Hôm nay,  

Thất Hiền

16/11/200400:00:00(Xem: 9165)
4
Một lần tôi đọc, hoặc có thể, nghe, Mai Thảo viết hoặc kể, về một hình ảnh, mà ông bảo là bạn ông, nhà thơ Thanh Tâm Tuyền, đã dùng nó, để diễn tả cái gọi là quá khứ, là hồi ức, ở trong mỗi chúng ta:
Bạn hãy cầm một cây lao, và bất thình lình, quay ngược lại phiá sau lưng, lấy hết sức bình sinh lao cây lao, nó tới được chỗ nào, thì đó là quá khứ là hồi ức của mình, tới được.
Tôi cũng có của riêng tôi, cái hình ảnh trên, mà cũng là của Thanh Tâm Tuyền.
Một lần, ngồi ở Quán Chùa, nhân chỉ có hai anh em, tôi bèn 'phê bình thơ của anh, khi nhắc tới kinh nghiệm, và gần như là một thói quen, hoặc thói xấu, của cái gọi là hồi ức, trí nhớ của tôi.
Tôi bảo ông anh, trí nhớ của em về thơ, nó rất ư là bất trị, nghĩa là cứ cố tình đọc sai, nhớ sai, đọc lộn, thơ của người khác.
Tôi nhắc tới cái lần đọc lộn, và nhân đó, khám phá ra chất hung bạo ở trong thơ của ông anh.
Kể lể toàn chuyện tình tuyệt vọng
Với một mình cào lấy tóc mình
Trong khi thực sự như vầy:
Kể lể toàn chuyện tình vô vọng
Với một mình cấu lấy tóc mình.

Ông cười, nhân đó, kể lại một mẩu chuyện, khi dậy học.
Lần đó, ông đang giảng bài, một anh học trò thuộc loại ngỗ nghịch, dữ dằn nhất lớp, chẳng thèm để ý đến thầy giáo, thản nhiên chọc phá mấy người bạn ngồi gần. Như chúng ta đã từng đi học đều biết, mấy ông tướng này là chuyên ngồi ở cuối lớp, tức thuộc xóm nhà lá. Bực quá, nhà thơ vo tấm khăn lau bảng thành một cục, và thẳng tay ném tới tận cuối lớp, rồi hét: Mang nó lên đây cho ta!
Anh học trò ngỗ nghịch ớn quá, líu ríu nhặt cái khăn, mang lên cho ông thầy.
Tôi nghĩ, hình ảnh ném lao, chắc là được gợi hứng từ chính kỷ niệm một thời làm thầy giáo của nhà thơ.
Hình ảnh thì quá đẹp, nhưng về già, khi nhớ lại, Gấu mới nhận ra một điều, quá khứ, hồi ức của một con người, nó kỳ cục lắm. Như cây lao của nhà thơ, cây lao đó cố tình chọn chỗ nào, nơi nào, năm tháng nào, điểm nào, để mà ngưng lại, ở trong quá khứ một đời người.
Với Gấu tôi, đó đúng là năm học Đệ Nhất Chu Văn An, năm học tuyệt vời làm quen với Chất, em nhà thơ, và qua anh, Thất Hiền.
NQT
tanvien.net

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi thế kỷ 21 đã bắt đầu rạng rỡ.Với thông tin bay khắp hoàn cầu.Những lá thư điện tử rất mau.
Ủa, sao lại lênh đênh" Thuyền không có bến đậu, làm sao em neo tư tưởng của mình vào bến bờ tâm cảm của người đọc được"
Tội nghèo. Vì quá nghèo nên 80 tuổi vẫn còn phải chèo đò kiếm sống.
Sau nhà viết kịch Lưu Quang Vũ dám lớn tiếng chỉ thẳng vào đảng: "Ông không phải là bố tôi", và sau đó bị chết vô cùng thảm khốc trong một tai nạn giao thông hoàn toàn bí ẩn
Cách đây 158 năm, khi công bố "Tuyên ngôn Đảng Cộng sản" tại Luân Đôn năm 1848
Hoa Kỳ đang thực hiện kịch bản xấu nhất tại Iraq... Việc Hoa Kỳ tham dự vào cuộc chiến Việt Nam có những lý do chính đáng - về mặt đạo lý còn hơn chính trị. Nhưng cách tham dự và giành quyền
Tiếng điện thoại kêu reng reng, tôi nhấc ống nghe, giọng thăm dò: - Alố! - Thuỷ hả, Thy Nga đây... - À, tôi thở phào một hơi nhẹ nhõm, vì nhận ra tín hiệu an toàn: "Người của đàng mình."
Duyên hạnh ngộ với làng Mai: Tôi nghe nói về làng Mai từ lâu. Trước đó là làng Hồng. Không phải là làng trồng hoa hồng, mà là cây hồng ăn quả, như hồng Lạng sơn ở bên nhà. Trồng hồng
Qua hai kỳ trước, chúng ta đã có dịp trao đổi về một số vấn đề thường gặp trong việc cải cách doanh nghiệp của nhà nước, cụ thể là để cổ phần hoá rồi tư nhân hoá các cơ sở quốc doanh này
Trước những diễn tiến dồn dập liên quan đến những cáo buộc cho rằng ỨCV Nguyễn Tân đã gởi một lá thư đến khoảng 14,000 cử tri gốc La Tinh với nội dung cho rằng các “di dân” tham gia
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.