Hôm nay,  

Thất Hiền

10/11/200400:00:00(Xem: 6724)
3

Trong Thất Hiền, Cẩn là người bỏ học sớm nhất, đi làm, và làm ra tiền sớm nhất, trong đám tụi tôi.
Sau anh, tới tôi.
Anh cũng là người thân nhất với Gấu, theo nghĩa, hai thằng hay tâm sự, đều mê đi xóm, và đều coi, mỗi lần đi như vậy, là rất đỗi thiêng liêng, giống như đi hành hương, trở về cội nguồn.
Và, đều rất nhớ Hà Nội.
Rất nhiều chi tiết về Hà Nội, trong tập truyện ngắn đầu tay của tôi, Những Ngày Ở Sài Gòn, là của anh.
Hình ảnh một thằng bé nhà quê Bắc Kỳ, được gia đình cho ra Hà Nội học, tới khi hiệp định Genève ký kết, dân Hà Nội ùn ùn kéo nhau vào Nam, thằng bé bèn xách cái rương quần áo, sách vở về quê, đứng bên này sông nhìn về hướng làng, nơi có mấy cay cau cao cao, bất giác hú lên mấy tiếng, như một con thú bị thương, rồi bỏ vào Sài Gòn, của tôi, là 'thuổng' và sau đó, cường điệu thêm ra, từ nhân vật Phạm Năng Cẩn có thật ở ngoài đời: Anh đã trốn nhà đi vào Nam, vì cứ nghĩ, hai năm sau, khi tổng tuyển cử thống nhất đất nước là lại 'được', hay 'bị', trở về, hay trả về Bắc"

Thí dụ như những trích đoạn sau đây.
Trong Chuyện Hai Thành Phố.
Năm mười bẩy tuổi, khi biến cố quan trọng xẩy ra, Nguyên trốn gia đình vào Nam, một thân một mình, mang theo hai rương nhỏ chứa đầy quần áo, sách vở, những cuốn tiểu thuyết Khái Hưng, Nhất Linh, Lê Văn Trương, trinh thám Phạm Cao Củng….

Nguyên, tức Cẩn ở ngoài đời. Hai cái rương, có thực, nhưng không của anh, mà là của Gấu. Đó là gia tài của Mẹ, của Đất Bắc, Gấu vác lên tầu Rắn Biển, thuộc Đệ Thất Hạm Đội của Mẽo, mang vô Sài Gòn.

Hay như đoạn sau đây.
Trong những năm học chật vật, sống nhờ ông anh ruột, Nguyên quen Phượng…Một hôm chàng bị gọi xuống văn phòng vì chưa thanh toán học phí, và trở khi trở lại lớp, mắt vẫn còn đỏ hoe. Giờ ra chơi vô, Nguyên ngạc nhiên thấy tấm biên lai đã trả học phí trong một cuốn vở. Những lần sau, Phượng bọc tiền vào khăn tay rồi bỏ vào túi áo Nguyên khi cả hai cùng đi uống giải khát. Thường ra, thế nào cũng có dư, và Nguyên lại rủ Tuấn [tức Gấu], hoặc Khải, đi ciné. Luôn là rạp bình dân, cả hai vừa, coi vừa bắt chước lũ trẻ đập chân lên thành ghế rầm rầm. Trong những lần đi ciné như vậy, Tuấn được Nguyên tâm sự về mối tình đầu với Phượng của anh.
Nhưng đó có thể gọi là mối tình đầu"


Tuấn hỏi lại Nguyên những ngày sau đó, khi Nguyên đã bỏ học, đi làm xa thành phố. Tuấn đã ra trường…Những lần về Sài Gòn, Nguyên kéo Tuấn vào mãi tận Chợ Lớn, kiếm một căn phòng nhỏ, ở khách sạn Tầu, và một em. Chương trình, bài bản đã thuộc nằm lòng. Cả hai sẽ thức suốt đêm ôn chuyện cũ, và cùng tự hỏi, phải bắt đầu từ đoạn nào, nếu muốn trở về Hà Nội, [phải bắt đầu từ đâu, trên con đường chỉ có trong tưởng tượng]. Nguyên đề nghị, nên bắt đầu bằng lần hành hương thứ nhất trong đời, rồi anh bật cuời kể lại, lần đó, sau khi hành sự xong, mà có biết gì đâu mà hành sự, nhưng được cái, cô gái làng chơi chỉ bảo anh thật là tận tình, anh quay ra ngủ thật ngon lành, tới sáng, tỉnh dậy, Nguyên thấy mình rúc vào nách cô gái, y hệt những ngày còn nhỏ tí nằm với mẹ.


Bởi vì anh là người đi làm trước Gấu, và làm có tiền, thành thử, những lần tới xóm đầu tiên trong đời Gấu, là đều do Cẩn bao! Trừ lần đầu rất đầu, the very first, Gấu không phải đi với Cẩn, mà là với đám bạn bè văn nghệ người miền nam. Đây mới là những ông thầy đích thực dẫn Gấu về cội nguồn.

Với mấy ông bạn miền nam, chuyện lần đầu, là thuộc về thời kỳ tiền sử, hoặc chậm lắm, thời kỳ đồ đá, của một trăm năm một đời người [Chắc là vào cái Tuổi mười lăm gấp sách lại…, và thay vì đứng nghe, thì là bèn…lên xóm!].

Khi còn là học sinh, cả đám đã lo 'làm văn nghệ', và được tay Trịnh Vân Thanh giao cho phụ trách trang Văn Học Nghệ Thuật cuối tuần của tờ tuần báo Mã Thượng. Chính trên trang báo này, Huỳnh Phan Anh và Dương Trần Thảo, tức Dương Văn Ba, đã viết lá thư gởi nhóm Sáng Tạo, để bàn về thế nào là văn chương hậu-Tự Lực Văn Đoàn, thế nào là văn chương thế đấy [tạm dịch từ Tel Quel của Tây].
Trong một bài tạp ghi, tôi đã kể lại, lần đầu tiên lãnh tiền nhuận bút trang Văn Học Nghệ Thuật, cả đám kéo nhau lên xóm. Hai ông thần kia, chắc là nghĩ Gấu đâu có lạ lẫm gì nơi chốn này, bèn cứ thế đi vô phía trong, rồi ở luôn trong đó, bảo Gấu trơ trọi ở bên ngoài, cho tới khi má mì hỏi, cậu có đi không, Gấu đâu có biết đi nghĩa là gì, lại tưởng bà ta biểu, có về không, thế là Gấu lắc đầu, nói, còn chờ mấy người bạn!
Nhưng sau đó, thì quá quen.
Nhất là thời gian mới ra trường, có tí tiền lương.
Nói có tí tiển lương, là nói một cách khiêm tốn!
Bởi vì lương của Gấu hồi đó, là năm ngàn hai trăm đồng, tiền thời ông Diệm. Gấu nhớ, vàng lúc đó, đâu chỉ chừng hai ngàn một lượng. Lương thợ chưa tới một ngàn. Lương lính còn ít hơn. [Gấu ra trường, đi làm năm 1960, năm 1963, ông Diệm bị đệ tử làm thịt]

NQT
tanvien.net

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Liên tiếp trong 4 ngày cuối tháng 7 (25, 26, 27, 28) bà con dân oan 3 miền tụ tập trước cửa nhà các lãnh đạo cộng sản để quấy rối, phát huy quyền dân chửi, đòi lại quyền lợi cho mình. Những tên vinh dự nằm trong bộ nhớ của bà con đều là cán bộ
Hôm nay tôi sẽ trình bày về đề tài Mười Hai Nhân Duyên dựa theo kinh Trường Nikaya (Digha Nikaya) do Maurice Walse dịch ra từ tiếng Pali. Bài trình bày này dựa vào quan niệm của Maurice Walse và kiến giải riêng của tác giả, cộng thêm một số từ ngữ tiếng Anh và tiếng Pali để dễ bề tham khảo. Chuỗi mười hai nhân duyên
Theo ghi nhận của báo Sài Gòn Tiếp Thị, hiện nay tại TP.SG, không có cơ quan chức năng nào có thể thống kê được có bao nhiêu bến taxi. Thế nhưng ở bất kỳ đâu, từ nhà hàng, vũ trường, quán bar đến khách sạn, bệnh viện, đâu đâu cũng thấy được cuộc chiến với những "luật bến bãi" trong việc tranh
Cuối tháng 6 và đầu tháng 7/2006 cuộc chiến Trung Đông giữa Do Thái và chính quyền Palestines lại bùng nổ. Lần này Do Thái mở hai mặt trận, một ở phía nam (26/6) tiến vào giải đất Gaza mà Do Thái đã rút quân và giải tỏa các khu định cư năm ngoái và mặt trận phía bắc (13/7) tiến vào nam Liban họ đã rút quân ra năm 2000
Israel đang lâm cuộc cờ nguy ngập nhất kể từ khi thành lập…. Kể từ khi được thành lập - 1982 - công khai xuất hiện - 1985 - và khai chiến với Israel ngày 11 tháng Bảy vừa qua, lực lượng Hezbollah đã chiếm thế thượng phong. Lãnh đạo của họ, hay những kẻ bảo trợ đằng sau, có thể đã nắm vững nghệ thuật đánh cờ "Vi".
Chúng tôi hân hạnh được thưa chuyện cùng Quý vị một đề tài luôn luôn là mối quan tâm hàng đầu của mỗi người trong chúng ta. Đó là vấn đề phát triển Việt Nam. Có lẽ Quý vị cũng như chúng tôi thường tự đặt câu hỏi trong đầu là: Việt Nam đã không còn chiến tranh từ hơn 30 năm qua, đất nước hòan tòan thống nhất
Hoa Thịnh Đốn.- Đảng Cộng sản Việt Nam phô trương “Nhà nước ta là Nhà nước pháp quyền Xã hội chủ nghĩa, của dân, do dân, vì dân”, nhưng người dân lại phải đút lót cho những kẻ có chức, có quyền thì mới bảo vệ được cái “quyền làm chủ” của mình. Tính ngoắc nghoéo của nền dân chủ tự biên, tự diễn
Sau khi nhận tin chính thức VC đã trả lời và Thái Lan đã chấp thuận yêu sách dẫn độ với điều kiện VC chỉ xử tội “vi phạm không phận” (nhưng đây lại là mánh lới “chơi chữ” và “dịch lèo” của VC, vì theo tài liệu Tòa, từ ngữ “xâm phạm an ninh quốc gia” với án từ 20 năm đến tử hình được chính chuyên viên VC Tòa
Tôi đã đọc tự sự của anh. Muốn có vài lời trao đổi. Theo thông lệ, xin đựơc xưng danh. Tôi là người dân bình thường, có viết văn, nhưng không phải nhà văn. Có viết văn mới thấy khiếp. Lũ làm VHNT, ngoài việc chịu sự quản lý của Chính quyền, công an địa phương như mọi công dân, còn được "quan tâm" bởi ba cơ quan đặc biệt khác: Ban văn
Ngày 16 tháng 7 là ngày 2000, tôi tham dự buổi lễ truyền thống (*) của môn phái Kienando năm xưa, cách đây đúng 6 năm khi hình ảnh của võ sư Hồng Ngọc Đại Nghĩa biểu diễn cây Thanh Long Đao chém không gian nghe vùn vụt, từng nhát đao tung bay quyện vào làn gió như chẻ


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.