Hôm nay,  

Chấm Phá: Hỏa Mù Chalabi

10/08/200400:00:00(Xem: 5809)
Có những lúc người ta thấy như Hoa Kỳ chẳng làm nên chuyện gì tại Iraq.
Cùng ngày, có tin giáo sĩ Muqtada al Sadr đòi tử thủ với "dân quân" Mahdi của ông tại Najaf, sau mấy ngày giao tranh dữ dội và mấy tháng đánh đàm vi vu, thì lại cũng có tin Chính phủ Lâm thời Iraq truy nã Ahmed Chalabi và cháu là Salem Chalabi về nhiều tội nghiêm trọng. Như in bạc giả hoặc giết người.
Hai người không phải là tép riu. Ahmed Chalabi là lãnh tụ Iraq được bộ Quốc phòng Mỹ tín nhiệm khi khai chiến với chế độ Saddam Hussein. Salem Chalabi thì được chính quyền Iraq dưới sự chỉ huy của Mỹ bổ nhiệm làm thẩm phán của tòa án Iraq sẽ xét xử Saddam.
Khổ nỗi, đối thủ của Ahmed lại là CIA và bộ Ngoại giao Mỹ! Rối mù!
Ba tháng trước, Chalabi rớt đài khi quyền lực Mỹ tại Iraq được chuyển giao dần từ bộ Quốc phòng qua bộ Ngoại giao. Bị CIA kết tội là cán bộ hai hàng, vừa đi với Mỹ vừa cộng tác với Iran, chưa kể tội lừa (bộ Quốc phòng) Mỹ về thực trạng Iraq sau khi Saddam bị lật đổ và lén cho Iran tin tức từ phía Mỹ. Theo bộ Quốc phòng thì Chalabi vẫn có ích, kể cả trao tin giả của Mỹ cho Iran, mà không biết! Trong lãnh vực tình báo, ta không bao giờ báo cáo thành quả, vì cần đánh hỏa mù cho đối phương hết biết thực hư.

Nhưng, tổn thất thì mọi người đều biết.
Bộ Quốc phòng tưởng là qua Chalabi thì huy động được tộc Shia, do Iran chi phối đằng sau, và đánh lừa cả Iran. Đến khi thấy mình bị các lực lượng Shia vận dụng ngược - giáo sĩ al Sadr là người Shia - bộ Quốc phòng bèn cắt giây cho Chalabi rớt. Và cố chống chế là tổn thất đó dù sao cũng nhỏ. CIA lắc đầu ngao ngán: Chalabi lừa Mỹ từ đầu, từ chuyện Saddam có võ khí tàn sát, làm chính quyền Bush tưởng thật và lao vào Iraq, để bị hố nặng. Và bị lừa tiếp, cho đến khi phải xoay về hợp tác với dân Sunni.
Đâm ra giờ này, chưa ai biết rõ Ahmed Chalabi là ai, muốn gì. Chỉ biết là ông đang ở Luân Đôn, và chính quyền Anh từ chối dẫn độ ông ta về Iraq để ra trước tòa. Còn Salem Chalabi, bao giờ sẽ ngồi xử Saddam Hussein"
Rõ là Mỹ có quá nhiều người nhiều mưu và cứ giật giây lung tung nên mắc nạn vì quàng vào giây.
Kết luận của kẻ ngoại cuộc: có hai người Iraq có thể mở khóa hội thảo về nghệ thuật đánh lừa Mỹ: Saddam Hussein và Ahmed Chalabi.
Nếu họ ra khỏi nhà tù.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cách nay 230 năm (1776), Quốc hội của 13 tiểu bang Mỹ công bố bản Tuyên ngôn Độc lập sau cuộc chiến giành lại chủ quyền từ tay người Anh. Bản tuyên ngôn độc lập nêu lên những quyền cơ bản của con người là những gì được trao ban từ bàn tay của Đấng tạo dựng nên con người. Tuyên ngôn cũng lên án những ức chế
Hoa Thịnh Đốn.- Tháng 10 năm 1945, Hồ Chí Minh tuyên bố : “nếu nước độc lập mà dân không hưởng hạnh phúc tự do thì độc lập cũng chẳng có nghĩa lý gì”. Vậy tôi muốn hỏi người Cộng sản: “ sau 61 năm “Cách mạng tháng Tám” và 31 năm không còn một bóng lính nước ngoài nào trên đất nước,
Khu phố 2 bên bờ sông thành gạch vụn, chứa rác thải. Cháu Trần thị Thanh Hương (1991), trái, con chị Bùi thị Chỉnh, Chị Trần Thị Dung (dân oan Thái Bình) bị bắt giữ 24 tiếng đồng hồ tại đồn công an phường Nam Thành
Ngày 10/3/2005, Tòa án Brooklyn tuyên bố hủy bỏ vụ kiện kéo dài gần 15 tháng ròng rã giữa Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin VN (HNNCDDC) và 37 công ty hóa chất Hoa Kỳ 'vi phạm luật pháp 
GHEORGHE GRIGURCU: Cho phép tôi bắt đầu bằng một trích dẫn Charles Dickens, nhà văn Anh: "Một người chẳng thể là một nhân vật của công chúng, chỉ trừ khi, anh ta làm cho mình trở thành tiếng nói của họ." Tôi muốn hỏi ông, tới mức độ nào,
Thực tế chứng minh rằng mỗi một hành động tuy nhỏ nhưng có giá trị gấp hàng ngàn, hàng vạn lần lời nói. Công cuộc chấn hưng đất nước với mục tiêu dân chủ, tự do,...đang đứng trước một thách thức phải có bước nhảy vọt mới về lượng và chất, một vài thực tiễn sinh động trong công cuộc đấu tranh của tôi để đem chia sẻ cùng
“Một mảnh phương tâm không chỗ gởi Giàn hoa chầm chậm ánh trăng soi” Hai câu thơ của Bát Chỉ Đầu Đà theo tôi từ lúc vừa ngồi xuống tọa cụ. Không sao, một lát thơ sẽ bay đi mà, như những vọng tưởng thường tới rồi đi. Tôi xếp chân, ngồi bán già, lưng thẳng, lúc lắc cổ, hai vai cho thư giãn, trải lại vạt áo tràng ngay ngắn. Rồi.
Ông Đỗ Ngọc Yến qua đời chiều Thứ Năm 17/8/2006. Ông là một nhà báo. Tôi lớn hơn ông tám tuổi, không có hân hạnh quen thân ông. Nhưng qua những gì ông đã làm và thỉnh thoảng theo
Khách ghé quán trọ, nghỉ một đêm hay lưu tạm dăm ba bữa, rồi khách cũng đi. Người chủ quán không di chuyển, vẫn ở đó, nhận diện rõ ràng từng người khách đến và đi. Người chủ quán rất bình an, thanh thản như thế, trước khi khách đến cũng như sau khi khách đi. Người khách này ra đi, có thể, người khách khác lại ghé, rồi cũng lại
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.