Hôm nay,  

TRANG THƠ

18/07/202316:27:00(Xem: 3375)

collContempArt_LK_REP_001a

HUỲNH LIỄU NGẠN

 

thành phật

 

có những lần đi về phía

mùi thơm của gió

ngó phía trước

hiên nhà ai

còn ánh lửa

khoảng chừng đã khuya

 

hương ngâu bay qua vạt áo

che hết ánh trăng rằm

ngày mai ăn chay

rồi lên chùa

thấy cuộc đời như sóng vỗ

 

về ngồi niệm phật

con muỗi đậu ở chân đèn

tìm lối ra

chắc cũng nghĩ ta là phật sẽ thành

 

ba ngàn thế giới 

khép lại diệu pháp liên hoa

trên vai một người đã già.

 

11.7.2023

 

*

 

THY AN

 

Một lần

 

một lần

tôi sẽ viết về những im lặng của biển

buổi chiều mùa hạ nhìn ngọn hải đăng

mây hồng dàn trải đam mê vô tận

hoàng hôn nói những câu êm đềm :

hãy mở lòng và vươn dài cánh tay

đón gió đại dương

tưới mát một tấm lòng độ lượng

 

một lần

tôi sẽ nghe sóng vỗ trên đá rêu xanh

muôn đời nhịp điệu hiền lành

như một lời nhắc nhở

từng chuyển động trong tim và máu

êm đềm trân quý

sự sống trong tôi và trong em

 

một lần

tôi sẽ tìm điểm tựa cho tấm thân mỏi mệt

khao khát âm vang trên từng vuông thịt da

lời khấn nguyện nhỏ :

nắng hạ mưa thu bình yên cuộc đời

và bài thơ thôi cào xước mấy mùa vọng động

 

một lần

tôi sẽ về đây buổi chiều nắng tắt

nhìn cánh chim trời trên đại dương xanh

kêu tiếng trong lành trời đất

trở về từ những miền ký ức

áo người vẫn chưa nhạt thiên thu

 

một lần

tôi sẽ ngồi yên trong đêm dài

góc lòng thổn thức

vẽ lên trăm ngàn nhân ảnh

âm vang của vô thường ray rứt

những vòm trời xanh bọt sóng

và trong tôi biển bao la…

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Có lẽ nhóm lao động Việt đầu tiên được thực dân Pháp đưa ra nước ngoài là nhóm được gởi qua đảo Réunion ở Ấn Độ Dương, một thuộc địa của Pháp từ thế kỷ XVII, hiện là một vùng hải ngoại của Pháp. Đảo này cũng là nơi mà vua Duy Tân và thân phụ là vua Thành Thái bị lưu đày vào đầu thế kỷ thứ XX...
Tôi có một cây chuối kiểng, trồng trong một chiếc chậu để ở phòng khách cùng với mấy chậu hoa lan. Những cây lan thỉnh thoảng trên những chiếc lá của chúng có một loại nấm ký sinh trắng bám vào. Cây chuối hàng xóm cũng bị vạ lây, nấm ký sinh của lan bay sang cư ngụ trên khắp tầu lá, làm những tàu lá chuối đang xanh mướp bỗng ủ rũ, héo vàng...
kìa con sâu bụ bẫm trên nhánh cà / có biết không lâu nó sẽ hóa bướm / theo chu trình tự nhiên đã định...
Người người hoan ca Mỹ Sơn quần tháp rêu phong / trơ trọi một mình em, một tháp / mấy ai biết muốn trả cái giá bằng an / bao thân thế sa mưa / bụi vùi, rêu lấp....
Tôi thích ngắm những buổi chiều lá rụng / Nghe bâng quơ tiếng thở của thời gian / Những con đường thơ mộng một màu vàng / Đang run rẩy theo từng cơn gió bụi...
Khi chuông đồng hồ báo thức vang lên là anh Bông thức dậy đầu tiên, đèn trong bathroom bật sáng choang cũng đủ làm cho anh tỉnh cơn ngái ngủ, thoát ra khỏi giấc mơ nếu có. Xong phần vệ sinh cá nhân anh vào phòng ngủ đánh thức Tabi và Betsy, hai đứa nằm ngủ lăn lóc trong đống chăn gối bừa bộn, anh phải bế từng đứa ra và dựng đứng lên cho nó tỉnh ngủ, con Tabi lại sụp xuống giường muốn ngủ tiếp. Anh dứt khoát lôi hai đứa con gái vào bathroom để đánh răng rửa mặt...
Huế, đi để mà nhớ chứ không phải ở để mà thương? Tại răng rửa hè? Bởi vì người Huế rất gay gắt, kiểu cách, quan liêu, đài các. Có phải không, thưa các Mệ? Nên người dân không dám làm điều gì "trái tai, gai mắt", không dám cặp kè, bồ bịch nhởn nhơ, ăn mặc "dị hợm". Nên chi, luôn là chiếc áo dài. Chị tiểu thương ở chợ Đông Ba, chị gánh bún bò, bánh canh Nam Phổ, chè hột sen... và cũng có các Mệ đi ngủ cũng mặc áo dài! Cái màn ni thì tôi chịu thua rồi, bó sát người, mần răng thoải mái được hè?
Nàng là nhỏ bạn thân cùng xóm cùng lớp với tôi, rất thích đi coi bói, hễ nghe “danh” của ông bà thầy bói nào là nàng tìm đến, nhất là từ khi nàng biết yêu. Tôi là người luôn được (bị) nàng rủ đi theo dù tôi đã cố từ chối, nhưng nàng năn nỉ quá, vả lại, mỗi khi xong việc, nàng dẫn tôi đi ăn gỏi đu đủ khô bò và uống nước mía, nên tôi đành… nhận lời...
Cô ngồi yên thật lâu. Trái tim nhiều ngăn của cô như đang chông chênh lỡ nhịp...
Cháu à, cuộc sống luôn đầy ắp những câu hỏi. Có những câu hỏi ta có thể trả lời được, nhưng cũng có nhiều câu hỏi ta không thể....
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.