Hôm nay,  

Nước Mắt Chảy Xuôi

08/08/200600:00:00(Xem: 3478)

Thầy Nguyên Siêu tại Chùa Phật Đà.

“Một vai cõng Mẹ, một vai cõng Cha, suốt trăm năm cũng không trả đủ ơn nghĩa sinh thành”.

Câu này để nói lên ơn Cha Mẹ như trời biển. Nhưng dù có nói đến thế thì trăm năm cũng còn giới hạn thời gian, trời biển cũng còn giới hạn không gian. Ơn Cha Mẹ thì có giới hạn hay không "

Sau ba hồi chuông trống Bát Nhã trên chùa Phật Đà, thành phố San Diego miền Nam California Hoa Kỳ, đồng hương và Phật tử đã được dự một Lễ Vu Lan tràn đầy đạo vị và xúc động với sự chứng minh của hơn mười Chư Tôn Đức Tăng Ni từ các tu viện Vĩnh Đức, Vạn Hạnh, Như Lai.

Ngay nơi bài pháp chủ đề “Đạo Phật và chữ hiếu” mà Thượng Tọa Viện chủ ban cho, đã thức tỉnh biết bao tấm lòng mải tất bật, lo toan, chợt dừng lại những cuồng quay nhân thế để nghe được tiếng nói bản tâm. Với nhân dáng nhu hòa, giọng nói điềm đạm cố hữu, Thượng Tọa Thích Nguyên Siêu đã tuyên lại lời Phật dạy về sự hiếu kính Cha Mẹ để nhắc nhở chúng ta rằng, hiếu kính Cha Mẹ phải đủ hai phần: Vật chất là chăm lo cơm ăn áo mặc, thuốc men, nơi ở và tinh thần là khuyến tấn Cha Mẹ luôn hướng về đường đạo để kiện thành thiện tâm. Bổn phận người con hiếu thảo không chỉ ngừng ở đây mà còn phải vun bồi chính bản thân mình. Thân ta do Cha Mẹ tạo thành, nếu thân này chẳng sống cho xứng đáng thì ta đã bất hiếu ngay nơi đó rồi !

“HIẾU là độ được song thân

NHÂN là cứu vớt trầm luân muôn loài”

Thầy dẫn chứng hai câu thơ này để cô đọng nói lên chủ đề “Đạo Phật và chữ hiếu”. Ai thực hành được hai chữ ngắn ngủi này thôi là người đó đã vuông tròn công hạnh Bồ Tát vì chỉ Bồ Tát mới phát đại nguyện vào đời cứu độ chúng sanh. Sự cứu độ chẳng phải chỉ ở những việc to lớn đội đá vá trời mà chúng ta có thể thực hành hạnh Bồ Tát từ việc cứu một con kiến, dành vài hạt cơm cho bầy chim đói lạnh, an ủi một người đang buồn khổ, dắt một cụ già qua đường ..... Những việc nhỏ xíu nhưng ta làm được một cách tự nhiên, thanh thản là vì ta đã phát được tâm rộng lớn, LUÔN ĐẶT MÌNH ĐỨNG SAU LỢI ÍCH CHÚNG SANH.

Với tâm rộng lớn đó, những người con hiếu thảo đang trả ơn Cha Mẹ bằng chính bản thân mình, cẩn trọng nhưng vững chãi CHUYỂN HÓA SINH TỬ LUÂN HỒI THÀNH VÔ SINH BẤT DIỆT.

 Đó là sự trả ơn rốt ráo mà Chư Phật dạy chúng ta.

Bài pháp của Thượng Tọa viện chủ không chỉ nhẹ nhàng chuyển tâm người nghe về chánh pháp mà còn khơi dậy giòng Cam Lộ vô tận nơi tình Mẹ bao la. Trên bục giảng, bao nhiêu lần Thượng Tọa nghẹn lời là bấy nhiêu lần đại chúng thổn thức, không phải chỉ khóc thầm mà khóc nức nở, khóc vì ân hận nếu xét rằng mình đã vô tình bất hiếu, khóc vì sung sướng khi cảm nhận hạnh phúc đích thực được có cha có mẹ.

Khi liên tưởng tới sự mênh mông, vô bờ, chúng ta thường nghĩ tới đại dương ư " Vâng, nước đại dương thì nhiều vô kể, sức người chẳng thể cân đo, nhưng quý vị ơi, với muôn kiếp sinh tử luân hồi tiếp nối không ngừng thì giòng sữa mẹ cho con bú, nước mắt mẹ chảy vì con còn nhiều hơn muôn ngàn lần đại dương bao la kia !

Xin lắng tâm một sát na, nghĩ về điều này chúng ta sẽ thấy tấm lòng Chư Phật thương xót và từ bi với chúng sanh đến đâu. Chư Phật, Chư Bồ Tát không ngừng chỉ dạy và nhắc nhở chúng ta cách báo hiếu Cha Mẹ trọn vẹn nhất là chính chúng ta chuyển hóa thân tâm mình, tập đi trên con đường Bồ Tát mới mong viên hạnh câu:

Hiếu là độ được song thân

Nhân là cứu vớt trầm luân muôn loài.

Ngày nào chúng sanh còn trong sinh tử luân hồi thì ngày đó nước mắt cha mẹ, con cái tuôn chảy vì nhau, cho nhau còn tầm tã với đại dương.

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát

Diệu Trân

Ngày 6 Tháng 8, 2006           

(Chùa Phật Đà, San Diego, California)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hôm nay tôi sẽ trình bày về đề tài Mười Hai Nhân Duyên dựa theo kinh Trường Nikaya (Digha Nikaya) do Maurice Walse dịch ra từ tiếng Pali. Bài trình bày này dựa vào quan niệm của Maurice Walse và kiến giải riêng của tác giả, cộng thêm một số từ ngữ tiếng Anh và tiếng Pali để dễ bề tham khảo. Chuỗi mười hai nhân duyên
Theo ghi nhận của báo Sài Gòn Tiếp Thị, hiện nay tại TP.SG, không có cơ quan chức năng nào có thể thống kê được có bao nhiêu bến taxi. Thế nhưng ở bất kỳ đâu, từ nhà hàng, vũ trường, quán bar đến khách sạn, bệnh viện, đâu đâu cũng thấy được cuộc chiến với những "luật bến bãi" trong việc tranh
Cuối tháng 6 và đầu tháng 7/2006 cuộc chiến Trung Đông giữa Do Thái và chính quyền Palestines lại bùng nổ. Lần này Do Thái mở hai mặt trận, một ở phía nam (26/6) tiến vào giải đất Gaza mà Do Thái đã rút quân và giải tỏa các khu định cư năm ngoái và mặt trận phía bắc (13/7) tiến vào nam Liban họ đã rút quân ra năm 2000
Israel đang lâm cuộc cờ nguy ngập nhất kể từ khi thành lập…. Kể từ khi được thành lập - 1982 - công khai xuất hiện - 1985 - và khai chiến với Israel ngày 11 tháng Bảy vừa qua, lực lượng Hezbollah đã chiếm thế thượng phong. Lãnh đạo của họ, hay những kẻ bảo trợ đằng sau, có thể đã nắm vững nghệ thuật đánh cờ "Vi".
Chúng tôi hân hạnh được thưa chuyện cùng Quý vị một đề tài luôn luôn là mối quan tâm hàng đầu của mỗi người trong chúng ta. Đó là vấn đề phát triển Việt Nam. Có lẽ Quý vị cũng như chúng tôi thường tự đặt câu hỏi trong đầu là: Việt Nam đã không còn chiến tranh từ hơn 30 năm qua, đất nước hòan tòan thống nhất
Hoa Thịnh Đốn.- Đảng Cộng sản Việt Nam phô trương “Nhà nước ta là Nhà nước pháp quyền Xã hội chủ nghĩa, của dân, do dân, vì dân”, nhưng người dân lại phải đút lót cho những kẻ có chức, có quyền thì mới bảo vệ được cái “quyền làm chủ” của mình. Tính ngoắc nghoéo của nền dân chủ tự biên, tự diễn
Sau khi nhận tin chính thức VC đã trả lời và Thái Lan đã chấp thuận yêu sách dẫn độ với điều kiện VC chỉ xử tội “vi phạm không phận” (nhưng đây lại là mánh lới “chơi chữ” và “dịch lèo” của VC, vì theo tài liệu Tòa, từ ngữ “xâm phạm an ninh quốc gia” với án từ 20 năm đến tử hình được chính chuyên viên VC Tòa
Tôi đã đọc tự sự của anh. Muốn có vài lời trao đổi. Theo thông lệ, xin đựơc xưng danh. Tôi là người dân bình thường, có viết văn, nhưng không phải nhà văn. Có viết văn mới thấy khiếp. Lũ làm VHNT, ngoài việc chịu sự quản lý của Chính quyền, công an địa phương như mọi công dân, còn được "quan tâm" bởi ba cơ quan đặc biệt khác: Ban văn
Ngày 16 tháng 7 là ngày 2000, tôi tham dự buổi lễ truyền thống (*) của môn phái Kienando năm xưa, cách đây đúng 6 năm khi hình ảnh của võ sư Hồng Ngọc Đại Nghĩa biểu diễn cây Thanh Long Đao chém không gian nghe vùn vụt, từng nhát đao tung bay quyện vào làn gió như chẻ
Mấy chục năm trước, vùng núi Alpes nước Pháp, một lâu đài cổ hoang vắng bỗng thu hút dư luận cả nước về những hiện tượng kỳ lạ: nửa đêm có tiếng hát ma quái cất lên, xen lẫn tiếng rú hét rùng rợn, đồ đạc bị xê dịch từ buồng này sang buồng khác, có vết lửa cháy với nhiều tro than. Bộ


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.