Hôm nay,  

Chấm Phá: Greenspan Bỏ Phiếu

11/08/200400:00:00(Xem: 6864)
Hôm qua Thứ Ba, Hội đồng Dự trữ Liên bang đã nâng lãi suất thêm 25 điểm (0,25%): lãi suất liên ngân hàng tăng từ 1,25 lên 1,50%, lãi suất thế chấp từ 2,25 lên 2,50%.
Khi lãi suất tăng thì tiền đi vay thành đắt hơn, tiền ký thác vào các quỹ tiết kiệm hay cho vay cũng có lời cao hơn. Các khoản lãi suất tín dụng để mua nhà, mua xe hay mua xắm vì vậy cũng sẽ nhích lên chút đỉnh. Mục tiêu của quyết định nâng lãi suất là để tiền bạc bớt dồi dào ngoài thị trường nên sẽ ngăn được nạn lạm phát… trong tương lai. Được toàn thể Ủy ban Chính sách Tiền tệ (FOMC) đồng ý, quyết định đó cho thấy bàn tay Alan Greenspan: ông đi đúng nước "tiên hạ thủ vi cường", ngăn lạm phát từ khi lạm phát chưa hoành hành.
Nhưng, có người hoài nghi nêu vấn đề: đà tăng trưởng của tam cá nguyệt thứ hai (QII) chỉ còn 3% so với 4,3% của ba tháng đầu năm và hôm thứ Sáu, thống kê lao động cho thấy trong tháng Bảy chỉ có thêm 32 ngàn người tìm ra việc làm, thấp hơn mức dự trù của mọi người là 200 ngàn. Vì sao kinh tế còn dập dình chưa khá, hoặc còn rất tệ như John Kerry khẳng định (ngược với nhận định lạc quan của George Bush), Greenspan lại đạp thắng hãm đà" Định hại Bush chăng"

Sự thể nó ly kỳ hơn vậy.
Ủy ban FOMC giải thích trong thông báo trưa Thứ Ba: tình hình sản xuất có đình trệ và đà tuyển dụng chưa cao trong QII, nhưng đó chỉ là hậu quả nhất thời của nạn dầu thô tăng giá. Chứ trong tương lai trước mắt, kinh tế sẽ tăng trưởng mạnh. Nôm na: kinh tế sẽ lên, lạm phát dù mới nhích rất nhẹ cũng có thể sẽ lên, nên chính sách tiền tệ phải biết thích ứng trước.
Tức là giữa cuộc tranh luận Bush-Kerry rằng kinh tế lên hay xuống, ông Greenspan đã có câu trả lời: sẽ khá lắm. Nên mới nhấp thắngï! Ai bảo là Thống đốc Ngân hàng Quốc gia không biết bỏ phiếu"
Thị trường chứng khoán hiểu ngay điều đó. Ngược với mọi khi, là sụt giá khi lãi suất tăng, hôm qua, giá cổ phiếu tăng vọt sau tuần lễ tơi tả vì xăng dầu và khủng bố đe dọa. Từ nay có lẽ còn tăng nữa, cho tới kỳ bầu cử.
Trên Website của đồng nghiệp Người Việt, hơn 60% độc giả Việt Nam bỏ phiếu cho Bush. Tưởng rằng vì là dân tỵ nạn, không ưa trò ỡm ờ đánh đu với cộng sản của Kerry. Nào ngờ, trên Website của AOL, gần hai phần ba dân Mỹ cũng bỏ phiếu cho Bush!
Với dữ kiện đó, và lá phiếu tinh vi của Greenspan, ta kết luận ra sao" Người Việt không còn cô độc!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Theo thói quen đa số người Việt gốc miền Nam Việt Nam đều chỉ trích Hoa Kỳ, đặc biệt là Đảng Dân Chủ, đã bỏ rơi VNCH. Tin tưởng này được tăng cường bởi những lập luận thiếu căn bản dựa trên những tài liệu thiếu cập nhật của những cố vấn cũ của ông Nguyễn Văn Thiệu. Ít người có can đảm và tính chất vô tư để nhìn vào sự thật...
“Trung Cộng muốn đưa quân tràn qua biên giới Việt Nam để đánh lạc hướng và cầm chân quân đội Bắc Việt, ngăn chận cuộc tổng tấn công Miền Nam đang tiến hành,” Phụ Tá Tổng Trưởng Quốc Phòng VNCH, ông Bửu Viên nói với chúng tôi ngay sau cuộc rút quân khỏi Pleiku (15/2/1975). Ít lâu sau, lại được nghe Ngoại Trưởng Vương Văn Bắc cho biết sau một cuộc Họp Nội Các, rằng: “TC có liên lạc và đề nghị một kế hoạch để tiếp cứu VNCH, nhưng TT Thiệu đã từ chối.” Vào thời điểm ấy thì chúng tôi cho rằng câu chuyện TC muốn can thiệp để ngăn chận cuộc tấn công của BV là hoang tưởng, viển vông nên không để ý, và sau này cũng quên không hỏi thẳng TT Thiệu.
Vào thế kỷ 18, Đảng Dân Chủ Cộng Hòa (Democratic Republican Party) được gọi tắt là Cộng Hòa (Republican) hoạt động ở Hoa Kỳ do Thomas Jefferson và James Madison thành lập, nhằm chống lại chủ trương và chính sách của Đảng Liên Bang (Federalist Party) lãnh đạo bởi Luật Sư Alexander Hamilton hoạt động mạnh về kinh tế, xã hội, ngoại giao...
Các di tích bằng đá gọi là megalith rải rác khắp nơi trên thế giới, tiếng Việt gọi là “cự thạch” (“cự” có nghĩa là lớn như trong cự phách, cự đại, cự phú, dịch prefix mega; thạch là đá)...
LTS. Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng, nguyên Tổng Trưởng Kế Hoạch VNCH, là người được Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu ủy thác nhiều công việc trong những ngày tháng cuối, trước khi Sàigòn sụp đổ . Tại Hoa Kỳ, sau 1975, ông là tác giả nhiều cuốn sách được phổ biến rộng rãi như "Hồ Sơ Mật Dinh Độc Lập", "Khi Đồng Minh Tháo Chạy", "Khi Đồng Minh Nhảy Vào", và sắp xuất bản cuốn BỨC TỬ VNCH - KISSINGER VÀ 8 THỦ ĐOẠN NHAM HIỂM. Bước vào tháng Tư, mời đọc bài bài viết đã đăng trên báo xuân Việt Báo Ất Dậu (2005), vừa được tác giả gửi lại bản có hiệu đính.
Mỗi dân tộc đều có ngôn ngữ riêng và chưa có bảng thống kê về ngôn ngữ, kể từ khi có mặt loài người sống trên hành tinh trái đất này. Có hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn ngôn ngữ khác biệt nhau, và chưa có ai qủa quyết con số chính xác về ngôn ngữ từng được sử dụng trong lịch sử phát triển của xã hội con người...
Cho dù Hoa Kỳ trong thế yếu không còn thúc đẩy Trung Quốc dân chủ hóa nhưng bù lại cả hai chính quyền Bush (con) và Obama đều bang giao với Trung Quốc như một đối tác trách nhiệm (responsible party). Thực tế trái ngược vì tham vọng địa chính trị của Bắc Kinh tăng theo đà phát triển kinh tế nên Trung Quốc không còn muốn nép mình trong trật tự thế giới tự do (liberal world order) do Mỹ lãnh đạo...
Tháng Ba là tháng vinh danh những đóng góp của người phụ nữ cho xã hội, không chỉ ở Hoa Kỳ mà còn ở nhiều nước khác. Nhà văn người Anh Charlotte Brontë (1816-1855) đã viết trong cuốn tiểu thuyết nổi tiếng của bà “Jane Eyre,” được xuất bản vào năm 1847, rằng, “Tôi không phải là chim; và không có cái lưới nào bẫy được tôi: Tôi là một con người tự do với ý chí độc lập.”Charlotte Brontë đã khai hỏa trên mặt trận văn chương cho cuộc chiến kéo dài hàng nhiều thế kỷ để đấu tranh cho quyền bình đẳng của phụ nữ trong xã hội mà tới hôm nay vẫn chưa thực sự chấm dứt. Những thanh thiếu nữ tại Afghanistan đã và đang bị cấm thừa hưởng nền giáo dục học đường mà đáng lý ra các em phải có được! Nhưng, không phải chỉ ở thời đại của tác giả “Jane Eyre” người phụ nữ mới gióng lên tiếng nói tự do và độc lập mà trong lịch sử nhân loại từ xưa tới nay người phụ nữ đã bao lần lên tiếng, xuống đường để tranh đấu cho tự do và độc lập của họ cũng như của xã hội và đất nước họ.
Vào thập niên 1970 kinh tế và dân số Ấn Độ và Trung Quốc tương đương với nhau nhưng rồi 30 năm sau đó tăng trưởng bên Tàu vượt xa Ấn. Nếu so sánh Trung Quốc với nhiều nước đang mở mang khác như Ai Cập, Brazil, Indonesia…kết quả đều tương tự. Câu hỏi đặt ra nơi đây tại sao tham nhũng ở Trung Quốc không cản trở tăng trưởng, mà trái lại nền kinh tế bốc hỏa nhanh chưa từng thấy trong lịch sử nhân loại?
Vào đầu thế kỷ 20, xã hội Nga cũng tương tự như xã hội Pháp trước cuộc cách mạng 1789 vậy. Một mặt triều đình thối nát, công quỹ kiệt quệ. Mặt khác giáo hội Chính Thống Giáo cũng liên kết với vương quyền và giới quý tộc bóc lột người dân. Cuộc cách mạng lật đổ Nga Hoàng năm 1917 không phải hoàn toàn, hoặc chủ yếu, do người Cộng Sản Bolshevik. Cũng như cuộc cách mạng Pháp và những cuộc cách mạng khác, thành quả có được là do sự đóng góp của nhiều cá nhân và đảng phái khác nhau. Tuy nhiên tổ chức nào nghiêm túc, chặt chẽ và kỷ luật sẽ nắm được thế thượng phong...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.