Hôm nay,  

Tình Báo Mù Lòa

8/25/200500:00:00(View: 6122)
- Không hiểu vì sao Hoa Kỳ thường biết hụt - vì chậm - khi bị tấn công. và sau đó cãi lộn riết róng về trách nhiệm…
Câu trả lời là người Mỹ và hệ thống tình báo biết rất nhiều nhưng lại hiểu rất ít, trong khi các chính trị gia chỉ muốn khai thác vấn đề cho mục tiêu ngắn hạn.
Điển hình là vụ "Able Danger" đang gây sôi nổi trong dư luận.
Hoa Kỳ có thừa phương tiện thu thập mọi dữ kiện tình báo trên thế giới, nhưng lại không có khả năng phân tách và khai thác đến cùng để rút ra những kết luận cần thiết - và kịp thời. Chúng ta thường nghe nói mãi rằng hệ thống vệ tinh Mỹ có thể nhìn thấy những vật rất nhỏ từ rất xa. Hoặc kỹ thuật "nghe lén" của Mỹ có thể bắt được các cuộc điện đàm, cả triệu cuộc điện đàm, trên thế giới. Hay là Hoa Kỳ có thể theo dõi các dịch vụ chuyển ngân liên lạc trên toàn cầu. Nhưng đấy chỉ là huyền thoại, những lời rao truyền phổ biến không có cơ sở thực tế - hay thực dụng - trong lãnh vực tình báo.
Với kỹ thuật siêu đẳng, Hoa Kỳ có thể đón bắt mọi thông tin có những từ "nhạy cảm", thí dụ như "đánh bom" hoặc "dùng võ khí hóa học", hoặc "al-Qaeda"… Nhưng quân khủng bố không dại gì mà dùng những từ ấy mà tất nhiên phải dùng mật mã, những từ điền thế mà người ta chỉ hiểu sau khi đã quá trễ. Vì vậy, đón bắt để nghe hoặc xem những thông tin nhan nhản trong không gian là việc dễ, tìm hiểu và rút kết kuận chính xác để ứng xử mới là việc khó.
Làm sao tìm hiểu khi Hoa Kỳ thiếu người, thiếu ngoại ngữ và thời giờ"
Bốn năm sau vụ khủng bố 9-11, bộ Tư Pháp Mỹ cho biết là cho đến cuối tháng Ba vừa qua, cơ quan FBI còn kho băng ghi âm hơn 700 ngàn giờ đối thoại bằng tiếng Ả Rập mà chưa được phiên dịch. Một năm vốn chỉ có 24 x 365 là 8.760 giờ, muốn phiên dịch - chưa nói đến phân tách và khai thác - khối lượng dữ kiện ấy, một người làm việc 24 giờ thì phải mất 80 năm… Ba toán, mỗi toán tám người, làm việc tám tiếng một ngày, thì cũng phải một chục năm, đủ thời giờ cho nhiều đòn khủng bố khác.
Mà phiên dịch không thôi chưa đủ, người ta còn cần phăng ra mật hiệu hay mật ngữ bên dưới.
Hoa Kỳ thiếu người am hiểu ngoại ngữ và tình báo kỹ thuật dù có mạnh về lượng vẫn thành vô hiệu khi thiếu tình báo nhân sự và thiếu hẳn sự am hiểu về các nền văn hóa hay tôn giáo khác. Thói quen của Mỹ là "của đi thay người", khiến người ta ưa dùng tiền mua chuộc hay tuyển dụng nhân sự cho loại hoạt động đặc biệt ấy, và thường thì chỉ thu dụng được những kẻ cộng tác vì tiền, với rất nhiều giới hạn trong các mặt khác. Người Mỹ ngày nay, kể cả trong hệ thống tình báo, có thể đã quên rằng trong thời Chiến tranh lạnh, tuyệt đại đa số những người sinh sống trong khối Xô viết đã bất chấp hiểm nguy mà hợp tác với Mỹ chính là vì lý tưởng, hoặc vì oán ghét chế độ cộng sản, hơn là vì tiền.
Nhân đây, cũng phải nói đến một nghịch lý của xã hội này, đó là thanh niên tòng quân để bảo vệ tổ quốc lại được trả lương rất thấp - chừng 18 ngàn một năm, ngàn rưởi một tháng cho một binh nhì - nếu so với đồng bạn đi học rồi đi làm trong doanh trường. Xã hội này rất rộng rãi với những người làm giàu cho xã hội lại không biết đãi ngộ những người bảo vệ sự an nguy của xứ sở. Ngoài thành phần có lý tưởng thì đa số những người ưu tú có thể sẽ chọn ngành khác hơn là binh nghiệp hoặc bảo vệ an ninh quốc gia. Chúng ta sẽ trở lại chuyện này vào một dịp khác.

Người Mỹ nói chung có thể biết rất nhiều nhưng hiểu rất ít về những gì không thuộc nước Mỹ và đấy cũng là một yếu kém văn hóa giải thích sự yếu kém của tình báo nhân sự. Ngoại lệ nếu có là loại thành phố có nhiều di dân, thí dụ điển hình là New York, với cộng đồng những người nói tiếng Ả Rập, tiếng Farsi hay các ngôn ngữ Trung Á, Nam Á.
Đã vậy, và chúng ta trở về vụ "Able Danger", xã hội Mỹ còn có thói quen đổ lỗi.
Trong một khối dữ kiện khổng lồ thu thập được, người ta chỉ có những mẩu tin nhỏ, hoặc mơ hồ, cho thấy một mối ngờ nào đó. Khi phân tách hoặc khai thác, người ta không thể rút tỉa kết luận rõ ràng, thí dụ như nhân vật X này nằm trong mạng lưới khủng bố ABC và sẽ tấn công một nơi nào đó vào một thời điểm nào đó. Hiếm khi nào người ta trúng số độc đắc như vậy mà chỉ có thể suy đoán mà thôi. Khi điều ấy đã xảy ra rồi thì mọi người đều chưng hửng, rằng đáng lẽ biết vậy thì phải có ngay quyết định ngăn ngừa. Nghĩa là có ai đó đã phạm tội chểnh mảng trong công vụ.
Thói quen đổ lỗi bắt đầu nhảy vào cuộc. Nếu từ đầu năm 2000 mà một đơn vị kiểm thính của quân báo Mỹ đã biết Mohammed Atta là một tay khủng bố của al Qaeda mà không có biện pháp đối phó thì lỗi ấy… thuộc chính quyền Clinton, thuộc Bộ Quốc phòng do ông Clinton lãnh đạo. Hoặc nếu bên Quốc phòng biết chuyện mà không thông báo cho FBI thì tại vì thời ấy, chính quyền Clinton vẫn còn chủ trương cách ly thông tin: vì có phạm vi hoạt động đối ngoại, an ninh không giao lưu với tình báo và tình báo không chia sẽ thông tin với cảnh sát, v.v… Gần đây hơn thì bộ Quốc phòng hay Ủy ban Điều tra vụ 9-11 có thể mắc tội ém tin về hoạt động có mật mã là "Able Danger". Quốc hội tất nhiên không lỡ dịp khai thác và đòi người này người kia phải ra điều trần vì cứ hai năm lại có bầu cử, ai chả muốn truyền thông nhắc nhở đến tên tuổi mình. Truyền thông thì hoan hỉ tham gia việc ấy, nạn du kích chính trị được truyền thông ưa chuyện giật gân thổi lên thành tin lớn trong ngày, thậm chí có thể là khủng hoảng cho lãnh đạo.
Nghĩa là Hoa Kỳ khai thác tin tức tình báo thì thiếu chính xác, nhưng khai thác những vụ tiết lộ ngầm hay bắn sẻ chính trị thì lại rất dồi dào. Kết cuộc thì dân Mỹ và cả hệ thống tình báo biết chưa đủ về al Qaeda hay khủng bố, nhưng cả thế giới - và quân khủng bố - lại biết quá nhiều về những rối ren chính trị Hoa Kỳ, kể cả cách tổ chức hay hoạt động của một số cơ quan đặc biệt!
Trong một phiên họp kín gần đây, Hồ Cẩm Đào đã nhắc lại một ý kiến năm xưa của Đặng Tiểu Bình: khi hữu sự là phải độc đoán và quyết liệt ra tay - bằng bạo lực - chứ cứ thảo luận, thuyết phục và biểu quyết theo kiểu dân chủ Tây phương thì sẽ đại bại! Tức là bắt lầm còn hơn tha lầm - quy luật Tào Tháo. Tình báo Mỹ đón bắt rất nhiều mà bắt được rất ít, trong khi chính trường Mỹ thì chẳng tha một ai. Hèn gì mà các chế độ độc tài không thích nền dân chủ nhưng khủng bố thì rất thích tấn công vào các xã hội dân chủ, nhất là nền dân chủ chủ quan của Hoa Kỳ.
Tình báo Mỹ có tai rất thính nhưng xã hội Mỹ lại bị bệnh lòa, không nhìn ra hơn những gì nằm ngoài sự hiểu biết thông thường của họ.

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Khi nhiều nơi trên thế giới sửa soạn đón năm mới vào đầu tháng Giêng, thì ở không ít quốc gia và nền văn hóa khác, năm mới lại đến vào những thời điểm hoàn toàn khác. Dù là lịch Gregory, lịch âm, lịch dương–âm hay các hệ lịch cổ gắn với tôn giáo và thiên nhiên, việc đánh dấu một năm mới vẫn là tập tục lâu đời. Ăn uống, lễ nghi, sum họp gia đình và suy ngẫm về năm cũ là những điểm chung; khác biệt nằm ở nhịp thời gian và ý nghĩa tinh thần mà mỗi nền văn hóa gửi gắm vào khoảnh khắc ấy.
Năm 2025 là một năm sôi động của khoa học, khi những bước tiến lớn đã được thực hiện trong nhiều lĩnh vực, từ y học, thiên văn, khảo cổ đến công nghệ sinh học và trí tuệ nhân tạo. Những phát hiện và sự kiện này không chỉ mở rộng hiểu biết của con người về thế giới, mà còn đặt ra nhiều câu hỏi mới, thúc đẩy sự phát triển của khoa học và công nghệ trong tương lai.
Ở Hoa Kỳ, khoa học xưa nay hiếm khi giành hàng tít lớn trên báo, cho dù ngân sách nghiên cứu suốt nhiều thập niên vẫn vững vàng qua mọi triều tổng thống như một thứ “quốc ước bất thành văn” về tri thức thuần túy. Năm 2025, khúc quân hành êm ả đó bỗng khựng lại: chính quyền Donald Trump, trở lại Nhà Trắng với nghị trình cải tổ khoa học và kỹ nghệ theo hướng ý thức hệ, đã kéo chính sách khoa học từ trang trong ra thẳng trang nhất.
Thuế quan — thứ từng vắng bóng trên mặt báo suốt nhiều thập niên — nay trở lại trung tâm chính sách kinh tế Hoa Kỳ, trong lúc Tối Cao Pháp Viện đang xét tính hợp hiến của các mức thuế toàn cầu do Tổng thống Donald Trump ban hành. Bài viết dưới đây, theo phân tích của Kent Jones, giáo sư kinh tế danh dự Đại học Babson, đăng trên The Conversation ngày 11 tháng 12 năm 2025, nhằm giải thích cặn kẽ thuế quan là gì, ai thực sự gánh chịu, và vì sao vấn đề này đang tác động trực tiếp đến túi tiền và tương lai kinh tế nước Mỹ. Thuế quan, nói gọn, là thuế đánh lên hàng hóa nhập cảng. Khi một công ty Hoa Kỳ nhập hàng từ nước ngoài, Cơ quan Hải quan và Biên phòng Hoa Kỳ sẽ gửi hóa đơn thuế; doanh nghiệp phải nộp đủ thì hàng mới được thông quan. Trên giấy tờ, người trả thuế là nhà nhập cảng. Nhưng trên thực tế, phần lớn chi phí ấy được chuyển thẳng sang người tiêu dùng qua giá bán cao hơn — từ thực phẩm, xe cộ cho đến quà tặng cuối năm.
Vào những ngày cuối tháng Tám của năm 2025, tôi cùng hai đồng nghiệp đã quyết định từ bỏ chức vụ tại Cơ Quan Kiểm Soát và Phòng Bệnh (CDC). Chúng tôi ra đi vì không thể tiếp tục im lặng khi chứng kiến tính liêm chính khoa học ngày một xói mòn, còn cơ sở hạ tầng y tế công cộng của quốc gia cứ dần rệu rã dưới sự lãnh đạo của Robert F. Kennedy Jr., Bộ trưởng Bộ Y tế và Nhân sinh (HHS). Khi đó, chúng tôi đã khẩn thiết kêu gọi Quốc Hội, các tổ chức chuyên ngành và các bên liên quan trong lĩnh vực y tế công cộng hãy can thiệp trước khi xảy ra những thiệt hại không thể cứu vãn. Tôi rời đi với niềm tin mọi thứ rồi sẽ được chấn chỉnh.
Khi nhìn bản đồ thế giới và duyệt xét lịch sử hình thành, chúng ta nhận thấy có rất nhiều điểm tương đồng giữa Canada và Úc Đại Lợi.
Người Việt miền Nam từng trải qua một bài học cay đắng: sau 1975, những lời nói về “thống nhất” và “hàn gắn” không bao giờ đi cùng sự nhìn nhận. Không một lời chính thức nào nhắc đến các trại cải tạo, những cuộc tước đoạt, hay những đời sống bị đảo lộn dưới tay những người nhân danh chiến thắng. Không có sự thật, hòa giải chỉ là chiếc khẩu hiệu rỗng. Câu chuyện nước Mỹ hôm nay, khi chính quyền muốn làm mờ các chứng tích về chế độ nô lệ, cho thấy một điều quen thuộc: không quốc gia nào trưởng thành bằng cách giấu đi phần tối. Sự thật không tự biến mất chỉ vì người ta muốn quên.
Hai mươi năm trước, Thống đốc Jeb Bush ký đạo luật “stand your ground” (đứng vững tại chỗ), được giới ủng hộ xem là một biện pháp chống tội phạm dựa trên “lý lẽ thường tình”. Lời hứa khi ấy: bảo vệ người dân tuân thủ pháp luật khi họ dùng vũ lực để tự vệ. Sau vụ George Zimmerman được tha trong cái chết của Trayvon Martin, đồng bảo trợ dự luật, dân biểu Dennis Baxley, vẫn bảo rằng “trao quyền” cho người dân sẽ giúp chặn bạo lực.
“Di sản, còn có thể mang hình thức phi vật thể của lối nghĩ, lối sống, lối hành động, mà con người miền Nam khi xưa đã được trau dồi, hun đúc qua tinh thần của thể chế, của một nền dân chủ hiến định. Chính con người, chính cộng đồng xã hội mới là trung tâm và cũng là cội nguồn lẫn mục đích của mọi bản hiến pháp.” – Hải Sa, “Ngót 60 năm từ một khế ước nhân quyền dang dở,” trang 56 Cùng với tin tạp chí Luật Khoa vừa được đề cử giải thưởng Tự Do Báo Chí năm 2025 của Tổ chức Phóng viên Không Biên giới, ban chủ trương trong một thư tới độc giả vào cuối tháng 10 đồng thời thông báo việc phát hành ấn bản đặc biệt với chủ đề “70 Năm Việt Nam Cộng Hòa – Chân Dung & Di Sản” gồm 86 trang, với 14 bài vẽ lại hành trình từ ra đời tới bị bức tử của nền dân chủ duy nhất của Việt Nam và di sản của thể chế yểu mệnh này để lại. Bài này nhằm điểm qua nội dung của ấn bản đặc biệt này, và sẽ chú trọng vào một bài đã gợi nơi người viết một suy tư sâu sắc.
Một nhóm sử gia, thủ thư và tình nguyện viên đang gấp rút chạy đua với thời gian – và với chính quyền Trump – để giữ lại những mảnh ký ức của nước Mỹ.Từ hình ảnh người nô lệ bị đánh đập, các trại giam người Mỹ gốc Nhật trong Thế Chiến II, đến những bảng chỉ dẫn về biến đổi khí hậu ở công viên quốc gia, tất cả đều có thể sớm biến mất khỏi tầm mắt công chúng. Trong vài tháng gần đây, hơn một ngàn sáu trăm người – giáo sư, sinh viên, nhà khoa học, thủ thư – đã âm thầm chụp lại từng góc trưng bày, từng bảng giải thích, để lập ra một kho lưu trữ riêng tư. Họ gọi đó là “bản ghi của công dân” – một bộ sưu tập độc lập nhằm bảo tồn những gì đang tồn tại, trước khi bị xoá bỏ bởi lệnh mới của chính quyền.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.