Hôm nay,  

Chấm Phá: Greenspan Bỏ Phiếu

11/08/200400:00:00(Xem: 6908)
Hôm qua Thứ Ba, Hội đồng Dự trữ Liên bang đã nâng lãi suất thêm 25 điểm (0,25%): lãi suất liên ngân hàng tăng từ 1,25 lên 1,50%, lãi suất thế chấp từ 2,25 lên 2,50%.
Khi lãi suất tăng thì tiền đi vay thành đắt hơn, tiền ký thác vào các quỹ tiết kiệm hay cho vay cũng có lời cao hơn. Các khoản lãi suất tín dụng để mua nhà, mua xe hay mua xắm vì vậy cũng sẽ nhích lên chút đỉnh. Mục tiêu của quyết định nâng lãi suất là để tiền bạc bớt dồi dào ngoài thị trường nên sẽ ngăn được nạn lạm phát… trong tương lai. Được toàn thể Ủy ban Chính sách Tiền tệ (FOMC) đồng ý, quyết định đó cho thấy bàn tay Alan Greenspan: ông đi đúng nước "tiên hạ thủ vi cường", ngăn lạm phát từ khi lạm phát chưa hoành hành.
Nhưng, có người hoài nghi nêu vấn đề: đà tăng trưởng của tam cá nguyệt thứ hai (QII) chỉ còn 3% so với 4,3% của ba tháng đầu năm và hôm thứ Sáu, thống kê lao động cho thấy trong tháng Bảy chỉ có thêm 32 ngàn người tìm ra việc làm, thấp hơn mức dự trù của mọi người là 200 ngàn. Vì sao kinh tế còn dập dình chưa khá, hoặc còn rất tệ như John Kerry khẳng định (ngược với nhận định lạc quan của George Bush), Greenspan lại đạp thắng hãm đà" Định hại Bush chăng"

Sự thể nó ly kỳ hơn vậy.
Ủy ban FOMC giải thích trong thông báo trưa Thứ Ba: tình hình sản xuất có đình trệ và đà tuyển dụng chưa cao trong QII, nhưng đó chỉ là hậu quả nhất thời của nạn dầu thô tăng giá. Chứ trong tương lai trước mắt, kinh tế sẽ tăng trưởng mạnh. Nôm na: kinh tế sẽ lên, lạm phát dù mới nhích rất nhẹ cũng có thể sẽ lên, nên chính sách tiền tệ phải biết thích ứng trước.
Tức là giữa cuộc tranh luận Bush-Kerry rằng kinh tế lên hay xuống, ông Greenspan đã có câu trả lời: sẽ khá lắm. Nên mới nhấp thắngï! Ai bảo là Thống đốc Ngân hàng Quốc gia không biết bỏ phiếu"
Thị trường chứng khoán hiểu ngay điều đó. Ngược với mọi khi, là sụt giá khi lãi suất tăng, hôm qua, giá cổ phiếu tăng vọt sau tuần lễ tơi tả vì xăng dầu và khủng bố đe dọa. Từ nay có lẽ còn tăng nữa, cho tới kỳ bầu cử.
Trên Website của đồng nghiệp Người Việt, hơn 60% độc giả Việt Nam bỏ phiếu cho Bush. Tưởng rằng vì là dân tỵ nạn, không ưa trò ỡm ờ đánh đu với cộng sản của Kerry. Nào ngờ, trên Website của AOL, gần hai phần ba dân Mỹ cũng bỏ phiếu cho Bush!
Với dữ kiện đó, và lá phiếu tinh vi của Greenspan, ta kết luận ra sao" Người Việt không còn cô độc!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khu phố 2 bên bờ sông thành gạch vụn, chứa rác thải. Cháu Trần thị Thanh Hương (1991), trái, con chị Bùi thị Chỉnh, Chị Trần Thị Dung (dân oan Thái Bình) bị bắt giữ 24 tiếng đồng hồ tại đồn công an phường Nam Thành
Ngày 10/3/2005, Tòa án Brooklyn tuyên bố hủy bỏ vụ kiện kéo dài gần 15 tháng ròng rã giữa Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin VN (HNNCDDC) và 37 công ty hóa chất Hoa Kỳ 'vi phạm luật pháp 
GHEORGHE GRIGURCU: Cho phép tôi bắt đầu bằng một trích dẫn Charles Dickens, nhà văn Anh: "Một người chẳng thể là một nhân vật của công chúng, chỉ trừ khi, anh ta làm cho mình trở thành tiếng nói của họ." Tôi muốn hỏi ông, tới mức độ nào,
Thực tế chứng minh rằng mỗi một hành động tuy nhỏ nhưng có giá trị gấp hàng ngàn, hàng vạn lần lời nói. Công cuộc chấn hưng đất nước với mục tiêu dân chủ, tự do,...đang đứng trước một thách thức phải có bước nhảy vọt mới về lượng và chất, một vài thực tiễn sinh động trong công cuộc đấu tranh của tôi để đem chia sẻ cùng
“Một mảnh phương tâm không chỗ gởi Giàn hoa chầm chậm ánh trăng soi” Hai câu thơ của Bát Chỉ Đầu Đà theo tôi từ lúc vừa ngồi xuống tọa cụ. Không sao, một lát thơ sẽ bay đi mà, như những vọng tưởng thường tới rồi đi. Tôi xếp chân, ngồi bán già, lưng thẳng, lúc lắc cổ, hai vai cho thư giãn, trải lại vạt áo tràng ngay ngắn. Rồi.
Ông Đỗ Ngọc Yến qua đời chiều Thứ Năm 17/8/2006. Ông là một nhà báo. Tôi lớn hơn ông tám tuổi, không có hân hạnh quen thân ông. Nhưng qua những gì ông đã làm và thỉnh thoảng theo
Khách ghé quán trọ, nghỉ một đêm hay lưu tạm dăm ba bữa, rồi khách cũng đi. Người chủ quán không di chuyển, vẫn ở đó, nhận diện rõ ràng từng người khách đến và đi. Người chủ quán rất bình an, thanh thản như thế, trước khi khách đến cũng như sau khi khách đi. Người khách này ra đi, có thể, người khách khác lại ghé, rồi cũng lại
"Làm sao để không bị binh nữa" (How to never get sick again) là chương 6, chương quan trọng nhất trong quyển Natural Cures của Kevin Trudeau. Chúng tôi xin lược dịch những ý quan trọng để chúng ta tham khảo: "Bạn có thể gọi chương này là : "Làm sao để trị mọi loại bịnh" (How to cure every disease), "Làm sao để sống
"Bạn có nghĩ rằng ta là người vĩ đại và quan trọng" Dĩ nhiên, hầu hết chúng ta đều nghĩ thế, ít nhất ra là vào một thời điểm nào đó. Nhưng mà rất khó để ôm giữ cái cảm giác về quan trọng đó nếu bạn chịu khó suy xét đến cái thế giới không gian huyền diệu mà con người lần đầu tiên vừa thăm dò đến. Ta hãy nhìn nó như thế này:
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.