Hôm nay,  

Bin Laden Ầm Ĩ

20/01/200600:00:00(Xem: 6386)
- Đang đói tin, báo chí mừng quá vì Osama bin Laden lại lên tiếng…

Mà chưa chắc!

Ngày 19 hôm Thứ Năm, hệ thống truyền hình Al Jazeera đã phổ biến cuốn băng ghi âm được giới thiệu là của trùm khủng bố Osama bin Laden. Lập tức truyền thông Mỹ xôn xao và phát ngôn viên tòa Bạch Ốc phải lên tiếng trong cuộc họp báo buổi sáng.

Thực ra, chuyện không có gì mà ầm ĩ.

Xưa nay, Osama bin Laden hay quảng bá quan điểm của mình qua băng hình (video). Sau này mới dùng băng ghi âm (audio) và lần cuối là vào ngày 27 tháng 12 năm 2004. Trong một thời gian khá lâu, tay thủ lãnh này không thấy xuất hiện hay lên tiếng. Những nguồn tin tất nhiên là bán chính thức và thiếu chính xác thì cho rằng y đã chết, hoặc đang mắc bệnh nặng, đến độ không muốn ai thấy hình ảnh của mình. Cuối cùng, chỉ còn tiếng nói, ngày một thưa thớt. Dù cơ quan CIA có xác nhận rằng đó là tiếng nói của bin Laden, điều ấy thực ra cũng không quan trọng. Vì câu hỏi đáng nêu ra là "ngoài những lời hăm dọa, Osama bin Laden có thể làm gì""

Al Jazeera cho chạy tiếng nói ấy dưới một tấm hình cũ. Nội dung lời phát biểu thực ra không có gì lạ. Truyền thông Mỹ chạy tin dưới tít lớn: "OBL đề nghị hưu chiến". Đấy là truyền thống ngớ ngẩn của truyền thông Hoa Kỳ khi lâm trận chiến tranh tâm lý.

Lời phát biểu nói là của Osama bin Laden muốn bác bỏ lý luận phổ biến tại Mỹ, rằng các biện pháp tăng cường an ninh của Mỹ khiến al-Qaeda không thể mở thêm một đợt tấn công nào khác vào lãnh thổ Hoa Kỳ kể từ tháng Chín năm 2001. Lý do biện giải là "có những chiến dịch phải chuẩn bị công phu, và sẽ được tiến hành". Nghĩa là al-Qaeda vẫn còn khả năng và sẽ tấn công Hoa Kỳ.

Người Việt ta có chữ "chó sủa chó không cắn". Lời phát biểu được Al Jazeera phổ biến muốn hăm là chó sẽ cắn. Và đề nghị sẵn sàng hưu chiến để (al-Qaeda) tái thiết Iraq và Afghanistan.

Chúng ta hãy tìm hiểu sâu xa hơn mục tiêu tuyên truyền và khả năng "nói và làm" của bin Laden.

Thông thường, al-Qaeda phải mất từ 10 ngày đến hai tuần để các trạm giao liên chuyển tài liệu (băng hình, ghi âm chẳng hạn) tới truyền thông tại Trung Đông rồi từ đó phổ biến ra ngoài. Thông thường, băng hình thực hiện công phu hơn và khó gửi hơn băng âm thanh. Nếu không kỹ lưỡng trong chuyện phổ biến ấy là bị tình báo Mỹ điểm trúng huyệt và truy lên thượng tầng ngay. Một hậu quả của việc ấy là vì lãnh tụ số hai của al-Qaeda là Ayman al- Zawahiri lên tiếng ngày một nhiều hơn nên vị trí càng dễ bị lộ từ các mắt xích giao liên này.

Quả vậy, ngày Thứ Sáu 13 tháng Giêng vừa qua, tình báo Mỹ mở cuộc tấn công vào một ngôi làng trong lãnh thổ Pakistan và có lẽ đã giết hụt al Zawahiri nhưng hạ sát được ít nhất bốn tay đặc công cao cấp của al-Qaeda (theo lời tiết lộ của giới quân báo Pakistan.)

Theo lối "chó sủa chó không cắn", Hoa Kỳ không lên tiếng gì về vụ này dù một số dân chúng Pakistan đã được tổ chức thành biểu tình chống Mỹ vi phạm lãnh thổ Pakistan và sát hại thường dân. Ai cũng biết là Pakistan có hợp tác với Hoa Kỳ để tiễu trừ khủng bố, với điều kiện là Mỹ đừng nói ra. Tổng thống Pakistan Pervez Musharraff chỉ có thể giúp Mỹ được tới đó, một cách miễn cưỡng, nếu không, bản thân ông cũng bị đe dọa về chính trị và an ninh. Ông từng bị ám sát hụt hai lần và hệ thống tình báo của ông đã mắc mứu với chế độ Taliban và mạng lưới khủng bố tại Afghanistan từ lâu rồi.

Vì những trở ngại giao liên, cuốn băng ghi âm được nói là của bin Laden có lẽ đã thực hiện trước thời điểm Thứ Sáu 13 ấy, nên không có mục tiêu chứng minh rằng al-Qaeda còn sức hoạt động, Osama bin Laden vẫn sống và điều khiển cuộc chiến. Ngược lại, vì những phát biểu chung chung mà không có dấu mốc thời gian nhất định, người ta có thể đoán là cuốn băng được thực hiện từ lâu, có khi chỉ là 'bổn cũ soạn lại" từ những phát biểu trước đây của al Zawahiri. Trước đây, viên thủ lãnh số hai này cũng đã từng đề nghị "hưu chiến" với các nước Âu châu mà London vẫn bị tấn công sau đấy.

Kết luận: 1) đề nghị hưu chiến chỉ là trò ảo hóa nhằm chứng minh tư thế chính trị của một nhóm khủng bố; 2) al-Qaeda hết là một nhóm mà trở thành một phong trào; 3) và al-Qaeda là bảng hiệu cho mọi nhóm khủng bố "nội hóa", có thể sử dụng để tấn công các nước Tây phương.

Việc al-Qaeda hết là một nhóm khủng bố có khả năng toàn cầu mà trở thành một phong trào tự phát, cho "cáo mượn oai hùm", là biến chuyển quan trọng nhất của khủng bố trong năm 2005.

Al Qaeda hết khả năng tấn công với quy mô lớn, theo kiểu đánh nhồi một lúc nhiều mục tiêu, mà chỉ còn là thương hiệu cho các tổ chức khủng bố địa phương tự do sử dụng với kết quả là đánh bom nhiều hơn nhưng gây thiệt hại ít hơn. Khủng bố trở thành "nội hóa", "địa phương", với những tay mơ đã sinh sống lâu năm trong các xã hội Tây phương.

Đã thế, sau khi al-Zawahiri thông báo vào cuối năm kia rằng al-Qaeda sẽ trở thành một lực lượng đấu tranh chính trị và than phiền vào giữa năm ngoái rằng khủng bố đã sát hạt chính dân Hồi giáo, lần này, băng ghi âm nói là của bin Laden lại tiếp tục luận điệu thụ động và tiêu cực đã thấy: al-Qaeda vẫn còn khả năng tấn công Hoa Kỳ nhưng đề nghị hưu chiến.

Osama bin Laden có thể đang bị tê liệt vì bệnh tật hoặc bị bao vây. Y không ở vào tư thế khả dĩ điều động được một đợt tấn công khác để minh chứng sức mạnh. Ayman al-Zawahiri cũng chẳng khá hơn.

Y có thể vừa thoát chết tại Pakistan và nếu không bị bao vây và truy lùng ráo riết thì cũng chẳng thể gây nổi một biến cố lớn. Nếu không thì đã chẳng cầu cứu Abu Musab al-Zarqawi, trùm thủ lãnh khủng bố tại Iraq. Al-Zarqawi cũng vừa thoát chết và cơ sở mới bị tổn thất nặng nên đang tính chuyện rút khỏi Iraq.

Kiểm điểm lại thì từ nhiều tháng qua, tàn dư Taliban bị truy lùng ráo riết tại Afghanistan, cả Osama bin Laden lẫn Ayman al-Zawahiri đang bị vây bủa tại biên giới Afghanistan với Pakistan trong khi al-Zarqawi bị lột da tại Iraq. Ngần ấy sự việc cho thấy Osama bin Laden không ở trong tư thế hăm dọa được Hoa Kỳ để đề nghị hưu chiến.

Chi bằng… "của người phúc ta", gom thành tích khủng bố của các nhóm tự phát rồi nhận là của mình để hăm dọa và đòi Hoa Kỳ phải xin hưu chiến. Một đòn tuyên truyện nhạt như vậy mà cũng làm truyền thông Mỹ xôn xao luận bàn!

Chuyện không có gì mà ầm ĩ!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hiếm ai có thể hình dung cơn bão tin giả (fake news) hoành hành khắp nước Mỹ trong tám năm qua, từ cuộc bầu cử 2016, lại thổi đến từ Veles – một thị trấn xa xôi nằm phía tây nam châu Âu, ở North Macedonia, trên dòng sông Vardar êm ả. Không nói cũng không ai biết. Những câu chuyện trong bóng tối này mãi mãi không bước ra ánh sáng, hoặc cũng chỉ rất ít người biết đến, thấu rõ đường đi nước bước của thánh địa tin giả này, cho đến khi cuốn sách “The Book Of Veles” của nhiếp ảnh gia Jonas Bendiksen được xuất bản. Ông là người Na-Uy, thành viên của hội nhiếp ảnh danh giá Magnumphoto.
Có nghiên cứu đã chỉ ra rằng sắc đẹp sẽ mang lại lợi thế trong các mối quan hệ, học tập và công việc. Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu việc “không được đẹp đẽ” không chỉ là một điều bất lợi mà còn bị coi là phạm pháp? Từ giữa thế kỷ 19 đến giữa thế kỷ 20, ở Hoa Kỳ từng có các luật gọi là “luật xấu xí” (ugly laws), cấm những người có vẻ ngoài “khó coi” xuất hiện ở các nơi công cộng.
Dự án 2025 đề ra những thay đổi sâu rộng trong toàn bộ chính phủ liên bang, đặc biệt trong chính sách kinh tế và xã hội, và vai trò của chính phủ và các cơ quan liên bang. Trong những thay đổi đó có cả việc cắt giảm tài trợ cho Bộ Tư pháp Hoa Kỳ (DOJ), tháo dỡ cơ quan điều tra FBI và Bộ An ninh Nội địa, hủy bỏ các quy định về môi trường và biến đổi khí hậu để giúp gia tăng sản xuất nhiên liệu như dầu hỏa, cùng loại bỏ các Bộ Giáo dục và Thương mại ra khỏi nội các chính phủ. Hãng thông tấn Associated Press có một bài tóm tắt song rành mạch những chương trình của Dự án 2025 đối nội cũng như đối ngoại, tại đường dẫn này. Bao gồm trong Dự án 2025 cũng gồm cả việc lập tức dùng Đạo luật nổi dậy năm 1807 để tổng thống có thể ra lệnh cho quân đội vào dẹp các vụ biểu tình chống đối chính phủ, cùng chỉ đạo Bộ Tư pháp truy lùng các đối thủ của ông Trump. Chính ông Trump cũng đã từng tuyên bố với những người ủng hộ ông là ông là người sẽ giúp họ phục hận. Theo luật hiện hành, quân đội không đượ
Nghèo đói là yếu tố quyết định mạnh mẽ của bệnh Lao. Môi trường sống và làm việc đông đúc và kém thông gió thường liên quan đến nghèo đói, tạo thành các yếu tố gây nguy cơ trực tiếp cho việc lây truyền bệnh lao. Suy dinh dưỡng cũng là một yếu tố nguy cơ quan trọng để bệnh phát triển. Nghèo đói lại cũng liên quan đến tình trạng kém kiến thức về sức khỏe và từ đó thiếu những sự bảo vệ sức khỏe trong đời sống hàng ngày dẫn đến nguy cơ tiếp xúc và truyền bệnh.
Trong hai ngày Thứ Bảy & Chủ Nhật 17 & 18/08/2024, tại Bowers Museum, Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt phối hợp cùng Trung Tâm Việt Nam Texas Tech University, Trung Tâm Nghiên Cứu Việt - Mỹ University of Oregon đã tổ chức hai buổi triển lãm và thảo luận về hai chủ đề: Cải Cách Ruộng Đất Miền Bắc Việt Nam và Cuộc Di Cư Năm 1954. Khoảng 1,000 lượt người đã đến tham dự hai sự kiện về lịch sử từ bảy thập niên trước. Có thể nói rằng lâu lắm rồi tại Thủ Đô Người Việt Tị Nạn mới có một sự kiện lịch sử được tổ chức với qui mô lớn và công phu như thế. Động lực nào đã khiến ba tổ chức chuyên nghiên cứu lịch sử cận đại Việt Nam cùng nhau tổ chức sự kiện này? Ông Châu Thụy, Giám Đốc Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt nói lời khai mạc, chào mừng mọi người đến với cuộc triển lãm và hội thảo, để cùng nhau ôn lại, nhìn theo những góc nhìn mới về hai sự kiện lịch sử vẫn còn ảnh hưởng đến người Việt cả trong nước lẫn hải ngoại đến tận ngày hôm nay.
Hiểu cải cách ruộng đất ở miền Bắc Việt Nam đòi hỏi phải đặt nó trong một bối cảnh lịch sử rộng lớn hơn, thay vì xem xét nó một cách tách biệt. Được khởi xướng bởi Đảng Cộng sản Việt Nam vào năm 1953, cải cách ruộng đất bị ảnh hưởng sâu sắc bởi các sự kiện biến động sau Thế chiến II. Sự kết thúc của cuộc chiến, nạn đói năm 1945, và cuộc đấu tranh sau đó để giành độc lập khỏi ách thực dân Pháp đã tạo ra một không khí cách mạng ở Việt Nam. Cuộc chiến tranh Pháp-Việt (1946-1954) đã làm tăng sự cấp bách cho những thay đổi xã hội và kinh tế triệt để khi Việt Minh tìm cách củng cố quyền lực và giải quyết các bất bình giữa người giàu và người nghèo do khai thác thực dân gây ra.
Cuối tuần vừa qua tôi đi dự hội thảo về Việt Nam tại Bảo tàng Bowers ở thành phố Santa Ana, thủ phủ của Quận Cam. Hai ngày hội thảo với hai chủ đề có liên quan với nhau là Cải cách Ruộng đất 1953-56 và Di cư 1954. Xong ngày đầu của hội thảo, đi ăn tối với một bạn sống ở Quận Cam từ năm 1978, khi biết chủ đề là về cải cách ruộng đất, bạn hỏi ngay: “Có hình Hồ Chí Minh cầm khăn khóc không?”. Bạn tôi ít quan tâm đến sinh hoạt cộng đồng nhưng cũng biết sử Việt vì là con trong gia đình bắc di cư 54, lớn lên tại miền Nam và sống ở đó cho đến khi vượt biển. Hình Hồ Chí Minh khóc và sự kiện bà Nguyễn Thị Năm đóng góp nhiều vàng cho Việt Minh rồi cũng bị đấu tố trong cải cách ruộng đất ở miền Bắc Việt Nam từ 1953 đến 1956 có lẽ là những hiểu biết cơ bản của nhiều người Việt, dù không chứng kiến hay trực tiếp là nạn nhân trong sự việc. Những hình ảnh đó hôm nay cũng đã được trưng bày tại Bảo tàng Bowers và có trong bài nói chuyện của diễn giả tại hội thảo.
Chương trình Triển Lãm Và Thảo Luận Cải Cách Ruộng Đất ở Bắc Việt & Cuộc Di Cư 1954 vừa chấm dứt. Việt Báo đăng lại toàn bài của giáo sự Trần Huy Bích chiều Chủ Nhật ngày 18 tháng 8 tại Bowers Museum kể lại câu chuyện di cư của Ông và bối cảnh Bắc Việt những ngày tháng 8, 1954.
John Andrew Jackson vừa chào đời đã mang phận nô lệ, và được định sẵn là sẽ dành trọn kiếp sống tủi nhục trên những cánh đồng bông vải ở Nam Carolina. Nhưng, không cúi đầu trước số phận, Jackson đã thoát khỏi cảnh nô dịch, trở thành một diễn giả và văn nhân có ảnh hưởng lớn đến phong trào bãi nô. Ông cũng là nguồn cảm hứng cho tác phẩm kinh điển Uncle Tom's Cabin (Túp Lều của Chú Tom) của Harriet Beecher Stowe, xuất bản năm 1852. Cuốn tiểu thuyết nổi tiếng về chế độ nô lệ này được nhiều sử gia đánh giá là đã góp phần thúc đẩy cuộc Nội chiến của Hoa Kỳ.
(Little Saigon-VB) - Để đánh dấu 70 năm cuộc di cư Bắc Nam hậu Hội nghị Geneva; và cùng nhìn lại sự kiện Cải cách Ruộng đất ở miền Bắc Việt Nam dưới thời VNDCCH với tác động, hệ lụy trên cả nước đối với quốc gia, dân tộc Việt, Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt, Trung Tâm Việt Nam ĐH Texas Tech, Trung Tâm Nghiên Cứu Việt-Mỹ ĐH Oregon phối hợp tổ chức Triển Lãm Thảo Luận Cải Cách Ruộng Đất ở Bắc Việt và Cuộc Di Cư 1954: Hai Biến Cố Thay Đổi Lịch Sử Việt Nam Hiện Đại vào hai ngày: Thứ Bảy, ngày 17 tháng 8: Cải cách ruộng đất và đấu tranh giai cấp ở miền Bắc Việt Nam, 1953-1957; Chủ nhật, ngày 18 tháng 8: Cuộc di cư của gần 1 triệu người từ miền Bắc vào miền Nam năm 1954 tại Bowers Museum 2002 N. Main St, Santa Ana, CA 92706.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.