Hôm nay,  

Vĩnh Biệt Gioan-phaolô Ii

11/04/200500:00:00(Xem: 6025)
10 giờ sáng thứ Sáu ngày 8 tháng Tư, 2005 bầu trời Rôma đang nắng, bỗng có mây che và thoáng gió lộng.
Dưới bầu trời đó, cả triệu người đã tụ về đây, là những vua, những nữ hoàng, những tổng thống, thủ tướng, tổng bộ trưởng, những bậc thượng phụ, giáo chủ, những thượng tọa, đại đức, những tu sĩ và biết bao người bình thường. Họ đến từ trên một trăm quốc gia, từ khắp mọi châu lục, họ có những niềm tin, tín ngưỡng khác nhau. Nhưng tất cả đã đến vì Giáo hoàng Gioan-Phaolô II.
Giữa quảng trường Thánh Phêrô là cỗ quan tài bằng gỗ trắc bách vàng nhạt đặt trên một tấm thảm sát mặt đất. Trên mặt có hình thập tự giá và mẫu tự "M", biểu trưng cho Mẹ Maria, đấng đã che chở và phù trợ Ngài trong suốt cuộc đời. Cuốn Thánh Kinh lật mở, ít phút sau gió thổi sang trang, đóng lại, ngẫu nhiên nằm về bên trái, ngay trên con tim của Ngài. Sinh ra trong cảnh nghèo, chết cũng đơn sơ và thấp hèn như cuộc đời của Gioan-Phaolô II nơi trần thế.
Ba trăm nghìn người có mặt tại quảng trường. Cả triệu người nữa quây quần quanh Rôma, dự thánh lễ qua những màn hình lớn. Giờ khắc đó, triệu triệu tín đồ công giáo khắp nơi, từ Hà Nội, Seoul, Colombo, đến Krakow, Havana, New York, San Francisco cũng hiệp dâng lời cầu nguyện cho vị "Giáo hoàng đáng yêu" của thế giới qua những màn ảnh nhỏ được trực tiếp truyền hình.

Từ khi Chúa đón Ngài ra khỏi cõi trần lúc 9 giờ 37 phút tối ngày 2 tháng Tư, quảng trường và đến thánh Phêrô đã là điểm đến, không chỉ của người công giáo hoàn vũ mà nơi đó còn thu hút giòng người thuộc mọi chủng tộc, tôn giáo, quan điểm chính trị, giàu sang quyền thế hay kẻ tôi tớ mọn hèn. Hai triệu người đã đi qua nơi này để kính viếng, nhìn Ngài lần cuối.
Hôm nay giáo hội cử hành thánh lễ an táng cho Ngài, một tang lễ lớn nhất trong lịch sử loài người. Con người đã đến với Gioan-Phaolô II trong giờ tử biệt vì khi còn sống Gioan-Phaolô II đã đến với nhân loại. Hơn một phần tư thế kỷ làm vị chủ chiên dẫn dắt giáo hội, Ngài đã du hành đến trên 120 quốc gia, mang theo niềm xác tín về quyền năng của Thiên Chúa. Ngài đã đem đến cho đoàn chiên - và toàn thế giới - thông điệp của hòa giải và hòa bình và nhắn nhủ con cái của ngài rằng: "Đừng sợ" và hãy "Bước theo Thầy" như Chúa Giêsu đã truyền cho các môn đệ.
Từ ngày còn là công nhân ở Ba Lan, bất chấp quân thù vây hãm Ngài khép mình xin Chúa nhận làm mục tử. Hồng y chủ tế Joseph Ratzinger trong bài giảng đã nhắc lại, từ ngày đó cho đến cuối đời, trong Chúa Nhật Phục Sinh vài hôm trước đây, cũng tại quảng trường này, dù trong cơn đau, Ngài vẫn đến với đoàn chiên, vẫn phục vụ Thiên Chúa.
12 giờ 30 phút, thánh lễ kết thúc. Chiếc áo quan màu vàng nhạt được nâng lên khỏi mặt đất, được đưa lên những thang bậc trước cửa đền thánh, để mọi người nhìn Ngài lần cuối trong tiếng vỗ tay, tiếng chuông đổ ngân vang.
Vĩnh biệt Gioan-Phaolô II. Xin cho trần thế biết noi gương, hòa giải và liên kết với tha nhân như Ngài đã bắc nhịp cầu khi còn sống.

Sau một vài năm ở Mỹ và đã quen hơn với vùng đất mới của họ, những người nhập cư Việt Nam đã chuyển đến các khu vực đô thị lớn để tạo ra các “biệt khu dân tộc” (ethnic enclaves) với những người Mỹ gốc Á khác...
Từ đợt đầu di tản sau biến cố 30/4/1975, chừng 125,000 người. Vào ngày 29 tháng 4 năm 1975, khi bộ đội miền Bắc tiến vào Sài Gòn, Hoa Kỳ đã ra lệnh sơ tán ngay lập tức nhân viên Hoa Kỳ và hàng nghìn quan chức quân sự và ngoại giao của miền Nam Việt Nam. Các kênh truyền hình tin tức Mỹ đã phát đi những hình ảnh đau lòng về cuộc không vận hỗn loạn, trong đó có đám đông công dân miền Nam Việt Nam tuyệt vọng tràn ngập ngoài cổng Đại sứ quán Mỹ ở Sài Gòn. Làn sóng đầu tiên đến vào năm 1975 như một phần của 140.000 người của Đông Dương được sơ tán ban đầu qua lệnh của Tổng thống Gerald Ford. Những người tị nạn đó, hầu hết đều có trình độ học vấn và nói được một ít tiếng Anh, đã nhận được sự chào đón nồng nhiệt từ công chúng Mỹ mong muốn được xóa bỏ ít nhiều mặc cảm tội lỗi về việc quân đội Mỹ đột ngột rời khỏi miền Nam Việt Nam. Đến năm 1978, kinh tế Mỹ bắt đầu suy thoái và sự chào đón nồng nhiệt này không còn nữa (1).
Giữa những hình ảnh cánh đồng hoa anh túc và những chiến hào sũng nước trong ký ức chung về Thế Chiến I, ít ai để ý đến sự hiện diện của các trại tù binh chiến tranh ở vùng đảo British Isles. Nhưng trong suốt cuộc chiến, Anh đã giam giữ gần 116,000 người trong các trại tù binh trên khắp đất nước, từ Cung điện Alexandra ở London đến một trang trại cũ trên Đảo Isle of Man. Trong số đó có một võ sĩ đấm bốc và nghệ sĩ biểu diễn xiếc người Đức tên là Joseph Pilates.
Cựu Trung tướng Phạm Quốc Thuần đã qua đời vào lúc 8 giờ sáng ngày Thứ Sáu 18-8-2023 tại Fountain Valley, California, hưởng thọ 98 tuổi. Ông sinh ngày 31-8-1926 tại Hà Đông. Trung tướng Phạm Quốc Thuần giữ chức vụ Chỉ huy trưởng trường Bộ Binh (Thủ Đức) ngày 20-8-1969...
Bát Nhã Tâm Kinh của Phật học có câu “Sắc tức thị không, không tức thị sắc”. Từ “sắc” trong câu kinh dùng để chỉ vật chất và những gì có hình tướng. Còn “không” là cái không bao giờ xẩy ra. Từ “không” được nhắc đến nhiều trong đạo Phật chính là “Chân Không Diệu Hữu”. Như vậy, “sắc tức thị không, không tức thị sắc” là nói đến “thật tướng” của vạn pháp và đấy chính là “vô tướng”, từ “cái không” do nhân duyên hợp lại thành “cái có”. Và, ngược lại, từ “cái có” tất yếu trở về “cái không”. Chu kỳ ấy là bất diệt, cứ tiếp nối nhau đến vô tận. Đó là cách tiếp cận theo triết học tôn giáo hay siêu hình học. Nhìn từ nhãn quan vật lý học, “cái có” có thể đến từ “cái không” được không? Theo thuyết Big Bang thì có vẻ là như thế. Vật chất tồn tại như ta nhìn thấy – hàng tỉ tỉ dải thiên hà, mỗi thiên hà có hàng tỉ tỉ ngôi sao, mỗi ngôi sao là một hệ thái dương có thể có nhiều hành tinh, mỗi hành tinh là một thế giới như quả đất chúng ta đang sinh sống – đến từ “cái không có gì”,
Nhân Lễ Tưởng Niệm Nhị vị Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy và Nguyễn Văn Bông được tổ chức ngày hôm nay 13/08/2023 tại Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng tiểu bang Victoria-Úc, Ban Tổ Chức có nhờ tôi chia sẻ đề tài “Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy nhà hoạt động chính trị chân chính”, dưới đây là một số điều tôi được biết về cuộc đời chính trị của giáo sư Nguyễn Ngọc Huy.
✱ Đs Anh/Đs Lodge: Đề xuất của Hồ Chí Minh về một hiệp định đình chiến - Nhu đã đáp lại rằng đề xuất này "không thực tế" nhưng có thể trở thành thực tế trong ba hoặc bốn tháng tới và đang được nghiên cứu. ✱ Báo Espresso, Italia: Ông Nhu sẵn lòng từ bỏ viện trợ Mỹ nếu đó là cái giá phải trả để loại bỏ sự hiện diện của người Mỹ - Nhu cho biết Việt Nam có thể tồn tại mà không cần người Mỹ - Ông Nhu phản ứng phẫn nộ khi người Mỹ muốn ông rời khỏi đất nước. ✱ Nhà báo M.West,Úc: Ông Nhu nói rằng ông muốn tất cả, lặp lại, tất cả các cố vấn Mỹ đều phải rời đi - Không có người Mỹ, chúng ta có thể thắng chiến tranh trong hai hoặc ba năm - Hiện nay trong ngoại giao Mỹ ở Việt Nam, không có đạo đức. ✱ Đại sứ Lodge: Chúng ta nên xem xét việc rút quân là một khả năng ngày càng gia tăng. Sự bắt đầu của việc rút quân có thể gây ra một cuộc đảo chính...
Một nhóm khoa học giả quốc tế đã thấy bằng chứng lâu đời nhất về cà ri bên ngoài Ấn Độ và cho thấy ý nghĩa lịch sử của hành trình mà các thành phần gia vị này đã trải qua để đến đó. Các nhà nghiên cứu từ Úc, Việt Nam và Trung Quốc đã tìm thấy món ăn này – được biết đến với hương vị cay nồng của đất, có nguồn gốc từ Nam Á và hiện đã phổ biến trên toàn cầu – có lẽ đã được đưa đến bàn ăn của người Việt Nam hơn 1800 năm trước nhờ mạng lưới thương mại hàng hải.
Ở Hoa Kỳ, khi ai đó qua đời, thường thì họ sẽ được ướp xác, đặt trong quan tài và chôn cất tại nghĩa trang (thổ táng), hoặc mang đi hỏa táng, phần tro cốt sẽ được trả lại cho gia đình, người thân. Tuy nhiên, thổ táng và hỏa táng nay đã không phải là các lựa chọn duy nhất. Ngày càng có nhiều nhà tang lễ, cả các công ty khởi nghiệp và tổ chức vô vụ lợi, cung cấp cho mọi người những nghi thức khác nhau dành cho người đã khuất. Trong tương lai, bối cảnh nghi thức tang lễ sẽ đa dạng hơn…
Đã mấy năm nay, một nhóm tên "Sinh viên tranh đấu cho được nhập học công bằng" (Students for Fair Admissions) kiện Đại Học Harvard về tình trạng mà họ cho là bất công lúc xét các ứng viên Á châu nộp đơn vào trường đại học ưu tú này của Mỹ. Nhóm này cho rằng Harvard thực hành “affirmative action” (hành động khẳng định) và "racial balancing" (quân bình chủng tộc) trong quá trình quyết định ai được nhận ai bị từ chối. Nếu không, theo họ, nếu chỉ căn cứ trên thành tích học tập (academics) tỷ lệ sinh viên Á châu được nhận sẽ là 43% tổng số, hay ít lắm 26% nếu xét thêm về hoạt động ngoại khóa, thể thao hay gia đình quen biết với trường ("legacy"); chứ không thấp như mức 18.7% như hiện nay.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.