Hôm nay,  

Nước Mắt Chảy Xuôi

08/08/200600:00:00(Xem: 3502)

Thầy Nguyên Siêu tại Chùa Phật Đà.

“Một vai cõng Mẹ, một vai cõng Cha, suốt trăm năm cũng không trả đủ ơn nghĩa sinh thành”.

Câu này để nói lên ơn Cha Mẹ như trời biển. Nhưng dù có nói đến thế thì trăm năm cũng còn giới hạn thời gian, trời biển cũng còn giới hạn không gian. Ơn Cha Mẹ thì có giới hạn hay không "

Sau ba hồi chuông trống Bát Nhã trên chùa Phật Đà, thành phố San Diego miền Nam California Hoa Kỳ, đồng hương và Phật tử đã được dự một Lễ Vu Lan tràn đầy đạo vị và xúc động với sự chứng minh của hơn mười Chư Tôn Đức Tăng Ni từ các tu viện Vĩnh Đức, Vạn Hạnh, Như Lai.

Ngay nơi bài pháp chủ đề “Đạo Phật và chữ hiếu” mà Thượng Tọa Viện chủ ban cho, đã thức tỉnh biết bao tấm lòng mải tất bật, lo toan, chợt dừng lại những cuồng quay nhân thế để nghe được tiếng nói bản tâm. Với nhân dáng nhu hòa, giọng nói điềm đạm cố hữu, Thượng Tọa Thích Nguyên Siêu đã tuyên lại lời Phật dạy về sự hiếu kính Cha Mẹ để nhắc nhở chúng ta rằng, hiếu kính Cha Mẹ phải đủ hai phần: Vật chất là chăm lo cơm ăn áo mặc, thuốc men, nơi ở và tinh thần là khuyến tấn Cha Mẹ luôn hướng về đường đạo để kiện thành thiện tâm. Bổn phận người con hiếu thảo không chỉ ngừng ở đây mà còn phải vun bồi chính bản thân mình. Thân ta do Cha Mẹ tạo thành, nếu thân này chẳng sống cho xứng đáng thì ta đã bất hiếu ngay nơi đó rồi !

“HIẾU là độ được song thân

NHÂN là cứu vớt trầm luân muôn loài”

Thầy dẫn chứng hai câu thơ này để cô đọng nói lên chủ đề “Đạo Phật và chữ hiếu”. Ai thực hành được hai chữ ngắn ngủi này thôi là người đó đã vuông tròn công hạnh Bồ Tát vì chỉ Bồ Tát mới phát đại nguyện vào đời cứu độ chúng sanh. Sự cứu độ chẳng phải chỉ ở những việc to lớn đội đá vá trời mà chúng ta có thể thực hành hạnh Bồ Tát từ việc cứu một con kiến, dành vài hạt cơm cho bầy chim đói lạnh, an ủi một người đang buồn khổ, dắt một cụ già qua đường ..... Những việc nhỏ xíu nhưng ta làm được một cách tự nhiên, thanh thản là vì ta đã phát được tâm rộng lớn, LUÔN ĐẶT MÌNH ĐỨNG SAU LỢI ÍCH CHÚNG SANH.

Với tâm rộng lớn đó, những người con hiếu thảo đang trả ơn Cha Mẹ bằng chính bản thân mình, cẩn trọng nhưng vững chãi CHUYỂN HÓA SINH TỬ LUÂN HỒI THÀNH VÔ SINH BẤT DIỆT.

 Đó là sự trả ơn rốt ráo mà Chư Phật dạy chúng ta.

Bài pháp của Thượng Tọa viện chủ không chỉ nhẹ nhàng chuyển tâm người nghe về chánh pháp mà còn khơi dậy giòng Cam Lộ vô tận nơi tình Mẹ bao la. Trên bục giảng, bao nhiêu lần Thượng Tọa nghẹn lời là bấy nhiêu lần đại chúng thổn thức, không phải chỉ khóc thầm mà khóc nức nở, khóc vì ân hận nếu xét rằng mình đã vô tình bất hiếu, khóc vì sung sướng khi cảm nhận hạnh phúc đích thực được có cha có mẹ.

Khi liên tưởng tới sự mênh mông, vô bờ, chúng ta thường nghĩ tới đại dương ư " Vâng, nước đại dương thì nhiều vô kể, sức người chẳng thể cân đo, nhưng quý vị ơi, với muôn kiếp sinh tử luân hồi tiếp nối không ngừng thì giòng sữa mẹ cho con bú, nước mắt mẹ chảy vì con còn nhiều hơn muôn ngàn lần đại dương bao la kia !

Xin lắng tâm một sát na, nghĩ về điều này chúng ta sẽ thấy tấm lòng Chư Phật thương xót và từ bi với chúng sanh đến đâu. Chư Phật, Chư Bồ Tát không ngừng chỉ dạy và nhắc nhở chúng ta cách báo hiếu Cha Mẹ trọn vẹn nhất là chính chúng ta chuyển hóa thân tâm mình, tập đi trên con đường Bồ Tát mới mong viên hạnh câu:

Hiếu là độ được song thân

Nhân là cứu vớt trầm luân muôn loài.

Ngày nào chúng sanh còn trong sinh tử luân hồi thì ngày đó nước mắt cha mẹ, con cái tuôn chảy vì nhau, cho nhau còn tầm tã với đại dương.

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát

Diệu Trân

Ngày 6 Tháng 8, 2006           

(Chùa Phật Đà, San Diego, California)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi quý vị đi từ phòng nọ sang phòng kia trong nhà mình trong bóng tối, có lẽ quý vị sẽ bất chợt nhận ra chúng – những tia sáng màu đỏ hay màu xanh từ những con yêu quái nhỏ xíu chui lủi trong các ngóc ngách ở nhà mình. Chúng ở trong những máy pha cà-phê, lò vi ba, nồi cơm điện, máy điện toán, đầu máy DVD
Việt Minh là chữ viết tắt của Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội. Do nhu cầu liên kết những nhà hoạt động cách mạng Việt Nam ở Trung Hoa, Hồ Học Lãm cùng Nguyễn Hải Thần, với sự giúp đỡ của Quốc Dân Đảng Trung Hoa, thành lập Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội, gọi tắt là Việt Minh, tại Nam Kinh, vào tháng 1-1936. Hội xuất bản báo
Ngày xưa, mỗi lần thấy bạn bè nuôi cá cứ phải lâu lâu thử nước xem nồng độ Acid như thế nào, rồi lại lấy vài giọt mầu đậm nhỏ vào hồ cá, nói là để cân bằng lượng Acid và Kali trong nước kẻo không là mấy con cá đi đoong.Tôi ngạc nhiên lắm và tự hỏi sao lạ vậy kìa, nước từ vòi chảy ra mọi người đều dùng để uống và nấu ăn đàng hoàng
Thuở còn ở quê nhà có khi nào tôi thấy thèm mấy món ăn kho quẹt "quê mùa" ở cái xứ "nhà quê gốc lác" của tôi bao giờ đâu! Bữa nào cũng phải ăn cơm với hết tôm rang muối, đến cá kho khô , kho tiêu, kho quẹt...
LTS: Sau một tháng nghỉ hè của Quốc hội Hoa Kỳ, vấn đề Hiệp định Mỹ-Việt WTO bắt đầu trở nên sôi động và sẽ được đem ra bàn thảo tại Thượng và Hạ viện liên bang trong tháng 9 nàỵ Hiện nay, việc cứu xét để Việt Nam
Trong truyện Tây Du Ký, người đọc vẫn thường nhớ hình ảnh Tề Thiên Đại Thánh, tức Tôn Ngộ Không, bị năm ngọn núi đè xuống và trên đỉnh núi có dán một đạo linh phù nhà Phật ghi chữ "An Ma Ni Bát Di Hồng
Theo một cuộc thăm dò gồm 249 công ty tham gia, các nhân viên thuộc các thế hệ khác nhau làm việc chung có thể hoà hợp được với nhau, nhưng vẫn gặp một số trở ngại. Các thế hệ khác nhau được phân loại là: thế hệ "Veterans" gồm những người tuổi từ 60 trở lên, thế hệ "Baby Boomers gồm những người
ORANGE, CALIF. - (BUSINESS WIRE) - Các chuyên gia giáo dục và ban giám hiệu các trường trung học đã khuyến cáo về việc xử dụng mạng Internet tại trường. Theo điều tra của công ty kỹ thuật 8e6, một công ty phụ trách về an toàn và báo cáo về các vấn đề trên mạng Internet, có nhiều học sinh
Tóc thường cột sau gáy, trang phục thường xuề xòa, mắt nhìn ngây thơ, cử chỉ dịu dàng, tính trầm mặc, ưa lặng lẽ, khi lên tiếng thì lời vi diệu, đầy ẩn mật, cho thấy những suy nghĩ lạ lẫm nhưng cổ kính, ngôn ngữ trau chuốt nhưng thơ mộng… và cũng bất ngờ khi anh chợt đến, khi anh chợt đi. Đó là hình ảnh của giáo sư,
Học giả Đào Mộng Nam đã ra người thiên cổ. Có thể gọi ông bằng nhiều tước danh khác: dịch giả, nhà giáo, nhà thơ. Có thể nhớ hình ảnh ông như một nhà nho, một chàng lãng tử, và trên hết, như một người bạn chí tình


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.