Hôm nay,  

Câu Chuyện Ngày Vu Lan

20/08/200100:00:00(Xem: 5160)
Từ khi còn bé, cứ mỗi năm đến ngày Rằm Tháng Bảy Âm lịch là tôi lại được nghe người lớn kể về sự tích ngày Lễ Vu Lan. Chuyện kể như vầy: tương truyền rằng ngày xưa có một người đàn bà giàu có nhưng lại nổi tiếng gian ác tên là Thanh-Đề. Bà thường xua đuổi người nghèo khó, chế diễu các bậc tu hành, khinh thường đạo lý, và không ngần ngại làm những chuyện xấu xa để trục lợi. Ngược lại, con trai của bà là thầy Mục Kiền Liên, lại là một bậc chân tu đầy đạo hạnh. Ông đã cố công khuyên mẹ nhưng không được. Khi bà Thanh-Đề qua đời, bà bị đày vào địa ngục. Đầu bà phải đội một chậu máu thật nặng, người bà ngồi trên bàn chong nhọn hoắt, đồ ăn nước uống là than cháy đỏ và dầu sôi nóng bỏng. Thầy Mục Kiền Liên tìm cách vào địa ngục thăm mẹ, nhưng khi thầy đưa một chén cơm cho mẹ ăn đỡ đói thì chén cơm vụt cháy thành lửa. Mục Kiền Liên bèn đến xin đức Phật cứu giúp mẹ. Đức Phật khuyên thầy nên cầu nguyện và nhờ chư tăng các cõi cùng cầu nguyện cho mẹ. Nhờ đó, bà Thanh-Đề cuối cùng được giải thoát khỏi địa ngục.
Câu chuyện trên từ bao đời nay đã được kể lại để đề cao tấm lòng hiếu thảo của con cái đối với cha mẹ. Thế nhưng, có những lúc tôi bỗng tự đặt cho mình một vài câu hỏi vẫn vơ. Chẳng hạn như:
- Ai đã đặt ra những hình phạt ghê gớm như thế nơi địa ngục để trừng phạt bà Thanh-Đề"
- Tại sao đức Phật không dùng phép thần thông để cứu mẹ của thầy Mục Kiền Liên"
Sau một thời gian có nhiều cơ may tiếp chuyện với những bậc trưởng thượng uyên thâm về đạo Phật, tôi đã dần dần hiểu ra được phần nào câu trả lời.
Từ xưa đến nay, người ta hay kể chuyện Diêm Vương, Phán Quan ngồi xét xử tội nhân sau khi chết hầu giúp cho quần chúng dễ hiểu. Người ta vẽ ra cảnh hỏa ngục kinh khủng cho quần chúng khiếp sợ mà đừng làm ác. Chứ thật ra, khi chết đi, nếu tâm của ta vẫn trĩu nặng những ý tưởng ác độc, u mê thì chính ta sẽ tự mình tìm vào chỗ của những kẻ cũng ác độc, u mê như ta.
Tôi xin bạn hãy thử tưởng tượng một chút. Giả sử như tất cả những kẻ gian ác, xấu xa, tàn bạo, đê tiện nhất của thế giới đều tụ họp về chung một chỗ, tha hồ muốn làm gì thì làm, thì chỗ ấy sẽ trở thành như thế nào" Phải chăng nơi đó sẽ rất kinh khủng" Phải chăng nơi đó chính là địa ngục"
Như vậy, sau khi chết, bà Thanh-Đề chẳng qua là tự tìm đến chỗ của những người cũng gian ác, tệ hại y như bà. Bạn hãy thử hình dung một kiếp sống mà lúc nào mình cũng thù ghét và muốn rắp tâm tàn hại kẻ khác, và rồi lại sợ kẻ khác hại lại mình. Sống như vậy thì chẳng khác nào phải đội chậu máu thật nặng trên đầu. Nếu trong lòng ta lúc nào cũng nung nấu bởi sự giận dữ, đố kỵ, tham lam, thù hận, trộn lẫn với sợ hãi, âu lo ngày này qua ngày kia thì chẵng khác nào bị hàng ngàn mủi chong nhọn đâm vào người hoặc phải nuốt lấy than hồng, dầu sôi.

Vì vậy, dù cho thầy Mục Kiền Liên có thương mẹ mà vào địa ngục dâng cho mẹ cao lương, mỹ vị đi nữa thì bà Thanh-Đề vẫn sẽ cứ bị một chậu máu đè nặng lên đầu bà và một ngọn lửa tàn khốc lúc nào cũng thiêu đốt trong lòng bà. Chậu máu và ngọn lửa đó chẳng qua là do chính cái tâm hung ác của bà tạo ra.
Khi thầy Mục Kiền Liên đến xin đức Phật cứu mẹ, giả sử nếu như đức Phật dễ dãi hóa phép đưa bà Thanh-Đề trở lại dương thế thì chuyện gì sẽ xảy ra"
Bà Thanh-Đề sẽ lại tiếp tục hành hạ mình và hành hạ người. Bà sẽ tự tạo cho mình một địa ngục ngay tại trần gian. Rồi khi bà chết đi, bà cũng sẽ lại tìm đến chỗ của những kẻ cũng gian ác như bà. Nếu đức Phật hóa phép đưa bà lên cõi Thiên Đàng hay cõi Cực Lạc thì bà sẽ nhanh chóng biến những nơi đó thành chỗ bị ô nhiễm bởi sự ác độc, xấu xa. Chỉ có cách cứu bà là làm cho bà thay đổi.
Phép mầu nhiệm mà đức Phật đã dùng là dạy cho thầy Mục Kiền Liên nhận ra rằng ai ai cũng có Phật tính, cũng có cái bản chất trong sáng tiềm tàng bên trong mình, dù là người gian ác cách mấy. Phải kiên nhẫn phát huy cái Phật tính đó lên. Khi đã phát huy Phật tính rồi thì sẽ tìm được cảnh giới của sự an lạc.
Để phát huy cái tính trong sáng bất diệt trong tâm mình, người ta cần có thời gian và cần có sự giúp đỡ.
Về thời gian, kiếp sống hiện tại vài chục năm của ta không phải là kiếp sống duy nhất. Chỉ cần ta tiến bộ được một chút ở kiếp này, thì sau khi chết đi, ta sẽ có thể tự tìm đến một cuộc sống khá hơn cho cái tâm của ta. Rồi ở đó ta lại cố gắng tiến bộ thêm lên nữa, mãi cho đến khi nào phát huy được hoàn toàn Phật tính của mình. Ngay cả kiếp sống của bà Thanh-Đề trong địa ngục cũng không phải là vĩnh viễn. Chỉ cần bà biết thức tỉnh, thành tâm muốn tiến bộ là bà sẽ lần hồi tự tìm đến được những cõi tốt đẹp hơn.
Về sự giúp đỡ, bà Thanh-Đề cần có sự động viên, sự hướng dẫn, sự nâng đỡ. Thần lực mà đức Phật khuyên thầy Mục Kiền Liên hãy dùng là tâm từ bi và tuệ sáng suốt của chúng sinh khắp các cõi. Tâm từ bi và tuệ sáng suốt của chúng sinh sẽ là sự động viên, sự hướng dẫn, sự nâng đỡ để có thể chuyển hóa được bà Thanh-Đề. Sức mạnh của tâm từ bi và tuệ sáng suốt vô cùng đa dạng. Có khi nó là lời khuyên chân tình, có khi là sự truyền đạt không qua lời nói, có khi là hành động. Với sự giúp sức của chúng sinh trong khắp các cõi của loài người, rồi trong khắp các cõi của các bậc hiển thánh và thiên thần, và trong khắp các cõi Trời, chắc chắn sẽ có lúc bà Thanh-Đề sẽ chuyển hóa để tự mình tiến bộ hơn lên.
Thầy Mục Kiền Liên được gọi là bậc đại hiếu không hẳn vì thầy dám vào địa ngục thăm mẹ, không hẳn vì thầy dám dâng cho mẹ chén cơm. Thầy là bậc đại hiếu vì thầy đã giúp cho mẹ tự cứu lấy mình.

Liên Tử
Viết tại California, tháng 8 năm 2001

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi nhiều nơi trên thế giới sửa soạn đón năm mới vào đầu tháng Giêng, thì ở không ít quốc gia và nền văn hóa khác, năm mới lại đến vào những thời điểm hoàn toàn khác. Dù là lịch Gregory, lịch âm, lịch dương–âm hay các hệ lịch cổ gắn với tôn giáo và thiên nhiên, việc đánh dấu một năm mới vẫn là tập tục lâu đời. Ăn uống, lễ nghi, sum họp gia đình và suy ngẫm về năm cũ là những điểm chung; khác biệt nằm ở nhịp thời gian và ý nghĩa tinh thần mà mỗi nền văn hóa gửi gắm vào khoảnh khắc ấy.
Năm 2025 là một năm sôi động của khoa học, khi những bước tiến lớn đã được thực hiện trong nhiều lĩnh vực, từ y học, thiên văn, khảo cổ đến công nghệ sinh học và trí tuệ nhân tạo. Những phát hiện và sự kiện này không chỉ mở rộng hiểu biết của con người về thế giới, mà còn đặt ra nhiều câu hỏi mới, thúc đẩy sự phát triển của khoa học và công nghệ trong tương lai.
Ở Hoa Kỳ, khoa học xưa nay hiếm khi giành hàng tít lớn trên báo, cho dù ngân sách nghiên cứu suốt nhiều thập niên vẫn vững vàng qua mọi triều tổng thống như một thứ “quốc ước bất thành văn” về tri thức thuần túy. Năm 2025, khúc quân hành êm ả đó bỗng khựng lại: chính quyền Donald Trump, trở lại Nhà Trắng với nghị trình cải tổ khoa học và kỹ nghệ theo hướng ý thức hệ, đã kéo chính sách khoa học từ trang trong ra thẳng trang nhất.
Thuế quan — thứ từng vắng bóng trên mặt báo suốt nhiều thập niên — nay trở lại trung tâm chính sách kinh tế Hoa Kỳ, trong lúc Tối Cao Pháp Viện đang xét tính hợp hiến của các mức thuế toàn cầu do Tổng thống Donald Trump ban hành. Bài viết dưới đây, theo phân tích của Kent Jones, giáo sư kinh tế danh dự Đại học Babson, đăng trên The Conversation ngày 11 tháng 12 năm 2025, nhằm giải thích cặn kẽ thuế quan là gì, ai thực sự gánh chịu, và vì sao vấn đề này đang tác động trực tiếp đến túi tiền và tương lai kinh tế nước Mỹ. Thuế quan, nói gọn, là thuế đánh lên hàng hóa nhập cảng. Khi một công ty Hoa Kỳ nhập hàng từ nước ngoài, Cơ quan Hải quan và Biên phòng Hoa Kỳ sẽ gửi hóa đơn thuế; doanh nghiệp phải nộp đủ thì hàng mới được thông quan. Trên giấy tờ, người trả thuế là nhà nhập cảng. Nhưng trên thực tế, phần lớn chi phí ấy được chuyển thẳng sang người tiêu dùng qua giá bán cao hơn — từ thực phẩm, xe cộ cho đến quà tặng cuối năm.
Vào những ngày cuối tháng Tám của năm 2025, tôi cùng hai đồng nghiệp đã quyết định từ bỏ chức vụ tại Cơ Quan Kiểm Soát và Phòng Bệnh (CDC). Chúng tôi ra đi vì không thể tiếp tục im lặng khi chứng kiến tính liêm chính khoa học ngày một xói mòn, còn cơ sở hạ tầng y tế công cộng của quốc gia cứ dần rệu rã dưới sự lãnh đạo của Robert F. Kennedy Jr., Bộ trưởng Bộ Y tế và Nhân sinh (HHS). Khi đó, chúng tôi đã khẩn thiết kêu gọi Quốc Hội, các tổ chức chuyên ngành và các bên liên quan trong lĩnh vực y tế công cộng hãy can thiệp trước khi xảy ra những thiệt hại không thể cứu vãn. Tôi rời đi với niềm tin mọi thứ rồi sẽ được chấn chỉnh.
Khi nhìn bản đồ thế giới và duyệt xét lịch sử hình thành, chúng ta nhận thấy có rất nhiều điểm tương đồng giữa Canada và Úc Đại Lợi.
Người Việt miền Nam từng trải qua một bài học cay đắng: sau 1975, những lời nói về “thống nhất” và “hàn gắn” không bao giờ đi cùng sự nhìn nhận. Không một lời chính thức nào nhắc đến các trại cải tạo, những cuộc tước đoạt, hay những đời sống bị đảo lộn dưới tay những người nhân danh chiến thắng. Không có sự thật, hòa giải chỉ là chiếc khẩu hiệu rỗng. Câu chuyện nước Mỹ hôm nay, khi chính quyền muốn làm mờ các chứng tích về chế độ nô lệ, cho thấy một điều quen thuộc: không quốc gia nào trưởng thành bằng cách giấu đi phần tối. Sự thật không tự biến mất chỉ vì người ta muốn quên.
Hai mươi năm trước, Thống đốc Jeb Bush ký đạo luật “stand your ground” (đứng vững tại chỗ), được giới ủng hộ xem là một biện pháp chống tội phạm dựa trên “lý lẽ thường tình”. Lời hứa khi ấy: bảo vệ người dân tuân thủ pháp luật khi họ dùng vũ lực để tự vệ. Sau vụ George Zimmerman được tha trong cái chết của Trayvon Martin, đồng bảo trợ dự luật, dân biểu Dennis Baxley, vẫn bảo rằng “trao quyền” cho người dân sẽ giúp chặn bạo lực.
“Di sản, còn có thể mang hình thức phi vật thể của lối nghĩ, lối sống, lối hành động, mà con người miền Nam khi xưa đã được trau dồi, hun đúc qua tinh thần của thể chế, của một nền dân chủ hiến định. Chính con người, chính cộng đồng xã hội mới là trung tâm và cũng là cội nguồn lẫn mục đích của mọi bản hiến pháp.” – Hải Sa, “Ngót 60 năm từ một khế ước nhân quyền dang dở,” trang 56 Cùng với tin tạp chí Luật Khoa vừa được đề cử giải thưởng Tự Do Báo Chí năm 2025 của Tổ chức Phóng viên Không Biên giới, ban chủ trương trong một thư tới độc giả vào cuối tháng 10 đồng thời thông báo việc phát hành ấn bản đặc biệt với chủ đề “70 Năm Việt Nam Cộng Hòa – Chân Dung & Di Sản” gồm 86 trang, với 14 bài vẽ lại hành trình từ ra đời tới bị bức tử của nền dân chủ duy nhất của Việt Nam và di sản của thể chế yểu mệnh này để lại. Bài này nhằm điểm qua nội dung của ấn bản đặc biệt này, và sẽ chú trọng vào một bài đã gợi nơi người viết một suy tư sâu sắc.
Một nhóm sử gia, thủ thư và tình nguyện viên đang gấp rút chạy đua với thời gian – và với chính quyền Trump – để giữ lại những mảnh ký ức của nước Mỹ.Từ hình ảnh người nô lệ bị đánh đập, các trại giam người Mỹ gốc Nhật trong Thế Chiến II, đến những bảng chỉ dẫn về biến đổi khí hậu ở công viên quốc gia, tất cả đều có thể sớm biến mất khỏi tầm mắt công chúng. Trong vài tháng gần đây, hơn một ngàn sáu trăm người – giáo sư, sinh viên, nhà khoa học, thủ thư – đã âm thầm chụp lại từng góc trưng bày, từng bảng giải thích, để lập ra một kho lưu trữ riêng tư. Họ gọi đó là “bản ghi của công dân” – một bộ sưu tập độc lập nhằm bảo tồn những gì đang tồn tại, trước khi bị xoá bỏ bởi lệnh mới của chính quyền.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.