Hôm nay,  

Tình Thu

04/08/200500:00:00(Xem: 7462)
  • Tác giả :
Riêng tặng Sao Mai,Tịnh Nhiên, PBTD, Trầm Kha, Cát Biển, Binh Nhất, Sĩ Trường, Nhật Nguyễn, Anh Vũ, Quảng Ngôn và Nguyễn vănTạo

Như có mùa thu còn sót lại
ta ôm ghì lấy hát nghêu ngao
bài thơ thuở nhỏ làm trên cỏ
giờ cũng theo em, đẩm máu đào

ngày xưa em cài thu trên tóc
ngây ngất tìm trăng dệt mộng vàng
ta đứng bên lề cười ngặt nghẽo
nghe chừng lá đổ hát thênh thang

buổi đó thu thường hay núp lén
ta là mây lạc giữa rừng xanh
u mê hạnh phúc nên lầm lỗi
bó gối than thân mộng chẳng thành

lâu lắm mùa thu không trở lại
vô tình ta giẫm lá vàng rơi
bài thơ năm cũ làm trên cỏ
cũng nát tả tơi dưới gót đời

nhưng chắc mùa thu không nói dối
bao mùa lá vẫn rụng đầy sân
em về nếu nhớ thời hoa bướm
hãy nhắc dùm ta, thuở ước nguyền

ta tìm ta giữa mùa thu chết

trong dáng thinh không lẫn sắc không
đời hết thẹn thùng, ngày cũng cạn
bồng bềnh mây nổi, nhớ mênh mông

ta tìm ta lúc đang say khướt
hồn lãng du trong cõi mịt mù
nhân ảnh chập chùng quanh ngõ hẹp
trăng chìm đáy cốc, khóc hoang vu

ta tìm ta trốn trong hư ảo
quán nhỏ bơ vơ lảng tháng ngày
phím loạn tơ chùng cung lạc điệu
ngoài trời thê thiết cánh chim bay

ta tìm ta khắp đường lưu lạc
kỷ niệm trời ơi muộn mất rồi
gọi gió thời gian thêm khản tiếng
hương xưa vương vãi níu trên môi

ta tìm ta lúc đèn soi bóng
góc phố chân quen nhoẻn nụ cười
em đã tay bồng từ độ nọ
vậy mà vẫn ngỡ thuở đôi mươi

ta tìm ta suốt trang thơ cũ
tim nhỏ mưa giăng gió gặm rôi
giọt nước mắt thầm từ ký ứlang
như không như có rất xa xôi..

Xóm Cồn
Mùa ngâu tháng bảy -2005
MG

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Chuyên gia về chất nổ Dương Nguyệt Ánh chỉ huy một nhóm khoa học gia, chỉ trong 67 ngày đã chế tạo ra trái bom nhiệt-áp (thermobaric) đầu tiên của Hoa Kỳ, loại bom mà khi nổ sẽ tạo ra
Sinh năm 1956, 16 tuổi cô bé Nguyễn thị Thái đã là sinh viên của trường Đại học tổng hợp Matxơcơva, và 21 tuổi trở thành giáo viên của khoa hoá trường đại học Sư Phạm. 19 năm dạy học, lúc nào chị cũng được đánh giá là một giáo viên có năng lực
Trong cuộc sống, có nhiều điều không hiểu. Dù suy tư, dù nghiên cứu, truy tầm. Dù bao năm mài miệt khổ tâm. Cũng không hiểu, thật sự là không hiểu. Tại sao trong lúc hàng ngàn triệu, trẻ khắp nơi, mọi nước an lành. Được đến trường, được đi học thành danh.
Giá dầu thô đang tăng. Giá một barrel (31.5 gallons) trong tháng 4/2006 có ngày leo lên trên 70 mỹ kim (cách đây mấy năm khi giá một barrel dầu thô lên 40 mỹ kim, người ta đã cho là một chuyện không thể tưởng tượng). Giá xăng chạy xe cứ theo giá dầu thô mà leo thang.  
Tủ Sách Giải trí và Giáo Dục cho thiếu nhi ở Nông thôn VN, tại Chùa Diệu Giác. Hôm nay ra nhà băng để đặt in thêm chi phiếu, cô nhân viên nói: “Ồ, tôi mừng với bà, bây giờ bà in chi phiếu được miễn
Khởi đầu bằng chính sách ngoại giao bóng bàn, dẫn đến chuyến đi Trung Quốc năm 1972 của tổng thống Mỹ Richard Nixon, đến nay đã 34 năm. Sự kiện lịch sử nối tiếp trong quan hệ Hoa-Trung là vào năm 1979
Đầu thập niên 1970 chúng tôi đi tìm hiểu về trận Điện Biên Phủ và đã đọc hai cuốn: L'Agonie de L'Indochine (Đông Dương hấp hối) của Đại Tướng Navarre, Tư lệnh quân đội Pháp tại Đông Dương hồi ấy, và cuốn Quân Sử Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa do Bộ Tổng Tham Mưu
Sau khi tờ thông tin Việt Nam Infos số 35 (tháng 1/2006) phát hành, với một hồ sơ về vụ thảm sát Tết Mậu Thân, chúng tôi nhận được rất nhiều phản ứng, bình thường cũng có, lạ lùng cũng có. Bình thường và an lòng nhất là những người khuyến khích Việt Nam Infos tiếp tục việc góp công làm sáng tỏ những giai đoạn lịch sử nhà cầm quyền cộng sản muốn che giấu, hoặc mong tội ác của CSVN sẽ bị lãng quên, xóa bỏ trong ký ức với thời
LTS: Bài sau đây của Tiến Sĩ Ngô Huy Liêm, từ Hà Nội gửi cho Việt Báo, phân tích về nhu cầu gia nhập WTO. Tòa soạn trân trọng cảm ơn đóng góp của Tiến Sĩ về một vấn đề đang khẩn thiết đối với đất nước. Bài như sau.
Cuối tháng 4-2006 vừa qua, chúng tôi có tổ chức triển lãm các di vật của Viện Bảo Tàng Thuyền Nhân và Việt Nam Cộng Hòa tại Orange County .


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.