Hôm nay,  

Nhà Bạc Triệu

06/04/200600:00:00(Xem: 6901)
-Nước Mỹ có hơn một triệu ngôi nhà của các triệu phú, trị giá từ một triệu trở lên.

Bà con ta được biết như vậy nhờ các cuộc điều tra thăm dò của Census Bureau. Nhưng biết vậy là biết chung chung thôi, chứ ngoài người chủ của căn nhà ấy (và thân nhân hay bè bạn) có ai biết nhà bạc triệu thực sự ra sao đâu"

Nói cho chính xác thì loại nhà bạc triệu ấy có tăng vọt trong mấy năm qua. Năm 2004 có một triệu 34 ngàn 386 căn, hơn gấp đôi số nhà bạc triệu cách đó vài năm (có 395 ngàn căn mà thôi). Một là tình hình kinh tế khả quan khiến người ta mua nhà lớn hơn, mắc hơn; hai là giá nhà tăng vọt nên có nhiều nhà lọt vô hạng bạc triệu; ba là cả hai lý do trên đều đúng. Có nhiều tiền hơn trước nên dầu nhà lên giá người ta vẫn mua, vẫn xây, vẫn làm chủ.

Một điều kỳ thú nữa là riêng Quận Cam này đã có hơn 40 ngàn căn nhà như vậy, gấp đôi thành phố San Francisco là nơi nổi tiếng có nhiều nhà triệu phú. Quận Cam là vùng rồng ẩn cọp nằm, có nhiều triệu phú hơn là dư luận Hoa Kỳ thường nghĩ. Khi cả quận đều sang thì dân trong quận, có bà con ta, cũng sang lây chớ! Sang mà cực vì giá nhà nói chung lên quá xá.

Ngó vô chuyện theo cách khác thì nếu có một triệu đô la, bà con ta mua nổi căn nhà cỡ nào" Thiệt ra khó ai nói được cho đồng, trừ một chữ là phải gọi đó là "ngôi nhà", chớ không phải "căn nhà". Căn nhà là nhỏ lắm. Với một triệu, người ta dễ mua được nhà bạc triệu ở một số nơi, nhưng có khi vẫn ở loại nhà nghèo tại nhiều nơi khác. Ở Quận Cam, nhà một triệu coi vậy mà chưa nghĩa lý gì so với loại nhà bạc triệu ở các khu vực "nghèo" khác. Tại các khu vực ấy, nhà bạc triệu có khi là một tòa lâu đài! Ngược lại, gần khu Manhattan của New York, hay tại thị trấn Tenafly của New Jersey, có triệu bạc thì chỉ mua nổi một căn gọi là "coi được" mà thôi. Nhỏ xíu cũ xì!

Nhà bạc triệu tất nhiên có diện tích rộng hơn, đường xá ra vô cũng lớn hơn, đi lại dễ dàng hơn, lại gần trung tâm giải trí loại mắc tiền, thí dụ không thể thiếu là một sân golf! Nhà bạc triệu cũng trả thuế điền trạch cao hơn và khi giảm giá thời cũng giảm ít hơn.

Trước đây, khi còn có thể mua nhà với năm bảy chục ngàn, thời nói tới nhà bạc triệu ai cũng le lưỡi thán phục. Bây giờ, nhà bạc triệu là chuyện gì đó rất thường, khỏi cần xuống Laguna Beach hay lên Anaheim Hill, bà con có thể tìm ra rất dễ tại Garden Grove hay Huntington Beach nhiều căn nhà bạc triệu. Nhưng cũng thường thôi. Những ngôi nhà làm bà con giật mình ngó lại thời phải cỡ chục triệu trở lên mới đáng kể.

Quận Cam nổi tiếng là thức ăn rẻ và có nhiều triệu phú. Nhưng ở nhà bạc triệu thời cũng mơi chỉ là "thường thường bậc trung" mà thôi. Nghe thấy mệt!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhân đọc trên Net bài viết của Ls Đặng Dũng, viết để "Phản biện bài viết của Ls Đài" về việc Ls Đài chủ trương quyền chính trị lập Chính Đảng ở Việt Nam, người viết cũng xin được góp một vài ý kiến để rộng đường suy nghĩ cho Đất Nước
Ủy ban Tôn giáo Quốc tế của Hoa Kỳ   lập lại yêu cầu Bộ Ngoại giao và Quốc hội tiếp tục   coi Việt Nam là   một trong số 11 nước phải “Đặc Biệt Quan Tâm” (“country of   particular concern,” or CPC)
“Văn hóa áo dài không chỉ sinh động trong nét đặc thù Á Đông mà còn mang âm hưởng do pha trộn hết sức tinh tế của nhiều nền văn hóa thế giới cổ xưa đến hiện đại.”
LTS: Nếu Sĩ Hoàng là nhà thiết kế áo dài chuyên nghiệp toàn thời gian từ 1989 và hiện sống tại Việt Nam (www.sihoang-art.com) thì Quang Chánh, một kỹ sư điện tử tại Vùng Vịnh chỉ mới va chạm với áo dài từ ba năm nay như một nghề …phụ
Tội ác Cộng sản đối với Tổ quốc Việt Nam . Trong thế kỷ XX, ước tính có hơn 150 triệu sinh mạng đã bị giết theo lệnh của người Mác-xít: Liên Xô 65 triệu, Trung Quốc 75 triệu
Chuyện Iraq đang ngã ngũ - Nếu ông Bush không ngã. Ngược với cảm quan của nhiều người, tình hình đang có chuyển biến khiến Hoa Kỳ có thể sớm rút quân - một phần lớn - ra khỏi Iraq và cục diện có thể sớm đi vào ngã ngũ
Tôi được   may mắn là học trò của Giáo Sư Tùng Long hai năm Đệ Lục và Đệ Ngũ. Giáo Sư Tùng Long dạy môn Việt văn.
Thông minh xinh đẹp, nổi tiếng trong số dân oan khiếu kiện, đó là chị Đỗ thị Minh Hằng (số 1 Trại Nhãn Ô chợ Dừa Hà Nội), người đã từng viết đơn tố cáo quan chức, cán bộ cộng sản ăn bẩn, ăn cả xác người chết trên mạng toàn cầu
Đại hội X của đảng Cộng sản Việt Nam đã bế mạc hôm 25 tháng 4, sau 8 ngày họp để sắp xếp lại nhân sự và hướng đi của đảng trong năm năm tới (2006-2010). So với hai kỳ đại hội VIII (1996) và IX (2001)
Sau đây là lá thư của nhà báo lão thành Bùi Tín từ Paris , nhân Ngày Tự Do Baó Chí đã chất vấn CSVN về lý do giam Phạm Hồng Sơn. Thư như sau.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.