Hôm nay,  

Chấm Phá: Nói Có Sách

06/08/200400:00:00(Xem: 8554)
George Shultz không là khuôn mặt mờ nhạt trong đảng Cộng hòa. Ông là Ngoại trưởng Mỹ thời Reagan-Bush, từ 1982 đến 1989, vào cao điểm của cuộc đấu trí và đấu sức với Liên Xô, trước khi Liên Xô tan rã. Ông thuộc trường phái thực tiễn của Cộng hòa, như Tổng thống George H. Bush (41), và không mấy đồng ý với Tổng thống George W. Bush (43) ngày nay về vụ Iraq. Tuần qua, ông ra khỏi cảnh điền viên ở miền Bắc Cali để lâm trận: bằng một bài bình luận vỏn vẹn 227 chữ kèm một biểu đồ, đăng trên tờ báo nổi tiếng và nổi tiếng là ủng hộ đảng Dân chủ, nhật báo The New York Times.
Khi thấy đảng Dân chủ ồn ào phô trương thành quả kinh tế của họ, ông đề nghị họ nên nghe lời khuyên của một Thống đốc Dân chủ tại New York: "hãy kiểm lại thành tích". Để giúp họ việc đó, George Shultz lập biểu đồ trình bày mức sai biệt hàng năm (lên hay xuống) của sản xuất và việc làm từ 1990 đến tháng Sáu, trải ba triều tổng thống, Bush 41, Clinton, Bush 43.
Qua đó, dù chẳng là nhà kinh tế, người đọc cũng thấy: 1) Kinh tế Mỹ suy trầm từ tháng Sáu 90 đến tháng Ba 91, và tăng trưởng mạnh kể từ đó, trong suốt năm 1992, là năm tranh cử: Bush 41 thất cử vì kinh tế đã hồi phục mà dân chưa biết và Clinton được khen nhờ thành quả đã có từ thời trước. 2) Từ tháng Ba năm 2000 (khi thị trường chứng khoán Mỹ bắt đầu sụt), kinh tế sa sút nặng và rơi vào suy trầm từ tháng Giêng năm 2001, khi Bush 43 nhậm chức. Nạn suy trầm đó kết thúc cuối năm 2001 (ngay sau vụ khủng bố) và bắt đầu hồi phục rồi đạt tốc độ tăng trưởng rất cao từ đầu năm 2003. 3) Tình hình nhân dụng (hoặc thất nghiệp) luôn luôn chuyển động chậm hơn tình hình sản xuất, ít ra là ba tháng, nên làm dư luận có ấn tượng sai về tình hình thực tế.

George Shultz kết luận: 1) Phải nhìn vào cái trớn của chuyện động kinh tế; 2) Tổng thống Bill Clinton thừa hưởng thành quả tăng trưởng đã có từ thời Bush 41; 3) Bush 43 thừa hưởng nạn suy trầm đã có từ thời Clinton; 4) ngày nay, Bush 43 đã khắc phục xong di sản suy trầm thời Clinton và đang mở ra một thời thịnh vượng mới.
Quên không nói, trước khi là Ngoại trưởng, George Shultz từng là Tổng trưởng Tài chính thời Richard Nixon 1972-1974 rồi Chủ tịch Tổng giám đốc công ty xây cất Bechtel. Trước 1972 là Tổng giám đốc Ngân sách, và trước đó nữa, giáo sư Kinh tế học nổi tiếng của Đại học Chicago. Nếu không bước qua lãnh vực chính trị, Shultz có thể đã lãnh giải Nobel về kinh tế… Ông hiện là hội viên cao niên và có uy tín của viện Hoover thuộc Đại học Standford.
Lời ngắn gọn của Shultz về tình hình kinh tế đáng được chú ý, nếu truyền thông Mỹ đủ sức nhìn ra và dám công nhận để khỏi lập lại khẩu hiệu tuyên truyền vào mùa tranh cử. Chuyên nghiệp hay không là ở đó.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi hoàn toàn ủng hộ phong trào tranh đấu đòi trả lại tên Sàigòn cho địa danh Sàigòn cũ. Nhà nước Cộng sản Việt Nam đã cưỡng ép dùng tên của Hồ Chí Minh để đặt lại cho địa danh này. Và tôi cũng hoàn toàn ủng hộ việc đòi trả lại tên Tổng Giáo Phận Sàigòn cho giáo phận của tôi hiện nay
Thế là phiên họp thứ 9 của Quốc hội khóa XI kéo dài 45 ngày đã bế mạc. Thảo luận thông qua 10 bộ luật, nghe trả lời chất vấn của thủ tướng và 12 bộ trưởng, cử và thông qua chủ tịch quốc hội, chủ tịch nước, thủ tướng mới và một số bộ trưởng…là nội dung
Phụ nữ Hoa kỳ làm việc nhiều giờ hơn và biết dùng tiền để mướn người ta làm những việc mà họ không có thế làm được, nhờ thế mà phụ nữ Hoa kỳ tạo ra các dịch vụ theo nhu cầu; trong khi phụ nữ Âu châu có con ngồi nhà hay làm việc bán thời gian, cuối cùng rơi vào việc làm thấp
Vừa qua bài viết "Hãy "chửi" chính mình" của tác giả Trần Bình trên trang Anhduong.net đã khiến tôi có nguồn cảm hứng và mạnh dạn viết lá thư này gửi đến tất cả Quý vị...Phải thừa nhận là ông này phê phán…đúng với suy nghĩ của tôi. Danh ngôn có câu "Trước khi trách người, hãy nên trách
Chúng ta đã biết chút đỉnh về Nho Giáo qua bài khảo luận về Nguyễn Trãi, một cách tổng quát thì Nho Giáo từ thời chiến quốc về sau, chỉ chuyên chú một mặt về mặt công truyền, hình nhi hạ học, là chuyện của loài người, đó là phát huy đạo nhân, về cá nhân là phát huy luân lý : Nhân, hiếu
Những ngày gần đây, vấn đề Việt Nam và WTO là đề tài nóng bỏng được bàn tán khắp nơi, từ tiểu ban “Dialogue with Vietnam” tại Hạ Viện cho đến Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, cho đến các nhật báo lớn tại vùng thủ đô như tờ Washington Post và Washington Times. Ngay trên website của Bộ Ngoại Giao
Kỷ niệm 85 năm ngày thành lập Đảng Cộng Sản Trung Quốc, hôm 30 vừa qua, Chủ tịch Hồ Cẩm Đào đã đọc một bài diễn văn kêu gọi diệt trừ tham nhũng. Nghe cứ hùng hồn như Hà Nội! Hơn cả Hà Nội, trước đó một ngày, ba đảng viên cao cấp đã mất ghế đại biểu Quốc hội, trong đó có một Phó Đô Đốc, vì tội tham nhũng
Người ngồi đó, lặng yên, không nói. Chiếc áo hoa dù đã úa, cũng nín thinh. Nhưng hình như trong miếng mầu đỏ, có ánh bình minh. Có tiếng nói ồn lên, xưa cũ. Những âm thanh rộn ràng, từng lũ. Tiếng gọi nhau, hàng ngũ, súng, lê. Tiếng ầm vang, pháo chụp, bộn bề. "Trung đội! Dàn hàng ngang! Xông trận!" Người chạy tới, lao vào lửa đạn.
Xuất phát từ tình người, tình "đồng bọc" và trách nhiệm công dân nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa lầm than... tôi thấy cần phải gửi tới ông lá thư này với nội dung cấp báo như sau: Trải qua suốt một thời gian dài theo dõi đại hội Đảng X và kỳ họp quốc hội
Chính quyền Bush đã gặp một trở ngại pháp lý trong việc truy tố các tay khủng bố bị bắt tại Afghanistan và giam tại căn cứ Guantanamo. Trở ngại pháp lý ấy có thể là thắng lợi chính trị ngắn hạn cho đảng Dân chủ để quảng bá lý luận của mình: ông Bush chuyên quyền. Nhưng, bài toán pháp lý ấy
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.