Hôm nay,  

Thơ, Nguyễn Quốc Thái

21/02/201300:00:00(Xem: 3263)
nguyen-quoc-thai_1
Tháng Chạp và…

Như cơn gió lùa qua căn chòi nhỏ ven sông
Em cũng vậy, tỉnh táo quá, yêu thương gì đâu -
vết thương thôi
Cuộc tình ngắn như một tiếng gọi đò
Ơi ới vùng vẫy trong sương chiều.

Chỉ còn một chiếc ghế trên hè đường đó với gió
Chỉ còn mình ta và nỗi buồn
Với chiếc cửa sổ đẫm lá.

27.XII.2011

Xuống đường

Tổ Quốc! Tổ Quốc!
Những tiếng gọi thất thanh, tả tơi
Trong buổi sáng Chủ Nhật Sài Gòn trĩu nắng
Anh không tìm thấy em
trong giảng đường đại học
Công viên ướt sũng lá vàng và gió
Tình yêu bị cản ngăn thô bạo
Em rơi mù mịt hồn anh.

Gió vỡ vụn bay tím ngát nỗi tin vụng dại
Anh muốn quên đi
những điều suốt đời không thể quên
Anh muốn quên đi những dịu dàng giả dối
Anh muốn quên đi quên đi nhưng vô vọng
Và bài thơ gẫy đôi
rơi vào mùa Thu.

6.IV.2012
Nguyễn Quốc Thái
nguyen-quoc-thai_2
Như một vết thương mở
Tặng NN, Đinh Cường, Từ , Nhã

Chú chim sâu gại mỏ
vào những câu thơ dở dang để lại trên bàn
Với ly cà phê ửng hồng dấu môi em
Gió lạnh cấu vào chiếc khăn quàng cổ
làm tim anh run lên khi nghĩ đến
Irène! Irène!
Cành hoàng lan nghiêng xuống thơm
ánh mắt em thiết tha
Ôi Cái Bè! Cái Bè! những trái cam chín hườm
căng vàng nỗi tiếc nhớ
Và Gia Định với ngõ gạch
khum khum bóng me keo chật cứng kỷ niệm
Những mơ ước sững sờ ngã xuống
Cùng với anh một mình
tay nắm chặt những níu kéo vô vọng
Bờ sông bật lên những tiếng sóng.

Nỗi đau đớn tráng lệ sang trọng
Nhịp điệu phụ rẫy réo rắt
suốt mùa bội bạc ngợp vàng hoa cúc dại
Mơ ước non nớt chưa đầy ánh mắt em
nheo nheo phảng phất mùi từ giã
Tháng Tư thơ anh buồn bã nhất trong năm
Không còn những buổi trưa
nắng hớn hở trên nỗi khát khao vô tận
Cong lên tiếng gọi đứt quãng ứa gió
Và em, và em, và em

Với lẵng hoa hồng đặt trên bàn rồi bỏ đi
Im lặng như lần đầu
nhìn em móc chiếc áo lên ngón tay anh
Môi hé mở còn rối khói Dunhill Xanh
Và anh múa may huy hoàng
trong nhịp tay của em.

Ly cà phê ở Land, ở Bean, ở Centro, Hai Bẩy
Có giọt nước mắt
của người đàn ông đứng tuổi rơi lặng lẽ
Bỗng ngon hơn, phải không
Nghĩ lại, anh đã bật khóc
Khi làm những câu thơ này
hốt hoảng gửi đến em
Gió Sài Gòn tháng Tư nhòe xanh mùi nước biển.

Tạ Lỗi Mẹ

Ngày giỗ bố con không về kịp lễ
Mẹ nhìn con mắt thăm thẳm u buồn*
Con lạy mẹ lòng con đâu dám thế
Áo cơm đời cay nghiệt trói chân con.

XII. 1978
*Nhắn tin các anh chị: Sau tháng Tư 1975, nhớ thương các con cháu tù đầy, trôi giạt không tin tức, mẹ đã khóc đến lòa cả hai mắt.

Stabat Mater

Mẹ khi đứng bên Thánh Giá thảm thương
Thấy con treo trên…
Mẹ đứng đó mặt buồn như lỗi hẹn
Như dở dang như cơm áo chợ trời
Như vườn đời hoa trái lỡ quên vui
Như thương nhớ bay vào mùa biển động

Mẹ đứng đó ngạt ngào chùm chín mọng
Tay chưa đưa trái đã rụng ngợp lòng
Mắt vừa gặp tha thiết đã cho không
Môi Thánh Nữ bập bùng lời nhân ái

Mẹ đứng đó trông thơ ngây quá đỗi
Như người yêu áo tóc mới tung tăng
Như em thơ rực rỡ đến thiên đường
Chân non dại se bùn Kinh Tế Mới
Đầu mùa ngô đã xôn xao ngóng đợi
Cắn tơi bời đắng ngọt của trần gian.

Con về đây nghiêng ngả một lòng tin
Mùa gạo đắt nhìn mẹ thương muốn khóc
Trán thanh xuân ưu phiền lùa xơ xác
Nhưng trái tim vẫn ửng một đóa hồng

Và cuộc đời ôi kỳ diệu vô cùng
Và cay đắng lang thang cùng tinh tú
Và mẹ đứng nhìn con chừng nín thở
Và con đứng nhìn mẹ vui dễ sợ.

Trước cửa nhà thờ Đức Bà Sài Gòn yêu dấu VIII.1979

Nhấn Vào Đây Để Tải Tập Tin PDF

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nói về thơ Nguyễn Chí Thiện, thường người ta chỉ chú ý tới những ngôn từ khô khốc, lạnh lùng, đanh thép để hài tội cộng sản của ông. Điều này có thể hiểu được. Bởi vì ngay từ đầu thập niên 80,
Không có gì quý hơn sự sống. Không những các nhà đạo đức, thần học, tu hành tôn giáo nói thế mà cả các nhà khoa học cũng xác định như vậy. Điều khác biệt là các nhà bác học đặt vấn đề nặng nề phần vật lý hơn đạo lý.
“…Và bạn tôi, ông phải vẽ thôi (tôi hay kêu ông bằng tiếng kêu thân mật) khi xem bức tranh “Trên Ngọn Buồn Thánh Thót, Treo cao,” ghi tháng 5-2012 trên website của Hạnh Tuyền (người bạn đời hỗ trợ Du Tử Lê không ít về việc rẽ qua thế giới hội họa, tôi nghĩ vậy) tôi như gặp lại mối đồng cảm của sự cô đơn cùng tận, và phải chăng như tiếng hát đớn đau của Billie Holiday nghe lại những ngày này,
Người minh hoạ Việt Báo Tết Quí Tỵ, 2013 là hoạ sĩ Đinh Cường. Ông sinh năm 1939 tại Thủ Dầu Một - Việt Nam. Sống ở Huế, Đà Lạt, Sài Gòn cho đến 1989. Hiện cư ngụ tại Burke, Virginia. Hoa Kỳ. Studio: 9826 Natick Road , Burke - Virginia 22015. Phone: 703 323 5046
“Nhịp điệu uy nghi hùng dũng mà trong sáng êm dịu.”
Nguồn tin cuối cho biết họ đã tìm ra cha tôi, bằng cách đơn giản nhất là đảo nghịch tên tôi: A M A B O K C A R A B < = > B A R A C K O B A M A
Đại Hội Điện Ảnh Việt Nam Quốc Tế (Vietnamese International Film Festival – ViFF) do hai tổ chức bất vụ lợi là Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA) và Hội Văn Hóa và Ngôn Ngữ (Vietnamese Language & Culture) tại đại học UCLA thực hiện cách mỗi năm một lần, kể từ năm 2003.
Người Việt từ lâu thường nói tới 4000 năm văn hiến, nhưng chỉ là truyền thuyết. Đây là lần đầu tiên, từ những xương cốt cổ, có thể mô tả thấy được nếp sống văn hiến thời ấy, dựa trên những bằng chứng và luận cứ khoa học.
Một ngày nhàn rỗi trước tuần lễ Giáng Sinh ở New York, tôi tỉnh dậy khoảng 2 giờ trưa, tôi cố thức dậy pha ly cà phê đen. Liếc qua trang bìa tờ Science Time, một phụ bản của báo New York Times, hình ảnh một cái xác chôn ở tư thế thai nhi nằm trong bào thai đập vào mắt tôi.
Mặt bàn và cả nhà đều nám bụi. Không sao. Thân thong thả lôi trong túi đồ nghề thầy thuốc ra từng món. Sau ống nghe, dụng cụ đo huyết áp, là một chai cognac.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.