình...
Cuối cùng thì Quân cũng tìm thấy nhà Hào sau hơn 2 tiếng lái xe từ Westminster đến San Diego. Ngôi nhà nằm trên một khu đồi dốc, trước sân có hai cây Crepe Myrtle đang ra hoa, những chùm hoa đỏ thoáng trông như loài hoa giấy làm Quân nhớ đến những mùa Hè ở Texas mà một thời anh đã ở đó, có những con đường lộng lẫy một màu hoa đỏ Crepe Myrtle làm cái nóng mùa Hè như dịu lại. Ở thành phố này Crepe Myrtle ít thấy hơn...
Tôi ngồi ở “ghế” này mấy năm. Bổng lộc đến bằng cửa trước đàng hoàng, ghi tên tôi là người nhận ngay ngắn. Có lịch các loại, hoặc dao rọc thư, hoặc khối thủy tinh, thẻ kim loại để chận giấy. Cứ đà này, tôi bám trụ ở đây mãn kiếp, vẫn chưa đủ vật liệu xây nhà. Thật ra, tôi chẳng hề mơ màng đến những đặc quyền, đặc lợi của công việc...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.