Hôm nay,  

Dòng nhật ký cho con

12/03/201100:00:00(Xem: 4201)

Ngày…
Con gái yêu của mẹ!
Chiều nay trên đường về con có những lời nói không hay với ba con. Mẹ nghe mà lòng buồn lắm! Chắc ba con không quan tâm vì ba quá thương con, nhưng mẹ thấy cần kể cho nghe chuyện này.
Cách đây mười năm, vào một đêm đông vài ngày trước lễ Giáng Sinh. Lúc đó độ chừng hai giờ sáng. Mẹ giật mình thức dậy vì những cơn đau vã mồ hôi. Ba con đang ngủ say. Mẹ trở dậy chuẩn bị, thay quần áo, coi lại mấy giỏ sách đã chu đáo để trong tủ từ mấy tuần nay chờ đợi. Những cơn đau càng lúc càng gắt và càng gần. Mẹ biết đến lúc phải đáng thức ba con dậy nhưng không còn đi nỗi nữa. Dường như linh tính cũng đến với ba trong giấc ngủ. Ba con bất chợt thức dậy và tìm thấy mẹ đang vật vã trên nền nhà. Ba mẹ trao đổi nhau những cái gật đầu và mỉm cười. Cảm xúc quá nhiều để có thể bày tỏ thành lời. Ba biết ngay chuyện gì sắp xảy ra…con gái của ba sắp sửa chào đời. Ba con nhanh chóng chuẩn bị rồi giúp mẹ ra xe trong lúc vừa luôn miệng an ủi, còn mẹ thì thỉnh thoảng nhắt ba con cứ thong thả lái xe mà đừng chạy quá tốc độ.
Sau đó là những giờ chờ đợi trong hồi hộp và lo lắng. Ba đau mười khi thấy mẹ đau một. Ngay sau khi có thể được, ba năn nỉ bác sĩ cấp tốc giúp mẹ thuốc giảm đau. Sau gần hai mươi giờ chờ đợi dài như cả tuần lễ, ba mẹ được nghe con khóc tiếng khóc chào đời. Mẹ liếc nhìn ba con và nhận thấy hai giọt nước mắt rưng rưng. Lần đầu tiên mẹ thấy ba con khóc! Ôi những giọt nước mắt của yêu thương và hạnh phúc! Mẹ còn nhớ như in nụ cười lẫn trong nước mắt của ba khi đưa tay sờ mái tóc còn ướt đẫm của con, khi hồi hộp ôm con vào lòng lần đầu tiên, khi lần đầu nghe con gọi “bah, bah, bah…”

Con gái yêu của mẹ, mẹ biết con biết ba yêu con đến là dường nào. Như văn thơ ví sánh “cao hơn núi, rộng hơn đại dương.” Như ca dao tả “núi Thái Sơn.” Con biết không, văn thơ viết về tình mẹ thì nhiều lắm, nhưng về tình cha thì không nhiều bằng mặc dù trong con mắt mẹ tình yêu thương của người cha chẳng kém thua gì, nhất là tình thương của ba con dành cho con. Văn thơ không diễn đạt đủ tình yêu thương của người cha có lẽ vì các ông cha không bày tỏ tình thương yêu với con cái cách âu yếm, hôn hít, gần gũi như các bà mẹ, nhưng có lẽ vì tình thương đó quá sâu sắc với một sắc thái khác mà ngôn ngữ loài người chưa diễn đạt được. Mẹ nhớ quá những lúc con ngủ say sưa trên ngực ba, những buổi tối cha con chơi đùa với nhau và ba làm ngựa cho con cưỡi, hay những đêm ba thức trắng vì con gái yêu của ba bị sốt…
Con thương yêu của mẹ, con còn nhớ không hồi con bốn năm tuổi có lần con hỏi mẹ:
“Sắp tới sinh nhật mẹ con muốn có quà cho mẹ.
“Con là món quà lớn nhất mà Thượng Đế ban cho mẹ

“Thiệt hả mẹ"
“Thiệt chứ!
Rồi hai mắt con bỗng sáng lên.
“Mẹ, lúc Thượng Đế gởi con cho mẹ để làm quà tặng mẹ, Thượng Đế có gói lại không"
“A a có chứ. Mẹ mỉm cười bởi ý nghĩ dễ thương
“Trong cái thùng quà thiệt là bự hả mẹ" Gói bằng giấy màu hồng hả mẹ" Cột bằng giây màu tím rồi có cái nơ thật là to nữa hả mẹ"
“Ừ…Ba mẹ lúc đó nhìn nhau không thể nhịn cười.
“Còn có thêm một bình sữa cũng thiệt to. Ba phụ họa.
Con lăn ra cười ngặt nghẽo.

Có lẽ con cũng đang cười khi đọc chuyện vừa rồi. Sự thật là vậy, con yêu. Con là món quà quý giá nhất của cả ba lẫn mẹ. Ba mẹ nâng niu món quà ấy khi nó vui vẻ, khoẻ mạnh, ngoan ngoãn cũng như lúc nó ủ dột, đau yếu, hờn dỗi, hư đốn. Nhưng mẹ muốn nhấn mạnh tình thương của ba con ở đây. Tình thương vô điều kiện, hy sinh, cao cả, bao la…
Con yêu, như mẹ đã nói, ba con yêu con và không ghi nhớ những lỗi lầm của con. Ba không để bụng để giận con lâu. Nhưng mẹ biết con cũng yêu thương ba con lắm và hiểu rõ tình yêu thương của ba. Như vậy không có lý gì mà con muốn ba buồn đúng không" Một chúc ích ỷ nhỏ nhoi như mảng mây xám làm ủ dột bầu trời xanh. Hãy chạy đến bên ba chiều nay nghen con, và ôm ba, và nói với ba rằng con yêu ba, và con xin lỗi vì đã làm ba buồn. Con sẽ làm bầu trời yêu thương của con trở lại đẹp tuyệt vời với những áng mây trắng và hồng bồng bềnh.
Yêu con thật nhiều!
TTGS

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
31/03/2011(Xem: 7469)
Kêu gọi toàn thể đồng bào đồng lòng xuống đường ngày 30 tháng 4 năm 2011, không phân biệt tổ chức hội đoàn, không phân biệt tôn giáo tín ngưởng, trí thức, công nhân, nông dân, sinh viên học sinh, cán bộ, công an nhân dân, chiến sỉ quân đội nhân dân Việt Nam.
19/03/2011(Xem: 10368)
Of more than 20,000 Vietnamese American who are living in Austin and its vicinity, the great majority of us are refugees from the Communist regime in Vietnam.
15/03/2011(Xem: 31809)
Ở hải ngoại quí vị có nhiều phương tiện và an toàn hơn đồng bào ở trong nước phải bị sự theo dõi của công an chìm nổi và an ninh mạng. Các bạn sinh viên học sinh ở hải ngoại rất giỏi về điện toán (computer) xin giúp một bàn tay cho công cuộc cách mạng Hoa Sen.
15/03/2011(Xem: 26317)
Sau nhiều ngày nghiên cứu các cuộc đấu tranh thành công ở Tunisia và Ai Cập chính là sự quyết tâm của nhân dân và tận dụng tối đa 2 phương tiện hữu hiệu nhất là cell phone và internet (email, blogs, facebook...) .
13/03/2011(Xem: 7173)
Những nhận xét của họ không phải là không đúng với sự thật. Nhưng không may chúng chỉ là những sự thật của một xã hội đã chìm ngập quá lâu trong bóng tối.
12/03/2011(Xem: 5853)
Kiến tạo một quốc gia lý tưởng không thể nào tách rời khỏi công việc kiến tạo một hiến pháp lý tưởng.
12/03/2011(Xem: 4821)
Một ngày ám áp có mây hồng Một giải nắng vàng chiếu biển đông
12/03/2011(Xem: 5096)
Đâu còn ngày cũ hẹn hò Khoác vai nhau bước đợi chờ ngày sau
12/03/2011(Xem: 7587)
Nhân đọc bài “Hiến Pháp Việt Nam Cần Được Sửa Đổi Một Cách Căn Bản” nội dung ghi lại cuộc phỏng vấn của Duy Ái dành cho ông Mai Văn Lĩnh, đăng trên trang mạng của đài VOA, tôi có một vài lời muốn gởi đến toàn dân và 1001 Ghonim của Việt Nam.
12/03/2011(Xem: 7718)
Tôi đã từng trình bày, trong đề án tạo dựng một LBĐNAC đầu năm 2005, về một số chiều hướng lớn đang nhào nặn và định hình thế giới của chúng ta bây giờ và mai sau.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.