Hôm nay,  

Điều Tra Tham Nhũng

02/12/200500:00:00(Xem: 5825)
- Ngay sau khi các đại biểu quốc hội CSVN thông qua luật phòng, chống tham nhũng cũng như luật thực hành tiết kiệm, chống lãng phí hôm 28 tháng 11, ông Nguyễn Văn An, chủ tịch quốc hội đã phát biểu rằng: tham nhũng và lãng phí là hai vấn để bức nhức trong đời sống xã hội. Luật có rồi nhưng sự băng khoăn và câu hỏi đặt ra là, chúng ta quyết tâm thực hiện tới đâu" Ông An đã gọi tham nhũng và lãng phí là 'giặc nội xâm' của đảng CSVN hiện nay.

Rõ ràng là qua phát biểu của ông An, nhân vật đứng hàng thứ tư trong bộ máy quyền lực của đảng Cộng sản Việt Nam cho người ta thấy hiện tượng 'vừa làm vừa run' của lãnh đạo Hà Nội trong trận giặc nội xâm của họ. Ông An nói rằng, Hà Nội đã mất gần 9 năm nghiên cứu, điều tra và đúc kết những ý kiến hầu soạn ra bộ luật phòng, chống tham nhũng; nhưng sau khi thông qua thành luật, nhiều người đã nêu lên mối lo kế tiếp là liệu 'có dám hành động thật hay không"" Nói cách khác, ông An và nhiều giới lãnh đạo Hà Nội đã nghi ngờ về kết quả điều tra và cách phòng, chống tham nhũng hiện nay.

Có thể những phát biểu của ông An bắt nguồn từ một bản báo cáo điều tra tham nhũng của ban nội chính trung ương đảng CSVN do cơ quan SIDA của Thụy Điển bảo trợ, về tình trạng tham nhũng tại Viêt Nam hiện nay, trong đó tình trạng nhũng nhiễu, hối lộ ở cán bộ, công chức lên mức báo động.

Theo bản điều tra này, ban nội chính trung ương đảng đã sắp thứ hạng tham nhũng là những cơ quan: tài chánh, thuế, xây dựng, cấp giấy phép xây cất, y tế, đầu tư, giao thông và công an kinh tế.

Đa số các hành vi tham nhũng tập trung vào ba vụ việc cơ bản:

1/Sử dụng phương tiện của quốc gia phục vụ vào nhu cầu riêng của cá nhân và gia đình.

2/Người có chức quyền cố tình làm khó khăn khi giải quyết công việc để đòi chi tiền hay quá biếu.

3/Can thiệp cho người thân trong gia đình để mưu lợi riêng. Nếu chỉ là những hành vi tham nhũng vừa đề cập, có lẽ Hà Nội đã không cần đến 9 năm để nghiên cứu ra một bộ luật phòng, chống tham nhũng mà chỉ cần 1 hay 2 pháp lệnh của chính phủ là đủ. Những hành vi này khá phổ biến trong các cơ quan công quyền ở mọi quốc gia, khi tình trạng đạo đức của cán bộ, công chức các ngành bị suy thoái, do sự lãnh đạo và điều hành quá tồi tệ của những người đứng đầu trong bộ máy chính quyền.

Tình trạng tham nhũng tại Việt Nam trở nên trầm trọng vì hai nguyên nhân căn bản sau đây:

-Thứ nhất là quyền lực của đảng và bộ máy nhà nước phân tán trong tay những phe nhóm, đứng đầu bởi những 'thái thượng hoàng' trong các ban, ngành mà phe, nhóm này đã khống chế trong nhiều năm dài. Đối với họ, quyền lợi phe nhóm cao hơn quyền lợi của đảng; nhưng vì nhu cầu bảo vệ quyền và lợi của từng phe, nên các 'thái thượng hoàng' vẫn cố đi đêm hoặc tránh nhé những xung đột lớn có thể làm bể đảng. Khi các phe ăn chia quá lố tạo ra một số bức xức xã hội thì các phe thường phải hy sinh một vài đàn em như là những 'con dê tế thần',để trấn an xã hội rằng đảng đã ra tay diệt tham nhũng. Những phe nhóm này thi đua nhau bòn rút tài nguyên, tiền bạc của quốc gia một cách vô tội vạ, với sự ra đời của những nhà tư bản đỏ sống một cuộc đời phè phỡn trong một xã hội nghèo đói, lạc hậu triền miên.

-Thứ hai là bộ máy quan liêu đi cùng với sự toàn trị của đảng đã tạo ra tình trạng 'cha chung không ai khóc'. Chính vì thế mà mặc dù không nằm trong các phe nhóm để ăn chia với nhau, nhiều cán bộ, công chức vẫn dùng một số 'quyền hành' có được trong cơ quan của mình để nhũng nhiễu quần chúng. Đây là hình ảnh phổ biến nhất trong xã hội Việt Nam hiện nay với tình trạng tham ô, cửa quyền ở mọi cơ chế, và ở mọi nơi. Những loại tham ô này không lớn như trên nhưng nó làm soi mòn sinh lực xã hội và tê liệt bộ máy hành chánh. Hiện tượng này tạo ra cái mà ông An gọi là 'giặc nội xâm' trong đảng và nhà nước Cộng sản Việt Nam.

Trong hai nguyên nhân này, theo bản điều tra của ban nội chính trung ương thì chính tình trạng bè phái trong thể chế toàn trị đã khuyến khích nạn tham nhũng phát triển dưới hai dạng tập thể và cá nhân. Đó là ở những nơi nhũng nhiễu lấy tiền của dân phổ biến hơn thì tỷ lệ cho hành vi cá nhân cao nhất, còn ở những vụ lớn, dễ lộ như đất đai (Vụ Đồ Sơn, vụ Đảo Phú Quốc) thì tham nhũng lại thường mang tính tập thể. Điều này đã phản ảnh qua câu nói của Lê Khả Phiêu, nguyên tổng bí thư CSVN khi phát động chiến dịch chống tham nhũng vào năm 1998 rằng:'Tham nhũng ở nước ta là do cả cơ chế và con người". Nếu nhận xét của ông Phiêu là đúng thì mối lo sợ của ông An rằng "luật có rồi, nhưng dám hành động hay không" quả là một thách đố cho Hà Nội.

Sự kiện ban nội chính trung ương đi điều tra hiện tượng tham nhũng và tổ chức họp báo công bố bản kết quả điều tra là một sự kiện lạ. Nhưng theo dõi kỹ về kế hoạch điều tra này, người ta mới thấy CSVN quả là gian manh và quỷ quyệt khi chiều lòng quốc tế (cơ quan SIDA của Thụy Điển) để nói lên 'sự hợp tác' chống tham nhũng của chế độ... rồi thôi. Có thể việc điều tra và kết quả này sẽ giúp làm hài lòng một số quốc gia vốn đang lo ngại tình hình tham nhũng để suy xét lại vấn đề đầu tư tại Việt Nam. Tuy nhiên hệ quả của cuộc điều tra đã cho thấy, lãnh đạo CSVN bắt đầu lo xa về sự sống còn của họ nếu cứ để cho các phe nhóm tranh nhau tham nhũng như hiện nay. Thật vậy, trong phần cuối của bản điều tra, ban nội chính trung ương đã nêu ra câu hỏi rằng từ nhiều năm qua đã có biết bao pháp lệnh, nghị quyết và chiến dịch chống tham nhũng tung ra... nhưng tại sao vấn đề phòng, chống vẫn còn nhiều hạn chế"

Câu trả lời của đa số là: 'lãnh đạo CSVN đã không dám làm thật sự'.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau một năm làm việc,học-hành mệt-nhọc, ai cũng muốn thư-giản, nhứt là khi nghỉ hè đến. Gần nhà thì đi ra công-viên, đi tắm biển, hoặc đi du-lịch Yosemite,Yellow stone….hoặc đi Hawai, di cruise…hoặc đi xa hơn nữa qua Âu-châu, Trung-quốc hay về thăm quê-hương Việt-nam.
Theo một nguồn tin từ Sài Gòn được loan báo trên mạng Internet vào sáng ngày 19 tháng 6 vừa qua, khoảng 50 người dân Bến Tre bị oan ức bất công về đất đai đã tổ chức một cuộc 'biểu tình' đột xuất ngay trên một số đường phố Sài Gòn như đường Nguyễn Huệ, Võ Thị Sáu, Trần Quốc Thảo, Pasteur, Lý Tự Trọng.
Thật là lạ! Một chế độ cứ tuyên bố mình dân chủ và tự do gấp triệu lần những nước khác, thế mà một người dân chỉ chụp hình đoàn dân oan đi diễu hành ngoài đường bằng điện thoại di động khi không hề có bảng cấm chụp hình, lại phải làm việc với công an suốt nhiều ngày chỉ vì chuyện ấy!
Chiều ngày 25/06/2006, tại khung viên chùa Huệ Quang, thành phố Santa Ana, khu Tiểu Sài gòn đã diễn ra buổi lễ Tưởng Niệm Cố Bồ Tát Thích Quảng Đức và chư vị Thánh Tử Đạo trong thời kỳ pháp nạn, 1963 tại Việt Nam, dưới sự đàn áp tôn giáo khốc liệt của chính phủ độc tài
Mùa An Cư 2006 tại trường hạ chùa Phật Tổ, thành phố Long Beach, tiểu bang California Hoa Kỳ, khai hạ từ ngày 19 tháng 6 năm 2006 đến hôm nay đã được tám ngày. Trong tám ngày qua pháp vũ đã tưới tẩm chan hòa làm dịu mát bao vườn-tâm
Qua năm tới, thị trường Mỹ đình trệ, nhập khẩu ít hơn hoặc với yêu sách khó khăn hơn, phản ứng bảo hộ mậu dịch cũng gay gắt hơn, thì tại Á châu, nhiều doanh nghiệp sẽ mất lời, bị lỗ, tư bản sẽ tháo chạy và kinh tế vẫn suy trầm mà có khi còn bị khủng hoảng về ngoại hối. Tiếp tục đề tài về rủi ro suy trầm kinh tế vào năm tới,
Sau ngày 30-4-1975, cọng sản làm chủ cả nước, đã hành xử như những đế quốc thực dân chiếm đóng Tàu, Pháp, Nhật trong quá khứ, bằng cách hủy bỏ tư cách làm người, làm dân của đồng bào Miền Nam chiến bại, từ vĩ tuyến 17 trở vào . Các lãnh tụ đảng mà gần hết thuộc thành phần
Không, và ngàn lần không, tôi từ chối vận mệnh của Tổ quốc tôi lại chỉ nằm trong tay của những người cộng sản. Tương lai của quê hương sẽ do chính tôi và những đồng bào của tôi quyết định! Đã đến lúc chúng ta  hãy cùng nhau can đảm hơn nữa
So với Hà Nội hay với Huế, Sài Gòn trẻ trung hơn. Hà Nội tức cố đô Thăng Long, do vua Lý Thái Tổ lập ra năm 1010, cho đến nay gần một ngàn năm. Huế được vua Chăm là Chế Mân tặng Đại Việt làm sính lễ năm 1306 trong cuộc hôn nhân với công chúa Huyền Trân, vừa đúng bảy trăm năm. Còn Sài Gòn chỉ mới nhập Việt tịch
Bắc Hàn tháu cáy với hỏa tiễn, Hoa Kỳ dám bắt hay không"… Trong khi Tổng thống George W. Bush bị phản đối tại Vienna vì chủ trương "tiên hạ thủ" thì ở nhà, ông được sự hỗ trợ của hai nhân vật có thẩm quyền về đòn "đánh phủ đầu". Hai nhân vật ấy đều là những người có trách nhiệm về quốc phòng và về Bắc Hàn dưới thời


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.