Hôm nay,  

Góc Nhạc Cổ Điển

21/10/200600:00:00(Xem: 8548)

GÓC NHẠC CỔ ĐIỂN

Chúng tôi mong nhận được mọi ý kiến đóng góp và bài vở của bạn đọc về mọi vấn đề liên quan đến nhạc cổ điển như ca kịch opéra, ballet, kỹ thuật (recording), album mới, concert bạn mới đi nghe...Thư từ bài vở xin gởi về

[email protected]

Một trong những ngộ nhận lớn nhất trong nhạc cổ điển là tên gọi Moonlight Sonata cho bài Piano Sonata No. 14 in C-sharp minor của Beethoven.

Nhạc Chương Trình

- Jo Ký - Tháng 10, 2006.

Khoảng đầu thập niên 1980, ở Việt Nam (VN) lúc đó có chương trình phát thanh nhạc cổ điển trên đài Sài Gòn (SG).  Chương trình chỉ có một tiếng đồng hồ mỗi ngày, từ 9:00 đến 10:00 giờ sáng.  Chương trình có khi là nhạc guitar, thính phòng, hoặc nhạc giao hưởng.  Đôi lúc họ lại đặc biệt phân tích, dẫn giải một tác phẩm nào đó.  Cụ thể trong năm 1980-1981, những tác phẩm họ chọn để phân tích gồm có Moonlight Sonate của Beethoven, Scheherazade của Rimsky-Korsakov, Swan Lake của Tchaikovsky, và giao hưởng thứ 7 của Shostakovich.  Thật là chỉ có vậy và họ lập đi lập lại chương trình rất nhiều lần.

Khi phân tích một bản nhạc, thái độ chung của họ là hay gán ghép một hình ảnh cụ thể cho một chủ đề.  Thí dụ như trong Moonlight Sonata, họ nói rằng bè cao tượng trưng cho những sóng nước trên mặt hồ mà mái dầm, tượng trưng bằng bè trầm, đã khuấy động.  Swan Lake thì họ nói sát theo vở ballet.  Giao hưởng thứ 7 thì họ lại cũng bàn theo khối Soviet, cho là đoạn diễn hành kỳ cục ở chương một có ý mô tả đoàn quân Đức Quốc Xã đang dần tiến đến Leningrad.  Họ còn bàn thêm một đoạn đầu chương hai, lúc double bass và piccolo tấu chung với nhau.  Họ cho là tiếng bass tượng trưng cho ngục tù đen tối và tiếng piccolo tượng trưng cho tự do và hy vọng.  Bất cứ ai mà đã nghe qua những chương trình này đều cho rằng nhạc cổ điển đều phải là như thế, đều phải có tư tưởng điển hình tàng ẩn phía sau.  Những giòng nhạc phải tượng trưng cho một cái gì đó, phải nói lên cái gì đó.

Khi ra nước ngoài, ta mới nhận ra rằng: có những tác phẩm tượng hình cụ thể thật, nhưng đại đa số tác phẩm không có như vậy và hoặc giả, chỉ là rất mông lung.  Những sự phân tích như ở VN chỉ có ở những tác phẩm viết theo lối nhạc chương trình (program music), và số lượng tác phàm này rất nhỏ.  Thí dụ như 1812 Overture của Tchaikovksky, The Four Seasons của Vivaldi, Pictures at an Exhibition của Mousorsgsky, giao hưởng thứ 3, 6 của Beethoven, các thơ giao hưởng của Richard Strauss.  Các opera, ballet đương nhiên có thể được xếp vào loại này.  Nhưng rất rất nhiều những tác phẩm khác thì không phải là nhạc trình, và người nghe nên phân biệt cho rõ ràng.  Ngoại trừ những bản nhạc mà chính tác giả có đặt tên thật rõ ràng, những tác phẩm khác không phải nhạc chương trình.  Thường thì những tác phẩm thuộc loại thứ nhì, nhạc sĩ chỉ đặt tên bằng các tempo, thể loại đôi khi kèm theo cung bậc.  Thí dư như các prelude, valse, polonaise, mazurka của Chopin; các sonata của Beethoven; các giao hưởng, v.v..  Không ai hiểu piano concerto thứ 4 cho piano của Beethoven tả cái gì cả.  Nhạc của Mozart dường như không bao giờ là nhạc chương trình.

Nhưng vấn đề là ở công luận và người nghe.  Người ta thích gán ghép những cái tên cũng như hình và hàm ý cho những tác phẩm một cách oan uổng.  Hình như cái thói này bắt đầu từ thời Haydn.  Lúc đó bên Anh Quốc, các vương gia, quý tộc đặt tên cho các giao hưởng cuối của Haydn.  Thí dụ như giao hưởng thứ 94 được đặt là "Surprise", 96 là "Miracle", 100 là "Military", 101 là "The Clock".  Một trong những ngộ nhận lớn nhất trong âm nhạc là cái mà người ta hay gọi là Moonlight Sonata của Beethoven.  Xin thông báo lần cuối cùng: Moonlight Sonata không phải, và xin lập lại một lần nữa, không phải nói về ánh trăng.  Beethoven không có đặt tên này, và cũng không có ý định gì mô tả ánh trăng cả.  Tên nguyên thủy của tác phẩm này là Piano Sonata No. 14 in C-sharp minor "Quasi una fantasia", Op. 27, No. 2.  Những chữ Quasi una fantasia là do chính Beethoven thêm vào.  Quasi có nghĩa là tương tự.  Una fantasia nghĩa là một fantasia.  Ông viết tác phẩm này năm 1801 và đề tặng cho cô học trò 17 tuổi xinh đẹp mà ông đã thầm yêu, đó là quận chúa (Countess) Giulietta Guicciardi.  Cái tên "Moonlight" xuất hiện 5 năm sau khi Beethoven mất, do nhà thơ người Đức tên Ludwig Rellstab đã đem chương thứ nhất của sonata này so sánh với ánh trăng phản chiếu trên mặt hồ Lucerne tại Đức, và từ đó nó mang chết cái tên này.  Một tác phẩm khác của Beethoven cũng hay bị ngộ nhận là giao hưởng thứ 5.  Cái tên giao hưởng "Định Mệnh" là do Anton Schindler, một người thư ký của Beethoven, đề nghị qua vài dữ kiện mơ hồ mà Schindler tuyên bố rằng là đã gom góp từ những giấy tờ của Beethoven.  Nhưng Schindler lại là người có tiếng là hay giả mạo các văn từ, nên những dữ kiện ông ta đưa ra hay bị nghi ngờ.  Mặc dù vậy, thiên hạ vẫn khư khư giữ lấy cái ý tưởng định mệnh đó.  Người ta cho rằng 4 note đầu tiên của chương một (ngắn-ngắn-ngắn-dài) là tượng trưng cho tiếng gõ cửa của tử thần.  Thì khi gõ cửa người ta cũng hay gõ 4 tiếng nên họ chấp nhận một cách dễ dàng ý tưởng này.  Phàm thì con người thích những gì mang tính lãng mạn, bi kịch; chứ thật ra thì trên đời này thiếu gì những hành động tạo ra 4 tiếng như vậy, tiếng búa đập lên đe của thợ rèn chẳng hạn.

Nhạc cổ điển là một nghệ thuật trừu tượng.  Nó đòi hỏi rất nhiều ở người thưởng thức, có lẽ nhiều hơn bất cứ nghệ thuật nào khác.  Khi nghe nhạc, người nghe nên cởi mở tâm trí để sẵn sàng đón nhận, tận hưởng tất cả những gì đã, đang, và sắp xảy ra trước mặt.  Đừng bao giờ chống cự, đào thải, hay có thành kiến với bất cứ một tư tưởng nào.  Hãy để cho âm nhạc mơn trớn, thao nắn tâm lý mình, và như thế nó mới nẩy nở, trưởng thành một cách toàn thiện, toàn mỹ.  - Jo Ký - Tháng 10, 2006.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chúng tôi mong nhận được mọi ý kiến đóng góp và bài vở của bạn đọc về mọi vấn đề liên quan
Nhìn tờ bích chương dán trên khung cửa kính nói về đêm trình diễn Tây Ban Cầm cổ điển
Bài thơ của Schiller "An die Freude" chắc sẽ không được biết đến nhiều nếu như đã không là một phần
Debussy viết được nhiều thứ hấp dẫn lắm như hai bản Arabesques, bản Rêverie, rồi một phần của
Chúng tôi mong nhận được mọi ý kiến đóng góp và bài vở của bạn đọc về mọi vấn đề liên quan đến nhạc cổ điển như ca kịch opéra, ballet, kỹ thuật (recording), album mới, concert bạn mới đi nghe
Chúng tôi mong nhận được mọi ý kiến đóng góp và bài vở của bạn đọc về mọi vấn đề
Dmitri Dmitrievich Shostakovich sinh ngày 25 tháng 9 năm 1906 tại St. Petersburg, Nga. Cha tên Dmitri Boleslavovich Shostakovich và mẹ là Sofiya Kokaoulina Shostakovich. Gia đình ông là một gia đình có tư tưởng chính trị tự do và cởi mở
Trong những buổi lễ khai mạc triển lãm tranh ở toà soạn Việt Báo, đôi khi ban tổ chức cho phát thanh một bản nhạc nghe rộn rã, long trọng; thường là một đoạn ngắn, chỉ vài ba phút. Bản nhạc mang đến
Đêm mùng 9 tháng Giêng mùa đông năm 1905, hàng ngàn công nhân và nông dân Nga đổ dồn về quảng trường Cung Điện Mùa Đông (Winter Palace) tại St. Petersburg để đồng thanh biểu tình phản đối chính sách hà khắc và sự hoang phí của Sa Hoàng


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.