Hôm nay,  

Lâu Quá

28/05/200500:00:00(Xem: 6682)
Tối hôm 26 vừa qua, trong buổi tiếp tân tại tư thất của Bác Sĩ Nguyễn Quốc Quân, bào huynh của BS Nguyễn Đan Quế dành cho ông Marine, đại sứ của Hoa Kỳ tại Hà Nội, báo chí cũng như một số đông tư nhân đã được dịp phỏng vấn người đại diện của chính phủ Hoa Kỳ tại một quốc gia trong số 4, 5 quốc gia còn theo chủ nghĩa cộng sản trên thế giới.
Ông Marine đã dài dòng trình bày chính sách của chính phủ Bush cũng như của chính phủ Clinton trước đó đối với chính quyền Hà Nội từ khi hai quốc gia bình thường hóa bang giao cách nay được 10 năm. Ông đại sứ Mỹ đã đưa ra các con số viện trợ cho CSVN về mọi mặt từ 10 năm qua, đặc biệt về phương diện giáo dục, y tế, môi trường.v.v... Như cố ý chứng minh rằng với một chính sách hợp tác và giúp đỡ của Mỹ tích cực như thế, tình hình ở Việt Nam dần dần sẽ được cải thiện về phương diện tự do dân chủ và nhân quyền.
Sự thật có thể không như vậy. Trả lời một câu hỏi của chúng tôi rằng với chính sách hiện nay của chính phủ Bush, liệu bao lâu nữa thì dân tộc Việt Nam có được tự do dân chủ, ông đại sứ Marine cho rằng đó là một "câu hỏi tốt" (good question)- theo ý chúng tôi thì có thể ông cho rằng đó là một câu hỏi đáng được nêu lên - nhưng ông Marine trả lời rằng ông không thể nào biết đưọc. Ông cho rằng có thể là 5,3 năm, nhưng cụng ó thể là 2, 3 chục năm nữa.
Làm ngoại giao như thế thì quả là một nhà ngoại giao có biệt tài trả lời mà không trả lời gì cả. Trả lời như thế thì ai muốn hiểu sao cũng được. Chúng ta đều biết rằng chính phủ Bush cũng như chính phủ Clinton trước đây, chẳng bao giờ muốn có sự xáo trộn ở Việt Nam. Chủ quan các chính phủ Mỹ, Cộng Hoà hay Dân Chủ, đều muốn tình hình Việt Nam thay đổi từ từ, không có xáo trộn để cho tư bản Mỹ có thể đầu tư hưởng lợi chứ nếu có xáo trộn, bất trắc thì tư bản Mỹ không thể nào vào đầu tư được.

Nhưng trên đời việc gì cũng vậy, sự kiên nhẫn của con người cũng như sự kiên nhẫn và chịu đựng của cả một dân tộc chỉ có hạn. Thiên niên kỷ thứ ba hay thế kỷ 21 là thế kỷ của những tiến bộ "nhanh như chớp", không thể chấp nhận cho việc thực thi tự do dân chủ từ từ tiến tới một cách vô hạn định, lúc nào có cũng được, vào thời gian nào có cũng được, để có lợi cho những tên trọc phú và nhứt là có lợi cho những tên độc tài khát máu, bóc lột và đàn áp 80 triệu người với sự đồng lõa của một chính sách từ từ, từ một quốc gia hay từ một chính phủ tự cho rằng mình sẽ đem lại tự do dân chủ cho toàn thế giới chứ không phải chỉ riêng cho Trung Đông qua cuộc chiến tranh với Irag.
Thời gian 20, 30 năm mà ông đại sứ Marine nói đó lâu quá, dài quá sự kiên nhẫn của con người hay của một dân tộc và vì thế mà chúng tôi tin rằng nếu có những biến cố như vụ Thiên An Môn thì ai đó cũng đừng trách rằng dân tộc chúng tôi thiếu kiên nhẫn. Việc đấu tranh cho tự do dân chủ của cả một dân tộc - 80 triệu người- không thể nào để bị lệ thuộc vào việc kinh doanh được hay không được của một số tư bản của một đất nước lừng danh vì truyền thống đấu tranh cho tự do dân chủ mà TT Bush thường nêu lên trong các bài diễn văn của ông.
Đại sứ Marine đã thành thật mà cho chúng ta biết như vậy, đặc biệt tại tư gia của bác sĩ Nguyễn Quốc Quân, bào huynh của một chiến sĩ đấu tranh vì tự do dân chủ ớ Việt Nam. Bác sĩ Quân chắc hẳn cũng vô cùng thất vọng vì nếu chưa có tự do dân chủ ở Việt Nam thì chắc chắn bác sĩ Nguyễn Đan Quế cũng mãi mãi sẽ không bao giờ thấy được ánh sáng mặt trời. Chúng tôi tin và nghĩ rằng bác sĩ Quân chắc không tiếc rẽ bữa cơm thịnh soạn thiết đãi đại sứ Marine và gần 200 tân khách đưọc mời tới dự để hy vọng được nghe tin em mình có ngày thấy được ánh sáng tự do dân chủ. Nhưng ít ra ông cũng đã được nghe một sự thật, dù đó là một sự thật phủ phàng.
Than ôi và buồn thay!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cách đây hai năm, nhà văn nổi tiếng người Anh Graham Swift đã bị một viện sĩ vô danh người Úc buộc cho một cái tội ngửi rất giống tội ăn cắp văn: trong cuốn sách được giải Booker mang tên Last Orders của mình ông đã “vay mượn đáng kể” cấu trúc kể chuyện đa giọng của William Faulkner trong lúc
Ngưng bắn tại Trung Đông là một Hiệp định Paris… hiện đại. Khi Hiệp định Paris được ký kết năm 1973, nhiều người mừng rỡ cho là chiến tranh Việt Nam sẽ sớm kết thúc - tên của Hiệp định chẳng là "ngưng bắn" hay sao" Cuối cùng thì hai năm sau chiến tranh mới kết thúc, nhưng hoàn toàn trái ngược với những quy định của Hiệp định!
Lời Giới Thiệu: Tiến Sĩ Gene Sharp là một học giả thuộc viện nghiên cứu Albert Einstein Institution tại thành phố Boston, Hoa Kỳ. Trong hơn 30 năm qua, ngoài việc giảng dạy môn chính trị tại một số đại học danh tiếng, ông cũng là một chuyên viên tại Trung Tâm Nghiên Cứu Bang Giao Quốc Tế
SYDNEY: Sydney là thành phố bị ảnh hưởng nặng nề nhất nước Úc bởi sự gia tăng lãi suất trong tuần qua. Theo sự ước tính của Bộ Tài chánh NSW, lãi suất gia tăng của các món nợ mua nhà sẽ làm tốn kém các gia đình ở NSW ít nhất $620 triệu đô-la, và có thể dẫn đến sự mất 8000 công việc
NSW: Tệ nạn ăn trộm xăng ở khắp tiểu bang NSW đã tăng vọt trong năm qua, với hơn 8500 vụ đổ xăng rồi bỏ chạy không trả tiền - khoảng một vụ mỗi tiếng đồng hồ. Cảnh sát đang khuyến khích các trạm xăng thu tiền trước và sử dụng loại đinh vít đặc biệt để gắn các bảng số (self-lock number plates)
Cung đình Hànội đang đứng trước một thử thách lớn. Chế độ một đảng với một ê–kip mới có khả năng đẩy lùi để đi đến tẩy trừ tham nhũng không. Họ đã cam kết tại đại hội khóa X và tại cuộc họp quốc hội sau đó là sẽ thật sự ra tay, không khoan nhượng, làm nhiều hơn nói, không có vùng cấm
Ngay giữa cuộc chiến, có khi dân Do Thái sẽ chọn Thủ tướng khác.Một tháng sau khi Israel mở cuộc phản công chống lại lực lượng Hezbollah, không phải chỉ có thế giới mới không hiểu là chuyện gì đang xảy ra tại Lebanon. Người Do Thái cũng vậy. Và sau khi mạnh mẽ ủng hộ chính quyền của Thủ tướng Ehud Olmert,
Mô Phật, xưa nay tôi cặm cụi viết mãi, cũng được đăng đều, dù biết mình viết bài không hay lắm, nói cho đúng thì tôi khởi nghiệp, cái nghiệp...chướng nầy từ trang Phusa.net của anh Nguyễn Lê Nguyên, thói thường ở ngoại quốc thì không biết thế nào chứ xứ ta và các nhà văn ta xưa nay chẳng thấy ai là xuôi bườm mát mái
Mùa hè năm nay nóng hơn bao giờ hết. Nóng quá gây bệnh say nóng, cảm nhiệt (heat stroke).Khi trời nóng và nhiệt độ tăng cao dần, cơ thể bị kiệt lực, cảm nhiệt, lên cơn đột qụy. Bệnh nhân bắt đầu cảm thấy khó chịu, nhất là khi nhiệt độ bên ngoài lên cao hơn 104 đô F. Tại California năm nay, nhiệt đột có lúc cao tới 109 độ F.
Câu trả lời là không hàng. Và còn làm tới. Sau khi chính quyền Anh thông báo việc họ vừa phá vỡ một kế hoạch khủng bố trên không, trên khoảng một chục chuyến bay từ các phi trường Heathrow của London và Gatwick của Birmingham qua Mỹ, các nước Âu Châu và Hoa Kỳ đều bị chấn động. Mức báo động được gia tăng


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.