Hôm nay,  

Mùa Tạ Ơn 2003

26/11/200300:00:00(Xem: 5492)
Cộng đồng VN trên xứ Mỹ đã trải qua hai mươi tám mùa lễ Tạ Ơn. Nhân ngày này, thấy người người rộn rịp chuẩn bị đi chơi xa, thăm viếng thân nhân, bằng hữu và tổ chức một buổi tiệc họp mặt gia đình đầm ấm, lòng kẻ viết lâng lâng nhiều kỷ niệm.
Một bài thơ tựa đề Xin Cám Ơn của tác giả Viễn Đông đăng trên báo Việt Nam Hải Ngoại năm 1980 được Ngọc Trọng phổ thành ca khúc với nhiều lối chuyển cung (modulation) phong phú, có những câu rất thật: "Xin cám ơn người sống đất tự do. Đã nhận tôi xơ xác. Đã nhận tôi bơ vơ. Đã dẹp lòng ích kỷ. Cùng chia xẻ ấm no." Trước đó tác giả bài thơ đã cám ơn rất nhiều thứ, nào là những vì sao trên trời đã dẫn lối cho con thuyền vượt biển, cám ơn những đợt sóng to đã không nhận chìm, cám ơn cha mẹ già ở lại đã lo lắng cho đứa con ra đi tìm tự do...
Thời cao trào thuyền nhân từ 1975 đến 1980, đã có một danh từ mới là "Boat people" trong thuật ngữ báo chí quốc tế để chỉ hàng trăm ngàn người VN liều chết vượt trùng dương hiểm nguy, từ giã quê hương để mong qua được bến bờ tự do. Tổ chức Người Việt Tự Do của các sinh viên VN du học Nhật trước bảy lăm đã góp phần không nhỏ, hợp cùng các tổ chức nhân đạo thế giới vận động nhiều quốc gia đón nhận thuyền nhân từ các trại tị nạn Đông Nam Á. Riêng tổng thống Mỹ Jimmy Carter cũng đặc biệt ưu ái ban nhiều quyền lợi cho những người Việt tị nạn đến xứ Hoa Kỳ.
Những người di tản năm 75 cùng thuyền nhân sau này đã tạo thành một cộng đồng VN hải ngoại, rồi lớp người tiên phong này đã bảo lãnh thân nhân gia đình từ trong nước qua để bây giờ càng ngày càng lớn mạnh về nhân khẩu, kinh tế, chính trị và trở thành một nhánh quan trọng của cây VN.
Những người đi trước đã được dân bản xứ chỉ dẫn, giúp đỡ, rồi tới phiên họ cũng làm như vậy cho kẻ đến sau. Tình người đồng hương sao mà thắm thiết. Thời đó, có khi lỡ đường nơi tiểu bang lạ, chỉ cần tìm trên niên giám điện thoại người có họ Nguyễn, Trần, Lê... , biết chắc là người Việt gọi nhờ giúp đỡ hay tá túc qua một đêm là được ân cần đón nhận.

Một ý tưởng bàng bạc, thấm nhuần trong lòng người Việt tị nạn là chối bỏ chế độ Cộng sản, chấp nhận nỗi buồn lưu vong xứ người để từ từ vươn lên và tương lai đóng góp vào công cuộc quang phục quê hương tự do ấm no. Ý tưởng đó đã nối kết nhiều người Việt ở hải ngoại lại trong những hoạt động chính trị, xã hội, văn hoá và trong những sinh hoạt nồng ấm gọi là "Tình Đồng Hương."
Những người được thân nhân bảo lãnh qua sau này thấy sẵn có một tập thể cộng đồng đông đảo, không có dịp trải qua nỗi cô đơn lạc lõng xứ lạ, những bước đầu gian khổ kiếm sống. Và vì ở lại quá lâu với chế độ Cộng sản nên cũng có phần nào bị ảnh hưởng trong cách suy nghĩ, cách nói năng và điều quan trọng nhất là có người đã quên mất cái ranh giới chính trị giữa chế độ Cộng sản trong nước và của những người Việt Nam yêu tự do dân chủ ở hải ngoại.
Chính tinh thần đấu tranh cho tự do dân chủ của người hải ngoại là niềm tin, là chỗ dựa cho những nhà đấu tranh trong nước, và là một lực lượng đối lập rất quan trọng, cần thiết cho một đất nước VN đang bị cai trị bởi một chế độ độc tài tham nhũng. Tin các nhà sư Phật giáo bị đàn áp, tin các nhà đấu tranh ly khai ở Hà Nội nếu không nhờ báo chí truyền thông cùng các tổ chức bên này thì làm sao quốc tế biết được để can thiệp cứu giúp.
Chế độ Hà Nội đã có nhiều kế hoạch để xâm nhập văn hoá hầu xoá bỏ niềm tin tranh đấu của người hải ngoại, hầu thu phục cả mấy triệu người Việt xa xứ khắp thế giới. Họ dùng cán bộ nằm vùng, dùng tay sai để thực hiện công tác.
Mùa Lễ Tạ Ơn 2003 đang đến, xin tỏ lòng biết ơn mọi thứ để chúng ta có được cuộc sống an lành hôm nay. Cũng xin nhắc nhở những kẻ đang sống nhờ đồng hương qua các dịch vụ làm ăn sinh sống đừng quên ơn cộng đồng, mặc dù cộng đồng là tập hợp nhiều người tốt có, xấu có, nhiều khuynh hướng dị biệt. Tục ngữ có câu: "Aên cây nào rào cây nấy", đã sống nhờ cộng đồng dù trực tiếp hay gián tiếp thì cũng nên góp phần xây dựng nó bằng tấm lòng chân thật và hành động thiết thực. Nếu không làm được gì hay thì cũng đừng nên bày tỏ lời miệt thị cái cộng đồng đã nuôi sống mình.
San Jose 23-11-03

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ở Hy Lạp thời cổ đại, Thế vận hội Olympics không chỉ là sự kiện để các vận động viên thể hiện sức mạnh và tài năng, mà còn là dịp để những tâm hồn thi ca tỏa sáng – họ sẽ mang những vầng thơ của mình xướng lên trước đám đông khán giả đang háo hức. Và thời đó, các vận động viên cũng thường cậy nhờ những thi sĩ nổi tiếng sáng tác những bài thơ ca ngợi chiến thắng vinh quang của mình. Sau đó, những bài thơ này sẽ được các dàn hợp xướng biểu diễn trong các buổi lễ long trọng. Có một thời văn-võ đã song hành với nhau như thế.
Kể từ khi thượng nghị sĩ JD Vance được chỉ định làm ứng viên phó tổng thống của Donald Trump, các nhà bình luận đã xem xét lại cuốn hồi ký “Hillbilly Elegy” năm 2016 của Vance để tìm hiểu về bối cảnh chính trị hiện nay của Hoa Kỳ. Tám năm trước, Vance là người không bao giờ chấp nhận Trump (Never-Trumper), từng so sánh chủ nghĩa Trump (Trumpism) với “heroin văn hóa,” trong một bài viết trên tạp chí The Atlantic. Tuy nhiên, cuốn hồi ký của Vance là một tài liệu quan trọng để giải thích tại sao chính trị Hoa Kỳ ngày nay lại chuyển hướng ủng hộ Trump.
Từ khi Julius Caesar lìa đời với câu “Et tu, Brute?” (xin tạm dịch: “Cả ngươi nữa sao, Brutus?”), các vụ ám sát chính trị đã không phải là chuyện gì hiếm có. Nhưng liệu với sự phát triển của xã hội thời hiện đại, số lượng các vụ ám sát chính trị có giảm bớt hay không? Liệu vụ ám sát bất thành cựu Tổng thống Donald Trump có phải là một sự kiện ngoại lệ trong các nền dân chủ hiện đại?
Hình ảnh của súng trường bán tự động AR-15 xuất hiện khắp nơi trong đời sống công cộng của nước Mỹ: các nghị sĩ Cộng hòa đeo những chiếc huy hiệu hình AR-15. Cờ Liên minh bay với hình bóng của một khẩu AR-15 và dòng chữ "come and take it" bên ngoài Điện Capitol trong cuộc bạo loạn ngày 6 tháng 1. Chúng cũng được sử dụng để kêu gọi các biện pháp an toàn súng nghiêm ngặt hơn.Vào thứ Bảy vừa qua, khẩu AR-15 xuất hiện trên chính trường Mỹ theo một cách khác – là vũ khí được sử dụng trong vụ ám sát cựu tổng thống Donald Trump.
Campuchia có kế hoạch xây dựng kênh đào Funan Techo Canal (FTC) dài 180 km (110 dặm) từ thủ đô đến bờ biển trên Vịnh Thái Lan, một dự án trị giá 1,7 tỷ USD nhằm giảm sự phụ thuộc vào việc vận chuyển hàng hóa qua các cảng ở Việt Nam. Nhưng bài phân tích này kết luận rằng kế hoạch FTC không khả thi về mặt tài chính, sẽ có tác động môi trường nghiêm trọng và sẽ làm tình trạng khan hiếm nước ở hai nước hạ lưu thêm khắc nghiệt khi mực nước sông Mekong đã hạ xuống cực kỳ thấp dưới kỷ lục thấp nhiều năm liền rồi. Lập luận của chính phủ Campuchia rằng kênh đào sẽ làm cho vận tải hàng hóa rẻ hơn là điều không thế có, tính toán sơ bộ của tác giả cho thấy cước phí vận chuyển hàng hóa qua kênh này sẽ cao hơn so với qua các cảng ở Việt Nam để đến các nước có Mậu dịch nhiều nhất với Campuchia.
Vào ngày 4 tháng 2 năm 2022, ngay trước khi xâm chiếm Ukraine, Tổng thống Nga Vladimir Putin tới Bắc Kinh, nơi ông và nhà lãnh đạo Trung Quốc Tập Cận Bình đã ký một văn bản ca ngợi mối quan hệ đối tác “không giới hạn”. Hơn hai năm kể từ ngày đó, Trung Quốc đã từ chối lên án cuộc xâm lược và giúp Nga nhận được trang thiết bị, từ các động cơ máy cho đến máy bay không người lái, những thứ rất quan trọng cho nỗ lực chiến tranh.
Khi đọc truyện cổ thế giới, chúng ta thường gặp một số cổ tích, trong đó chim quạ cũng biết nói, cũng giao tiếp với người. Những chuyện như thế rất là bình thường trong quan điểm Phật giáo, đặc biệt là trong các truyện Bản sinh (Jātaka) ghi lại các kiếp tiền thân của Đức Phật. Tất cả chúng sanh được tin là những vị Phật và Bồ-tát sẽ thành. Nơi đó, chữ “chúng sinh” có nghĩa là người và thú, là chim, khỉ, ngựa, cá, voi, cọp… Quan niệm đó cũng là cội nguồn của hạnh ăn chay, tránh ăn thịt. Thực tế, Đức Phật cho ăn thịt với điều kiện là Tam tịnh nhục: Kinh Jivaka Sutta ghi rằng, “Thịt có ba trường hợp không nên dùng, khi nhìn thấy, nghe thấy hoặc khi nghi ngờ (có một con vật đã bị giết cho mình ăn)…” Về sau, Phật giáo Đại thừa đưa ra quan điểm ăn chay tuyệt đối. Nghĩa là, loài vật với người là bình đẳng, như là chúng sinh.
Vòm nhiệt (heat dome) là hiện tượng thời tiết khi có một vùng áp suất cao trong khí quyển giữ chặt nhiệt lại trong một khu vực. Để dễ hiểu hơn, quý vị có thể hình dung Vòm nhiệt giống như một cái nắp vung khổng lồ đậy kín cả một khu vực, không cho không khí nóng thoát ra. Không khí nóng bị ứ đọng lại một chỗ (trời đứng gió), không thể thoát ra ngoài, sẽ làm cho khu vực đó trở nên nóng hầm hập.
Các quý cô quý bà đang mong muốn ‘sưu tầm’ thêm vài con dấu cho Thẻ thông hành (Passport) của mình? Quý vị có thể sẽ phải gạch bỏ 5 điểm sau đây trong danh sách du lịch của mình. Những chỗ này không chỉ nổi tiếng với cảnh đẹp tuyệt vời hay giá trị lịch sử thiêng liêng, mà còn vì họ cấm nữ du khách lui đến.
Cứ nói đến thuyết Galileo là có ngay lông chim và một cái gì đó như cái kìm, cái búa đứng cạnh để chứng tỏ “không khí đã gây cản trở”. Bên nặng bên nhẹ quá khác biệt. Đáng lẽ các nhà nghiên cứu phải tiến xa hơn, không thể ngừng ở kết luận lười biếng ấy. Chỉ cần loại bỏ lông chim (thiếu yếu tố sức cản không khí), rồi cho hai cái búa một 5 ký, một 4 ký, chẳng hạn, cùng rơi trên mặt trăng, mặt đất – xem chúng có rơi cùng tốc độ hay không… là biết liền. Năm ký, bốn ký hay một ký v.v… đều “rơi” cùng tốc độ dù có hay không có vacuum. Vì thực sự, chúng… không rơi! Chính chất đen, khi tạo ra quán tính cho muôn vật, đã gây ra hiện tượng ấy.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.