Hôm nay,  

Cái Cặp Da Cũ

25/03/200700:00:00(Xem: 4965)

Thời gian tiểu học và trung học, cái nón đi liền với cái cặp.
Thời tiểu học, mới vô năm lớp năm, ba mua cho cái cặp táp bằng da thiệt đàng hoàng. Cái cặp nặng, màu nâu đậm, có hai ba ngăn gì đó, vậy mà xài từ lớp năm cho tới lớp nhứt, tổng cộng mưa nắng hai mùa ròng rã năm năm trời dài đăng đẵng.
Cái cặp da hồi mới mua còn thơm mùi hăng hăng nồng nồng. Ba cừơi cừơi nói “con xài kỹ kỹ nghe con, ráng đừng có cho ướt, mà lỡ bữa nào trúng mưa về nhà thì con phải nhớ lau cho khô nghe con ...., lâu lâu phải lấy nùi giẻ thấm chút mở chùi cho da nó mềm nghe con... ráng xài kỹ kỹ cho bền chớ hổng phải mỗi năm mỗi mua nghe con...”
Ôi những lời ba dặn còn nhớ tới bây giờ, xài đồ da phải cho kỹ, nhứt là tránh đừng cho ướt.
Cái cặp xách trong tay tới mòn luôn. Lớp da bên ngoài trầy trụa sần sùi, mấy cái góc cong quắn lên, mấy đường chỉ may xừi ra, có chỗ đứt luôn, mấy cái lổ gài thì rộng huỵch ra, mấy cái ngăn, cái nào cũng mòn láng còn cái quai thì chỗ sờn chỗ trơn trùi. Có nhiều chỗ bên ngoài cái cặp làm như bị cái gì nhọn nhọn như ngòi viết lá tre mà xủi xủi mà đâm đâm... chơi""" (ai vậy cà"!!!)
Cái cặp tang thương thế đó mà tui qúi lắm, lúc đã cũ quá rồi thì đâu dám xách khơi khơi nữa, khư khư ôm trước ngực, sợ cái tay cầm sút bất tử.

Lên trung học, xí xọn theo thời trang, mua cái cặp màu đen dẹp lép ôm trứơc ngực, chê cái cặp da con nít, thẩy qua một bên.


Cái cặp da đó, khi mình chê thì nó đã mềm èo. Tuy hổng xách theo lên trung học chớ đâu có bỏ luôn, tui giữ để chứa đồ riêng tư muốn dấu ba má với mấy đứa em, như ba cái nhựt ký, cuốn tập thơ, mấy tấm card postal của bạn bè gởi chúc Giáng sinh chúc Tết nầy nọ có hình đẹp đẹp, và quan trọng nhứt là xấp thơ tình. Ở nhà đông chị em, đâu có phòng riêng gì đâu, dấu mấy món nầy như bảo vật thiêng liêng, ngày nào cũng thăm chừng sợ mấy nhỏ em quỉ quái tò mò lục ra coi thì chết! Hoặc bữa nào lỡ ký đầu đứa nào thì sợ tụi nó trả thù, moi mấy lá thơ tình ra mét với Ba Má thì tiêu!
Sao hồi đó, vụ ba lá thơ tình cứ làm mình sợ múôn chết vậy" Giữ lá thơ tình trong mình như ôm trái bom nổ chậm. Lúc nào Ba Má ngó mình hơi lâu là tim đập thùng thùng, gan ruột phèo phổi như lộn ra ngoài! tưởng như Ba Má dòm thấu thấy lá thơ “thuộc lòng” của mình đang dấu vậy đó.
Sao hồi đó trí nhớ của mình làm việc cứng đầu và ngược ngạo quá hén" những bài vở cần phải thuộc thì khó vô đầu, nhồi nhét cách gì cũng thiệt là khó vô đầu, còn thơ tình thì thôi! thuộc vanh vách! Chẵng những thuộc lúc đó mà có nhiều đoạn còn thuộc tới bây giờ.
Cái cặp da cũ chứa đựng những điều mình tưởng là bí mật giữ gìn suốt đời, có được đâu" Khi có chồng, gởi lại nhà, khi đi Mỹ có đem theo đâu" rồi sau 75, cái cặp cùng với xấp thơ tình màu hồng màu xanh lạc đâu mất"

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chẳng biết có giống như các bạn hồi còn đi học không, chứ tôi thì tôi rất thích ăn quà vặt. Tôi rất thích những món ăn đơn giản và đậm đà
Tí Nhau vì lẽ gì mà hông chịu nhìn cô Mơ, lại nhìn phất phơ ngoài trời. Bổng thấy cặp chuồn chuồn bay nhấp nhổm
Cái nón đội trên đầu, cái cập ôm trước ngực, một thời gắn bó với tuổi học trò.
Anh là người LÍNH TRẬN MIỀN XA và là NGƯỜI XA THÀNH PHỐ . Anh vẫn sống cuộc đời BỀNH BỒNG như con NGỰA HOANG vào một BUỔI SÁNG MÙAXUÂN
Khi ngồi viết những giòng chữ này thì vợ cháu đang ngủ say sưa trên giường. Nhìn đôi chân dài thườn thượt của bà thò ra khỏi chăn
Tháng hai năm 2002, một chuyên gia người Ðức tên Rosi Stenke đã luồn lách trong rừng rậm Việt Nam
Tôi không thích đi học.
Thời học sinh, việc học hành của tôi ít khi nào được xuôi chảy trót lọt như bạn bè cùng trang lứa. Hồi còn ở tiểu-học, tôi học hành đã chẳng ra gì
... chuyện nhớ nhà, nhớ quê: “Mà lạ" Bên này mình có nhà cửa đàng hoàng, còn bên kia, nhà còn đâu" Sao cứ nhớ nhà ở bển hoài"”
Niên khóa 55-56, tôi còn nhỏ xíu học lớp Năm (lớp Một bây giờ), trường Tiểu Học Nguyễn Huệ - Qui Nhơn.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.