Hôm nay,  

Thế Trận Lòng Dân

03/03/200500:00:00(Xem: 6246)
“Thế Trận Lòng Dân”õ là một nhóm từ vừa được ông Phan Văn Khải, thủ tướng CSVN đề cập đến, nhân ông đến chủ tọa hội nghị có tên là 'Đánh giá 15 năm xây dựng tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương thành khu vực phòng thủ' vào ngày 28 tháng 2 vừa qua. Tham dự hội nghị này có nhiều quan chức cao cấp trong bộ quốc phòng đến dự như đại tướng Phạm Văn Trà, Thượng tướng Phùng Quang Thanh, Thượng tướng Nguyễn Huy Hiệu và các đại diện quân binh chủng cũng như đại diện tỉnh, thành. Theo Thượng tướng Phùng Quang Thanh, hiện đang giữ chức vụ Tổng tham mưu trưởng quân đội Cộng sản Việt Nam thì Hội nghị khởi đi từ nghị quyết 2 của bộ chính trị đảng Cộng sản Việt Nam đưa ra vào năm 1990, nhằm vào một số mục tiêu như:

1/Phát huy vai trò xây dựng và bảo vệ tổ quốc xã hội chủ nghĩa.
2/Giữ vững ổn định chính trị.
3/Kịp thời xử lý các tình huống phức tạp xảy ra.
4/Tạo môi trường thuận lợi cho đất nước và từng địa phương thực hiện thắng lợi công cuộc đổi mới.

Căn cứ vào những mục tiêu và thời điểm đưa ra chỉ thị thành lập các khu vực phòng thủ, cho thấy là đảng Cộng sản Việt Nam ở trong tâm trạng lo âu khi đối diện với những cuộc cách mạng dân chủ tại các nước Cộng sản ở Đông Âu và Liên Xô vào những năm 1988 kéo dài đến năm 1991, cách nay đúng 15 năm. Lúc đó, điều mà đảng Cộng sản Việt Nam lo sợ nhất là sự rối loạn chính trị bởi những bài viết đòi dân chủ đa nguyên của các văn nghệ sĩ, trí thức ở trong và ngoài đảng, đồng thời những áp lực thay đổi của thế giới khi Hà Nội phân vân ở vào thế chọn lựa giữa mở cửa áp dụng nền kinh tế thị trường hay tiếp tục đóng cửa theo nền kinh tế chỉ huy, khi theo gót chân Liên Xô áp dụng chính sách đổi mới từ năm 1986. Chính trong bối cảnh này, đảng Cộng sản Việt Nam đã chỉ thị quân đội xây dựng những khu vực phòng thủ, để 'kịp thời xử lý các tình huống phức tạp'. Nghĩa là cách nay 15 năm, họ đã đặt quân đội ở vào tình huống sẵn sàng 'hành động' nếu có những sự biến như trường hợp Đông Âu đã xảy ra.

Mặc dù Việt Nam đã không xảy ra như Đông Âu hay Liên Xô và đảng Cộng sản Việt Nam tiếp tục duy trì quyền lực độc tôn trong suốt 15 năm qua; nhưng có một điều ai cũng thấy rõ là Hà Nội có thể thành công trên mặt 'thế trận', nhưng họ đã không thành công trên mặt 'lòng dân'. Nghĩa là Hà Nội có thể đạt kết quả nào đó trong việc dùng công an và quân đội để ngăn chận những cuộc chống đối của quần chúng; nhưng họ đã không thể nào chinh phục được lòng người, khi mà càng ngày đảng càng xa rời dân như sự thú nhận của các cấp lãnh đạo. Ngay cả trong việc xây dựng thế trận, không phải đảng Cộng sản Việt Nam hoàn toàn đạt kết quả mong muốn. Theo Thượng tướng Phùng Quang Thanh thì kết quả xây dựng thế trận ở một số khu vực phòng thủ trong 15 năm qua, đã không có sự đồng bộ, đạt kết quả rất thấp so với yêu cầu đưa ra và nhất là khả năng tự lực và độc lập tác chiến của nhiều khu vực phòng thủ còn rất hạn chế.

Với những kết quả không mấy lạc quan nói trên, ông Phan Văn Khải trong phần nói chuyện, thay vì 'ca ngợi' các nỗ lực của quân đội, công an và các tỉnh, thành trong việc xây dựng khu vực phòng thủ trong 15 năm qua, đã cho rằng việc nắm 'lòng người' phải là định hướng xây dựng khu vực phòng thủ trong thời gian tới. Ông Khải nói rằng, vấn đề xây dựng thế trận trong thời bình phải là làm sao cho người dân thấy rõ sự lớn mạnh của phát triển - kinh tế, với hệ thống chính trị ổn định và nền tảng văn hóa - xã hội phong phú. Qua phát biểu của ông Khải cho thấy là đảng Cộng sản Việt Nam rất quan tâm vào 'lòng người', dùng nó như một yếu tố then chốt trong vấn đề xây dựng khu vực phòng thủ trong thời gian tới, hoàn toàn khác với trước đây coi nặng về thế trận.

Tuy ông Khải đã nhìn ra mấu chốt của vấn đề; nhưng với bản chất độc tài độc tôn của giới lãnh đạo đảng Cộng sản, không dễ gì ông Khải có thể huy động lòng người trong những công việc xây dựng khu vực phòng thủ như đã làm trong 15 năm qua. Ngày nào mà Hà Nội chưa chứng tỏ thiện chí xây dựng dân chủ, tôn trọng các quyền tự do của người dân, thì ngày đó, mọi nỗ lực phát triển kinh tế hay chấn hưng văn hóa - xã hội chỉ là việc làm lấy có để tuyên truyền mà thôi. Cứ nhìn vào một số thảo luận của quốc hội và các cơ quan chính quyền Hà Nội trong việc giải quyết tình hình xuống cấp một cách thê thảm của nền giáo dục, hành chánh, y tế, môi trường, luật lệ trong vài năm qua, cho chúng ta thấy là đảng Cộng sản Việt Nam đã không thực sự quyết tâm giải quyết theo đúng nguyện vọng dân chúng. Những thảo luận vẫn còn bị vướng mắc vào cơ chế độc tài cũ và không dám thay đổi mạnh vì sợ đảng mất ảnh hưởng hay mất quyền kiểm soát.

Tóm lại, cách nay 15 năm, trong bối cảnh tan rã của khối cộng sản Quốc Tế, đảng Cộng sản Việt Nam đã cho thành lập các khu vực phòng thủ ở trong dân, với chủ yếu là dùng sức mạnh quân đội, công an để trấn áp những ai dám chống lại đảng, tạo ra những rối loạn chính trị. Ngày hôm nay, tuy đảng Cộng sản Việt Nam vẫn coi quân đội, công an là lực lượng nòng cốt để làm trụ cột trong các khu vực phòng thủ; nhưng họ đã nhìn ra rằng 'lòng dân' mới là yếu tố then chốt. Đây là xu thế tất yếu của sự hình thành xã hội công dân trong bối cảnh toàn cầu hóa hiện nay. Những lên tiếng gần đây của Giáo sư Phan Đình Diệu, ông Phương Nam, Hòa Thượng Thích Quảng Độ, Nhà Văn Hoàng Tiến, Giáo sư Nguyễn Thanh Giang về nhu cầu xây dựng xã hội đa nguyên tại Việt Nam chính là một biểu hiện của lòng dân. Ông Khải và đảng Cộng sản Việt Nam nghĩ sao"

Lý Thái Hùng
March 2 2005

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Xưa kia, người đứng đầu cai trị nước gọi là vua, hay hoàng đế, nay kêu là quốc trưởng, hay tổng thống, hay chủ tịch nước. Người đứng đầu một quốc gia, xưa và nay, đều có nhiều mưu sĩ ở bên cạnh để góp ý lo việc quốc gia đại sự, những mưu sĩ đó nay gọi là cố vấn, tham mưu. Khi xưa thì gọi là quân sư, thí dụ đệ nhất quân sư thời Tam Quốc (ở Trung Hoa) là ông Gia cát Lượng, ông là quân sư của Lưu Bị. Ông Gia Cát Lượng là người có tài quân sự, chính trị, kinh tế. Ông cũng là người có đạo đức cao thượng trong sáng, có nhân cách và năng lực giúp vua, giúp đời, an dân hoàn hảo.
Hôm đó là thứ Năm và là một đêm hè bình thường tại thị trấn Brownsville, Tennessee. Sau một ngày làm việc ở tiệm giặt đồ Sunshine Laundromat, Elbert Williams, thành viên sáng lập của chi nhánh NAACP, trở về nhà như mọi khi. Cả nhà Williams cùng nghe trận quyền anh hạng nặng giữa Joe Louis và Arturo Godoy. Gần 10 giờ tối, khi họ chuẩn bị đi ngủ, thì bỗng có tiếng gõ cửa.
Trong cuộc bầu cử năm nay, cả Kamala Harris và Donald Trump đều đề ra các kế hoạch lớn như cắt giảm hoặc tăng thuế, cung cấp nhiều gói hỗ trợ cho người dân, thúc đẩy các chính sách quan trọng liên quan đến những vấn đề như quyền phá thai, chăm sóc sức khỏe, bảo vệ môi trường và viện trợ quân sự nước ngoài. Dù ai đắc cử, tất cả các kế hoạch này đều có một điểm chung: chỉ có thể thành hiện thực nếu được Quốc hội thông qua, bao gồm Thượng viện và Hạ viện.
Hiện nay, có khoảng 79 quốc gia trên thế giới vẫn đang thi hành các luật cấm báng bổ tôn giáo (blasphemy laws). Đặc biệt, ở một số quốc gia như Afghanistan, Brunei, Iran, Nigeria, Pakistan và Ả Rập Saudi, vi phạm các luật này có thể bị xử án tử hình. Hoa Kỳ dù không thuộc nhóm các quốc gia này, nhưng cũng có một lịch sử dài về các luật cấm báng bổ tôn giáo. Nhiều thuộc địa của Hoa Kỳ đã ban hành những quy định cấm báng bổ tôn giáo, và về sau chúng trở thành luật của tiểu bang. Mãi đến năm 1952, Tối Cao Pháp Viện (TCPV) Hoa Kỳ mới phán quyết rằng những lời lẽ xúc phạm, bất kính đối với một tôn giáo được coi là quyền tự do ngôn luận và được bảo vệ theo Hiến pháp. Tuy nhiên, quyền này không phải lúc nào cũng được bảo vệ một cách triệt để.
Từ trên cao nguyên Tây Tạng con sông Cửu Long cuồn cuộn chảy như thác lũ xuống phía nam qua tỉnh Vân Nam, tới Lào, Thái Lan, Kampuchia, rồi Việt Nam trước khi ra Biển Đông. May cho Miền Nam là có hồ lớn Tonle Sap ở Campuchia hút đi một phần lớn lượng nước từ thượng nguồn cho nên từ đây dòng sông lại uốn khúc hiền hòa chảy vào Miền Nam. Tới gần biên giới thì con sông chia ra làm 8 nhánh. Nhưng con số 9 được coi là may mắn, vì vậy phải tìm ra cho được một nhánh nữa, tuy là rất nhỏ (dài khoảng 10 dậm) để cộng lại thành ra 9 nhánh, gọi là Cửu Long Giang. Dòng sông Chín Con Rồng uốn mình tưới nước cho vùng đồng bằng Nam Bộ mầu mỡ, phì nhiêu trở thành vựa lúa của cả nước. Người nông dân nơi đây chỉ cần trồng mỗi năm một vụ là cũng đủ ăn, lại còn dư thừa để tiếp tế ra Miền Bắc và xuất cảng
Đôi khi, nhiều người sẽ cảm thấy áp lực vì bị ép buộc phải chọn một căn tính, một bản dạng (identity) thay vì được sống với tất cả các bản sắc thuộc về bản thân. Kamala Harris là một thí dụ dễ hiểu cho tình cảnh phức tạp của những người mang dòng máu đa sắc tộc.
Tháng Năm 2021, trên chiếc chuyên cơ Air Force One đến Atlanta, một nhân vật trở thành trung tâm của truyền thông với hàng loạt máy quay, máy ghi âm chung quanh cô. Đó là Karine Jean-Pierre, người phá vỡ trần kính, vượt qua rào cản màu da, sắc tộc, giới tính trong chính trường Mỹ, trở thành phụ nữ da đen LGBTQ+ đầu tiên tổ chức buổi họp báo tại Tòa Bạch Ốc
Năm 1868, nhà khảo cổ người Đức Heinrich Schliemann đến Ithaca, Hy Lạp với mong muốn tìm ra thành Troy, dựa trên những mô tả trong thi tập hùng sử ca Iliad của thi hào Homer. Nhiều nhà sử học thời đó cho rằng Iliad chỉ là câu chuyện huyền thoại, nhưng Schliemann tin rằng bản trường ca có thể dẫn dắt ông đến với những thành phố cổ đại đã biến mất trong lịch sử.
Kể từ khi quay lại cầm quyền vào ba năm trước, Taliban đã áp đặt nhiều luật lệ hà khắc, xâm phạm nghiêm trọng quyền tự do và nhân quyền, đặc biệt nhắm vào phụ nữ và trẻ em gái. Tuy nhiên, luật “suy đồi và đức hạnh” (vice and virtue) mới được ban hành còn quá đáng hơn, đưa sự đàn áp này lên đỉnh cao. Đây là một trong những quy định khắc nghiệt nhất mà Taliban từng ban hành, nhằm kiểm soát và đàn áp hoàn toàn quyền của phụ nữ.
Nhiều tác phẩm văn học nổi tiếng, kể cả của những tác giả lừng danh như Mark Twain, Harriet Beecher Stowe, và William Shakespeare, đều đã từng bị cấm trong các trường học ở Hoa Kỳ vì bị các nhà hữu trách cho là có nội dung gây tranh cãi, tục tĩu, khiêu dâm hoặc không phù hợp. Một trong những cái tên đáng chú ý là Judy Blume, nữ tác giả của cuốn sách “Are You There God? It's Me, Margaret” (Chúa ơi Người có đó không? Là con, Margaret) năm 1970, từng bị phản đối và bị cấm ở nhiều trường học trên toàn Hoa Kỳ vì nói về tuổi dậy thì của phái nữ và các vấn đề tôn giáo.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.