Hôm nay,  

Chấm Phá: Hỏa Mù Chalabi

10/08/200400:00:00(Xem: 7114)
Có những lúc người ta thấy như Hoa Kỳ chẳng làm nên chuyện gì tại Iraq.
Cùng ngày, có tin giáo sĩ Muqtada al Sadr đòi tử thủ với "dân quân" Mahdi của ông tại Najaf, sau mấy ngày giao tranh dữ dội và mấy tháng đánh đàm vi vu, thì lại cũng có tin Chính phủ Lâm thời Iraq truy nã Ahmed Chalabi và cháu là Salem Chalabi về nhiều tội nghiêm trọng. Như in bạc giả hoặc giết người.
Hai người không phải là tép riu. Ahmed Chalabi là lãnh tụ Iraq được bộ Quốc phòng Mỹ tín nhiệm khi khai chiến với chế độ Saddam Hussein. Salem Chalabi thì được chính quyền Iraq dưới sự chỉ huy của Mỹ bổ nhiệm làm thẩm phán của tòa án Iraq sẽ xét xử Saddam.
Khổ nỗi, đối thủ của Ahmed lại là CIA và bộ Ngoại giao Mỹ! Rối mù!
Ba tháng trước, Chalabi rớt đài khi quyền lực Mỹ tại Iraq được chuyển giao dần từ bộ Quốc phòng qua bộ Ngoại giao. Bị CIA kết tội là cán bộ hai hàng, vừa đi với Mỹ vừa cộng tác với Iran, chưa kể tội lừa (bộ Quốc phòng) Mỹ về thực trạng Iraq sau khi Saddam bị lật đổ và lén cho Iran tin tức từ phía Mỹ. Theo bộ Quốc phòng thì Chalabi vẫn có ích, kể cả trao tin giả của Mỹ cho Iran, mà không biết! Trong lãnh vực tình báo, ta không bao giờ báo cáo thành quả, vì cần đánh hỏa mù cho đối phương hết biết thực hư.

Nhưng, tổn thất thì mọi người đều biết.
Bộ Quốc phòng tưởng là qua Chalabi thì huy động được tộc Shia, do Iran chi phối đằng sau, và đánh lừa cả Iran. Đến khi thấy mình bị các lực lượng Shia vận dụng ngược - giáo sĩ al Sadr là người Shia - bộ Quốc phòng bèn cắt giây cho Chalabi rớt. Và cố chống chế là tổn thất đó dù sao cũng nhỏ. CIA lắc đầu ngao ngán: Chalabi lừa Mỹ từ đầu, từ chuyện Saddam có võ khí tàn sát, làm chính quyền Bush tưởng thật và lao vào Iraq, để bị hố nặng. Và bị lừa tiếp, cho đến khi phải xoay về hợp tác với dân Sunni.
Đâm ra giờ này, chưa ai biết rõ Ahmed Chalabi là ai, muốn gì. Chỉ biết là ông đang ở Luân Đôn, và chính quyền Anh từ chối dẫn độ ông ta về Iraq để ra trước tòa. Còn Salem Chalabi, bao giờ sẽ ngồi xử Saddam Hussein"
Rõ là Mỹ có quá nhiều người nhiều mưu và cứ giật giây lung tung nên mắc nạn vì quàng vào giây.
Kết luận của kẻ ngoại cuộc: có hai người Iraq có thể mở khóa hội thảo về nghệ thuật đánh lừa Mỹ: Saddam Hussein và Ahmed Chalabi.
Nếu họ ra khỏi nhà tù.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thông minh xinh đẹp, nổi tiếng trong số dân oan khiếu kiện, đó là chị Đỗ thị Minh Hằng (số 1 Trại Nhãn Ô chợ Dừa Hà Nội). Chị là người đã từng viết đơn tố cáo quan chức, cán bộ cộng sản ăn bẩn, ăn cả xác người chết sau cái chết của
Hình ảnh những bến đò, những sân ga, gợi cho chúng ta sự linh động của đến, đi, chia tay và hội ngộ, khởi hành và điểm tới, tùy theo định hướng của từng đối tượng. Suốt chặng đường đời, đã bao lần lữ khách đứng bên sông, đợi bóng một con đò, lòng bâng khuâng tưởng về nơi sẽ tới, người sẽ gặp" Hay còi tầu giục giã sân ga
Buổi sáng, đi mua vật liệu về làm cái kệ sách, gặp một bà Mỹ ở cửa Home Depot cũng đang tiến vào. Bất ngờ, bà Mỹ quay qua, mỉm cười: "Anh đang ước gì cho ngày Lễ Cha hôm nay"" Tôi hơi sững người, chưa kịp trả lời, bà lại tiếp: "Chắc anh ước một cái tủ lạnh mới" Hay một cái máy ảnh thật hiện đại"" Tôi cười đáp lời: "Tôi chỉ
Rừng là một tên tuổi quen thuộc trong giới văn nghệ và anh được nhắc đến như là một hoạ sĩ hơn là một nhà văn hay nhà thơ, mặc dù anh cũng đã góp mặt trong văn học một số tác phẩm thơ
Vào ngày thứ năm, tiền đồn nhộn nhịp này được đại bác howitzers 105 ly bảo vệ cùng với các xạ thủ hạng chiến với bức tường cát bao quanh. Đó là một căn cứ được dựng lên nằm giữa, chẳng liên lạc với nơi nào cả để yểm trợ một cuộc tiền đánh phiến quân Taliban đang quậy tại phía nam Afgahnistan
Theo báo quốc nội, tại miền Trung, có lễ rước Mục Đồng, lễ hội dành cho trẻ chăn trâu, ngày xưa được tổ chức ở làng Phong Lệ, xã Hòa Châu, huyện Hòa Vang, nguyên thuộc địa bàn tỉnh Quảng Nam, nay thuộc thành phố Đà Nẵng. Theo cụ Ngô Tấn Nhã, là "lão làng" của Phong Lệ, tuổi đã trên 90, thì ngày trước, theo lệ cứ đến các 
Sáng 31-5-2006, tôi từ Giáo xứ An Bằng lên Huế. Khi ngang qua Nhà thờ Phù Lương, thấy ở cổng Nhà thờ tụ họp rất đông người, đa số mặc sắc phục xanh. Tôi đi tiếp lên Huế. Lúc 10g30, trên đường về, tôi ghé thăm cha xứ Phù Lương. Không ngờ một biến cố tệ hại đã xảy ra tại cổng nhà thờ. Xin được tường thuật cùng bà con trong
Trong Chuyện Kể Năm 2000, Bùi Ngọc Tấn dành nhiều trang để viết về những người bạn tù, được phóng thích cùng khoảng thời gian với ông: Già Đô, Giang, Dự, Min, Dần... Họ đều không có hộ khẩu, không có thân nhân để nương tựa, và vô phương kiếm được một việc làm nên phải đi ăn xin, trộm cắp hay móc túi. Những nhân vật này
Cái đó còn tùy ở định nghĩa ‘vĩnh viễn’ và ‘bình thường’. Douglas "Pete" Peterson không là một chính khách Mỹ có ác cảm với Việt Nam. Ngược lại, ông là vị Đại sứ Mỹ đầu tiên nhậm chức ở Hà Nội sau khi hai nước tái lập quan hệ ngoại giao năm 1995, và cùng với bà vợ - một người Úc gốc Việt
Không biết đây là lá thư thứ mấy, con đã viết mà không bao giờ gửi đi, bởi vì, biết gửi về đâu để tới được tay Thầy"! Những thư trước đã đầy nước mắt, thư này có khô ráo được không" Chiều nay, quét lá ngoài vườn, con không ngớt nghĩ về con đường hẻm năm xưa, nơi một gia đình người miền Bắc di cư, được xóm người miền Nam
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.