Hôm nay,  

Putin Phò (for) Bush?

20/07/200400:00:00(Xem: 5611)
Với quyết định sẽ gửi bốn vạn quân vào Iraq, Vladimir Putin nhất định đánh lá bài Bush trong cuộc tranh cử"

Sau khi bất ngờ đỡ đòn cho George W. Bush khi thông báo đúng thời điểm là tình báo Nga có cho Mỹ biết trước về việc Iraq có thể tấn công Hoa Kỳ, dường như Tổng thống Vladimir Putin lại sắp có một cử chỉ đẹp cho ông Bush, cũng vào đúng thời điểm.
Lần trước là cách đây đúng một tháng, khi Ủy ban Điều tra vụ khủng bố 9-11 sắp tiết lộ một phần của kết quả điều tra, rằng không có chứng cớ rõ rệt về mối liên hệ giữa Iraq với khủng bố al-Qaeda, hôm 18 tháng Sáu Liên bang Nga bỗng cho hay là tình báo Nga có mật báo cho Mỹ biết trước, rằng Saddam Hussein có kế hoạch tấn công Hoa Kỳ. Vụ tiết lộ đó mặc nhiên đỡ đòn cho Bush, lúc đó bị đả kích là vô cớ khai chiến với Iraq.
Lần này, nếu những nguồn tin từ cả Liên bang Nga lẫn bộ Ngoại giao Mỹ mà chính xác, thì theo lời yêu cầu của chính quyền Bush, Liên bang Nga sẽ gửi 40.000 quân vào Iraq và Afghanistan, trễ lắm là vào tháng 10 này, ngay trước vụ bầu cử tại Hoa Kỳ. Nguồn tin từ bộ Tổng tham mưu Quân đội Nga là Tổng thống Putin đã chỉ thị cho các tướng thiết lập kế hoạch đổ quân, gồm ba sư đoàn thiết giáp và một lữ đoàn nhảy dù. Kế hoạch phải hoàn tất và đệ trình Putin trước cuối tháng. Trong khi đó, Putin muốn đảm bảo là việc tăng viện cho Liên quân (chủ yếu là Hoa Kỳ) phải được hoàn thành chu đáo về cả mặt tiếp vận lẫn ngoại giao và pháp lý, thí dụ như sau khi có lời yêu cầu của Liên hiệp quốc. Từ bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, người ta cũng được biết là sau chuyến Nga du của Cố vấn An ninh Quốc gia Condoleezza Rice, hai chính quyền Nga và Mỹ đang ở vào giai đoạn thương thảo gay cấn nhất, trước khi kết quả được công bố đúng lúc.
Đúng lúc là ngay trước kỳ bầu cử tại Hoa Kỳ.
Dường như ông Putin chờ đợi một lời yêu cầu chính thức của chính quyền Bush, với sự biểu đồng tình của Liên hệp quốc, trước khi loan báo quyết định. Trong khi đó, các đơn vị Nga đã được chuẩn bị, để có thể đi vào Iraq hoặc (trở lại Afghanistan) làm nhiệm vụ bảo an bên cạnh các đơn vị Hoa Kỳ, Liên quân và cả NATO (tại Afghanistan).
Thế sự quả là đảo điên!
Hơn 20 năm trước, khi Liên xô xâm lăng Afghanistan, Hoa Kỳ ngầm yểm trợ các bộ tộc Hồi giáo Afghanistan để làm tiêu hao lực lượng viễn chinh Xô viết. Đó là thời Jimmy Carter rồi Ronald Reagan làm Tổng thống Mỹ. Trong số các nhóm Hồi giáo này, về sau không ít đã trở thành những tổ đặc công khủng bố. Cũng hơn 20 năm trước, khi chiến tranh bùng nổ giữa Iraq và Iran, Hoa Kỳ đã có lúc ngầm yểm trợ Iraq để chặn xứ Iran của các Giáo chủ cực đoan chống Mỹ. Một người từng có nhiệm vụ duyệt xét việc ấy vào thời đó chính là đương kim Bộ trưởng Quốc phòng Donald Rumsfeld.
Giờ đây, Nga có thể trở lại Afghanistan, với tư cách đồng minh của Mỹ và với các đơn vị NATO, để bảo đảm việc xây dựng dân chủ trong xứ này. Giờ đây, Nga cũng sẽ đổ quân vào giúp Hoa Kỳ ổn định tình hình Iraq, và tiêu diệt các nhóm khủng bố hay lực lượng võ trang tàn dư của chế độ Saddam Hussein, một chế độ thân Liên xô năm xưa.
Vì sao Vladimir Putin lại quyết định như vậy" Câu trả lời: quyền lợi Nga là tối thượng.
Putin hiểu mình không trực tiếp ảnh hưởng đến kết quả bầu cử, nhưng tin là Bush sẽ thắng và muốn có mối quan hệ gắn bó với Hoa Kỳ khi chính quyền Bush đang cần nhất.
Ông chọn Bush thay vì John Kerry vì biết là nếu tái đắc cử nhiệm kỳ hai, Tổng thống Bush sẽ rộng tay đề xướng nhiều chánh sách táo bạo dựa trên những tính toán thực tiễn và lạnh lùng về quyền lợi, trong đó có cả việc hợp tác với Liên bang Nga về các mặt kinh tế, ngoại giao và quân sự. Trước mắt là một số hợp đồng cho các doanh nghiệp Nga bước vào tái thiết xứ Iraq quen biết từ lâu, do Hoa Kỳ chi trả. Lâu dài hơn thì sẽ là thái độ thân thiện của Bush trong nhiệm kỳ hai với đường lối của Putin nói riêng và với việc hiện đại hóa Liên bang Nga nói chung.


Liên bang Nga nay không còn thế lực như Liên xô thời trước nhưng đang củng cố dần tư thế và khả năng kinh tế lẫn ngoại giao của một cường quốc. Trong mục tiêu đó tất Putin thấy rằng hợp tác với Mỹ vẫn có lợi hơn là với Liên hiệp Âu châu hay Trung Quốc, vốn chỉ có tiếng mà không có miếng.
Nói tới Trung Quốc, Putin thấy trước rất xa nguy cơ bành trướng của nước láng giềng đông dân này trong vùng Viễn Đông hoang vu và dân số thưa thớt của Nga. Putin cũng muốn Liên bang Nga phải có mặt trong vùng Trung Á tiếp cận với cả Trung Quốc lẫn Trung Đông. Có mặt khi Hoa Kỳ đang cần thì tất nhiên là có lợi. Ngược lại, sau khi đóng chốt trong một vòng đai từ bán đảo Triều Tiên qua eo biển Đài Loan, Nhật Bản xuống tới Úc Đại Lợi, chính quyền Bush cũng có thể thấy là nên hợp tác với Liên bang Nga ngay tại sân sau của Hoa Lục, trong vùng Trung Á. Trong trường kỳ, việc hợp tác đó còn có thể ngăn ngừa một thế liên kết chống Mỹ giữa Nga, Ấn Độ và Trung Quốc.
Tuy nhiên, với quyết định đổ quân vào Iraq và Afghanistan, Vladimir Putin không phải là không gặp rủi ro. Trước nhất, nhiều tướng tá trong quân đội vẫn có thái độ nghi kỵ Hoa Kỳ và còn duy trì tinh thần chống Mỹ của thời Cộng sản. Thứ hai, đa số dân chúng Nga hiện quan tâm đến cuộc sống vẫn còn quá lầm than và không muốn quân đội phải đi ra ngòai, nhấtg là trong một nhiệm vụ do Mỹ yêu cầu. Thứ ba, với quyết định này, Putin khai chiến với khối Hồi giáo cực đoan trên thế giới trong khi đã có sẵn cuộc chiến của các lực lượng ly khai tại Chechnya. Liên bang Nga có một khối Hồi giáo lên tới 25 triệu người chưa kể các nước Cộng hòa Hồi giáo tiếp giáp với Nga, từ Tây sang Đông, vòng qua mạn Nam của biên giới.
Putin mà gặp thất bại, tất nhiên sẽ bị chống đối từ bên trong, chưa nói đến hàng loạt những hoạt động khủng bố xuất phát từ cộng đồng Hồi giáo và từ al-Qaeda liên kết với quân khủng bố Chechen.
Là con người quả quyết và thiết thực, Vladimir Putin không chú ý đến khẩu hiệu và hình thức. Ông cân nhắc kỹ những rủi ro so với lợi ích trước khi có một quyết định sẽ làm nhiều đồng minh chống Mỹ tại Âu châu cụt hứng và sẽ gây cho ông khá nhiều vấn đề. Ông cũng hiểu là với bốn vạn quân đưa vào Iraq và Afghanistan, chủ yếu là để bảo vệ khi tam giác Sunni tại Iraq, ông cho phép lực lượng Hoa Kỳ được rảnh tay đối phó với những mối nguy khác xuất phát từ các lân bang của Iraq, thí dụ như Iran. Vì vậy, tình bạn giữa Putin và Bush là điều gì đó vô giá, tức là rất đắt. Người ta chưa biết được những điều kiện do Putin đặt ra là gì, nhưng đoán chắc là Bush có thể thỏa mãn được.
Kết quả ra sao thì chưa rõ, nhưng khi đảng Dân chủ đang biểu dương khí thế sau Đại hội đảng tại Boston vào cuối tháng này thì chính quyền Bush đã có thể thông báo một tin vui. Lập luận của John Kerry về việc Hoa Kỳ bị cô lập trên trường quốc tế vì đường lối đơn phuơng và ngang ngược của Bush, lập luận đó rơi vào khoảng trống. Nhờ bốn vạn quân do Nga tăng viện cho Hoa Kỳ - không phải là 51 binh lính Phi Luật Tân hay 3.000 tay súng Tây Ban Nha đã nhổ trại rút lui – Bush chứng minh là Hoa Kỳ vẫn còn bạn, và là bạn thật!
Hãy tưởng tượng là khi đảng Dân chủ ráo riết tiến vào vòng tranh cử, chính quyền Bush loan báo là nhờ có thêm gần bốn sư đoàn Nga, một số đơn vị Mỹ có thể nghĩ đến ngày hồi hương. Ngày đó chắc là còn xa, sau ngày bầu cử.
Nhưng cũng làm mọi người tin tưởng hơn một chút, khi bước vào phòng phiếu, mùng hai tháng 11 này...

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Các nhà quan sát đương thời có thể khá ngạc nhiên khi biết rằng nguồn gốc của cụm từ “affirmative action” – cụm từ chứa đầy ý nghĩa trong bối cảnh chính trị ngày nay – có vài phần bí ẩn. Nói rộng ra, Affirmative Action (tạm dịch là Chính Sách Nâng Đỡ Người Thiểu Số) đề cập đến các chính sách và thực tiễn được thiết kế để tăng cơ hội cho các nhóm người thiểu số như người da màu trong lịch sử. Trong tuần này, quyết định của Tối Cao Pháp Viện (TCPV) về chính sách “affirmative action” sẽ đem đến những thay đổi đáng kể trong tương lai tuyển sinh ở các trường đại học trên khắp Hoa Kỳ. Vào ngày 29 tháng 6, TCPV đã ra phán quyết rằng các trường cao đẳng và đại học tư thục cũng như công lập không còn được coi chủng tộc là một yếu tố xem xét trong tuyển sinh, đảo ngược tiền lệ pháp lý trong suốt 45 năm qua.
Các diễn biến cực kỳ sôi động về nội chính và bang giao quốc tế trong cuộc chiến tranh Đông Dương làm cho Hoa Kỳ thay đổi chiến luợc chống Cộng Sản từ hình thức trung dung sang ủng hộ Pháp. Vì sao Hoa Kỳ phát triển chính sách này lên cực điểm?
Nước Việt Nam được quốc tổ Hùng Vương sáng lập với quốc hiệu đầu tiên là Văn Lang. Các vị vua kế tiếp nhau đều lấy hiệu là Hùng Vương cả, chỉ phân biệt các đời vua theo con số thứ tự. Đến đời Hùng Vương thứ 18 thì một phiên thuộc là Thục Phán nổi lên đánh bại nhà vua và chiếm mất ngôi vào năm 257 trước Tây Lịch (TL). Thục Phán xưng hiệu là An Dương Vương, đổi quốc hiệu là Âu Lạc, đóng đô ở Loa Thành (Phong Khê, Phúc Yên)...
Ở Capitol Hill và các tòa án, các nhà lập pháp và nhà hoạt động của Đảng Cộng Hòa đang tiến hành một chiến dịch pháp lý sâu rộng nhắm vào các trường đại học, các tổ chức tham vấn, các công ty tư nhân và các cá nhân nghiên cứu về sự lan truyền của thông tin sai lệch. Những người này sẽ bị cáo buộc là thông đồng với chính phủ để đàn áp phát ngôn của phe bảo thủ trên mạng.
Vào mùa thu năm ngoái, một tòa án ở Đức đã xét xử một vụ án bất thường. Đó là một vụ kiện dân sự phát sinh từ đề tài trên Twitter về việc liệu những người chuyển giới có phải là nạn nhân của Holocaust hay không. Mặc dù không còn nhiều tranh luận về việc liệu những người đồng tính nam và đồng tính nữ có bị ngược đãi hay không, nhưng có rất ít nghiên cứu về người chuyển giới trong thời kỳ lịch sử tối đen này.
Mùa hè đến rồi! Mùa của những chuyến du lịch. Người Việt ở Mỹ mùa hè thường đi thăm danh lam thắng cảnh ở Mỹ, hoặc về Việt Nam, hoặc thực hiện những chuyến đi Châu Âu, đi thăm vùng đất của lịch sử, văn hóa Tây Phương. Đến Châu Âu, những quốc gia thường được khách du lịch nhắc đến nhiều nhất vẫn là Pháp, Anh, Ý, Tây Ban Nha. Ngoài ra, Hòa Lan là một quốc gia nhỏ bé, hiền hòa, những cũng có nhiều thứ thu hút khách du lịch. Nói đến Hòa Lan là nói đến những cánh đồng hoa tulip đầy màu sắc; những chiếc cối xay gió soi bóng trên những dòng kênh xanh; hay thành phố Amsterdam tự do cấp tiến, có khu phố “Đèn Đỏ” với dịch vụ mãi dâm được chính thức và công khai hóa.
✱ BNG: “Chúng ta không thể tiếp tục chấp nhận một chính phủ trung ương có hai tổng thống” nên "thời điểm quyết định" nổ ra dẫn đến vụ “bắn lầm”? ✱ Secretary Clifford: Tổng thống nên cử một số quan chức Chính phủ đến dự lễ tang, để thể hiện sự quan tâm. Kỳ có thể không nghĩ đó là một tai nạn. ✱ CIA: Đại sứ Bùi Diễm, đặc phái viên của Sài Gòn tại Paris, nói với phía Hoa Kỳ rằng ông ta hy vọng qua trung gian Việt kiều (tại Pháp) sẽ giúp ông liên hệ với phía Bắc Việt. ✱ NARA: Số tiền “ The Five Million Piastres” đã chi ra để ủy lạo quân sĩ tham gia cuộc đảo chánh, và số tiền này “ the money was given to Don” (nhưng báo chí VN loan tải số tiền là 3 triệu). Ngoài ra, còn có số vàng lá 40 kí lô (forty kilograms of gold bars) tịch thu trong cuộc đảo chánh...
Những dòng chữ cổ (chữ hình nêm) này được khắc trên một phiến đất sét khoảng 4,000 năm tuổi, là một trong những mô tả đầu tiên về nụ hôn lãng mạn. Tuy nhiên, những gợi ý từ khảo cổ học và DNA cho thấy con người đã hôn nhau từ rất lâu, trước cả khi họ có khả năng ghi lại việc đó bằng văn bản. Hành động yêu thương này thậm chí có thể đã tồn tại ngay từ những ngày đầu xuất hiện giống loài của chúng ta.
✱ CIA: Đỗ Mậu sẽ trở thành thủ tướng trong vài ngày tới - Khiêm tuyên bố mọi việc đều nằm trong tầm kiểm soát - sẽ thực hiện các bước cần thiết để ngăn chặn không cho sự việc diễn ra. ✱ BNG: Phó thủ tướng Nguyễn Tôn Hoàn thì quả quyết kêu gọi các nhân viên chính phủ gia nhập Đảng Đại Việt - Ông Hoàn đã nạp đơn từ chức vào ngày 13 tháng 5, đã được thông qua nhưng giữ bí mật việc từ chức trong ít nhất 48 giờ. ✱ Ông Đỗ Mậu/VNMLQHT: Họ nghi ngờ tôi có thể dựa vào lực lượng sinh viên và Phật tử để chống đối lại Hiến chương Vũng Tàu - họ muốn lợi dụng tên tuổi và uy tín của tôi nhưng vẫn e ngại - Từ đó, tôi ở vào tình trạng "quản thúc vô hạn định" trên thành phố đìu hiu này. ✱ ĐS Lodge: Số tiền 1 triệu đô la “ mệnh giá lớn nhất” trong chiếc cặp da của Tổng Thống Diệm, Đại sứ Lodge yêu cầu giữ kín kẻo làm mất hòa khí.
Đọc lịch sử, ta thấy bất cứ dòng họ vua chúa nước nào cũng thường trải qua một thời hưng thịnh ban đầu rồi dần dần suy tàn, nhường chỗ cho một triều đại mới. Những kẻ cướp ngôi hầu hết đều thuộc hạng bề tôi đã gây được thế lực đủ mạnh để lấn lướt nhà vua...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.