Hôm nay,  

Còn Những Tấm Lòng

12/05/200600:00:00(Xem: 2764)

Tôi còn nhớ, vào những năm đầu của thập niên 1980, cái buổi đầu của cuộc đời tị nạn, lòng người tha hương còn đau đáu và nỗi nhớ nhà thì ray rứt.  Với một tâm trạng như thế, tinh thần đấu tranh của người Việt tị nạn lúc ấy cao lắm.  Ngọn lửa yêu nước trong lòng mỗi người lúc nào cũng hừng hực.Những phong trào đấu tranh phục quốc rộ lên như hoa trái được mùa.  Cứ cách vài tháng là người ta lại rủ nhau đi tham dự những buổi văn nghệ đấu tranh được tổ chức ở ngay địa phương.  Những tên tuổi như Nguyệt Ánh, Việt Dzũng trở nên quen thuộc trong mỗi gia đình tị nạn.  Người ta sống gần gũi nhau, cố thắp cho nhau một ngọn lửa, nhắc nhở nhau về một nơi chốn đã phải đành lòng dứt áo ra đi và chốn này đây chỉ là tạm dung thôi nhé.  Lòng người nô nức như thế làm ta những tưởng chỉ nay mai thôi là ta có thể trở về lấy lại quê hương đất nước vừa bị cướp mất.<"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />

 

Nay ngồi nhớ lại những sinh hoạt lúc đó, vào thời điểm đó và ngẫm nghĩ lại vào lúc này, hơn hai mươi năm sau, ta thấy những suy nghĩ của con người lúc ấy làm ta bỗng mỉm cười vu vơ vì có đôi chỗ không thực tế.  Tuy thế, tinh thần thì đẹp và cái tinh thần ấy rất cần thiết cho người Việt tị nạn vào thời điểm đó.  Nó giúp cho con người thêm lòng tin để sống qua thời gian đầu nơi xứ lạ khi những mất mát và nỗi nhớ nhà còn mới nguyên.  Nó là những viên đá lót đường để con người vững chân bước tới tương lai và làm cuộc hội nhập vào xã hội mới.

 

Thời gian lặng lẽ trôi.  Bộ mặt xã hội thay đổi.  Lòng người cũng thay đổi theo chiều hướng tốt của xã hội nơi đây.  Những con người tị nạn hôm nào còn ngơ ngác nhìn trời đất xa lạ thì hôm nay đã thành những công dân mới của đất nước mới.  Hội nhập nhanh chóng vào xã hội mới, đạt được nhiều thành quả từ trong học đường đến ngoài xã hội, lập nên những thành tích làm dân địa phương nể nang.

 

Nhưng cũng vì thế mà người ta tự lập hơn, không còn phải dựa vào nhau nữa.  Tình cảm con người do đó cũng nhạt bớt.  Những tổ chức cộng đồng cũng lỏng lẻo hơn xưa.  Người ta chỉ nghe nhắc tới tổ chức cộng đồng vào những dịp lễ lạc hay ở hội chợ Tết.  Nó làm ta tiếc nuối cái buổi đầu của cuộc đời tị nạn, thời hoàng kim của tình người.  Nó làm ta tiếc nuối như vừa mất đi một vật quý đó là những tấm lòng.  Ta có cảm tưởng như người Việt tị nạn hôm nay đã đánh mất căn cước của chính mình, quên đi một qúa khứ là cái đã tạo nên bản thể con người của chúng ta và là lý do đã xô đẩy chúng ta tới nơi đây.

 

Nhưng tôi đã lầm khi vụ Trần Trường nổ ra ở quận <"xml:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags" />Camvới hàng chục ngàn đồng bào kéo nhau về phố Bolsa biểu dương khí thế.  Và mới đây nhất là vụ cờ đỏ nổ ra ở khuôn viên trường đại học UTA, Texas.  Điều đáng nói nhất là nó được châm ngòi từ những người trẻ nơi đây, những người lớn lên ở đất nước này, thậm chí có nhiều người sinh đẻ nơi đây.  Nó nhắc nhở ta rằng tuổi trẻ ở bất cứ nơi nào, thời nào cũng luôn âm ỉ trong lòng một ngọn lửa và chỉ chờ có dịp là bùng lên mạnh mẽ.  Tuổi trẻ Việt nam của những thập niên 1960, 1970 và trước đó đã chứng minh điều đó.  Tuổi trẻ Thiên an môn đã chứng minh điều đó.  Và tuổi trẻ Việt nam hôm nay tại đại học UTA lại một lần nữa chứng minh điều đó.  Tuổi trẻ hôm nay đã tiếp nối truyền thống tranh đấu của những thế hệ trước.  Tuổi trẻ luôn luôn đi tiên phong trong công cuộc đấu tranh và tại khuôn viên đại học UTA, tuổi trẻ đã đi tiên phong trong nhiệm vụ bảo vệ màu cờ vàng.

 

Và ngày biểu dương 30-04-2006 tại khuôn viên đại học UTA là một ngày đáng được ghi nhớ.  Nó là ngày biểu dương cho chính nghĩa và nó đã lôi kéo được nhiều ngàn đồng bào hội tụ về nơi đây trong một ngày đẹp rực rỡ để góp thêm một tiếng nói, một tấm lòng.  Nó thành công không chỉ vì đã lôi cuốn được sự tham dự của số đông đồng bào mà còn lôi cuốn được sự chú ý của chính quyền địa phương và giới truyền thông Mỹ từ đài truyền hình đến báo chí.  Tiếng nói của người Việt tị nạn đã được người ta lắng nghe khi nó được gióng lên đồng lượt.  Sự thành công này có nguyên do của nó mà ta cần tìm hiểu và ghi nhận.

 

Đó là những tấm lòng của giới truyền thông Việt ngữ nơi đây đã không quản ngại dành nhiều trang báo và nhiều giờ phát sóng để làm công việc thông tin cũng như kêu gọi đồng bào tham dự đông đủ trong ngày biểu dương.  Những tấm lòng đẹp đó ta cần phải ghi nhận.

 

Đó là những tấm lòng của đồng bào đã không quản ngại bớt chút ít thời giờ quý báu vào một ngày cuối tuần đẹp như thế thay vì gia đình tụ họp ăn uống hay làm một cuộc pinic ngoài trời thì tất cả đã kéo nhau hội tụ về nơi khuôn viên đại học UTA để biểu dương khí thế.  Những tấm lòng đẹp đó ta cần phải ghi nhận.

 

Đó là những tấm lòng của những tổ chức và hội đoàn người Việt tị nạn nơi đây đã không ngần ngại đến với tuổi trẻ, chia sẻ những kinh nghiệm của người đi trước và phối hợp với tuổi trẻ để tổ chức thành công ngày biểu dương.  Những tấm lòng đẹp đó ta cần phải ghi nhận.

 

Đó là những tấm lòng của người trẻ, nhất là những anh chị sinh viên tại UTA đã nhanh chóng ý thức được sự hệ trọng trong việc bảo vệ chính nghĩa của lá cờ vàng, đã bỏ ra rất nhiều thời giờ và công sức để kêu gọi mọi giới, mọi lứa tuổi người Việt tị nạn cùng nắm tay nhau gióng lên tiếng nói của mình và giương cao ngọn cờ chính nghĩa, thay vì họ có thể dùng những thời giờ đó để ôn bài cho những kỳ thi sắp tới hay hẹn hò nhau ở những cuộc vui chơi.  Những tấm lòng đẹp đó ta cần phải ghi nhận.

 

Ở đời sống hôm nay, mọi người hình như lúc nào cũng thiếu thốn thời giờ.  Chúng ta bận rộn với cuộc sống, với gia đình và đôi khi chúng ta bận rộn với chính mình nên nhiều khi chúng ta thờ ơ với những việc xảy ra quanh chúng ta.  Những nghĩa cử đẹp như đã nói ở trên cũng không nhiều và không thường xảy ra.  Thế mà, trong ngày biểu dương 30-04-2006, những điều đẹp đẽ đó đã xảy ra.

 

Tôi đứng lẫn lộn trong rừng người và cờ dưới bầu trời trong xanh hôm đó, nhìn thấy những tấm lòng đẹp trải ra trước mắt mà nghe lòng mình nô nức.  Những tấm lòng đó đã cho tôi thêm niềm phấn khởi và tin rằng người Việt tị nạn hôm nay vẫn còn nhiều tấm lòng như thế.

 

10-05-06

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Cuộc tranh chấp giữa các kỳ bộ VNCMTNH trong nước xảy ra sau Đại hội ĐTQTCS kỳ 6 vào tháng 7-1928. Lúc đó, Stalin kế vị Lenin, làm bí thư thứ nhất đảng CSLX. Chủ trương mới của đảng CSLX do Bukharin đưa ra trong Đại hội ĐTQTCS kỳ 6 là thực hiện cách mạng “vô sản quốc gia”, tức bỏ
Dù viết gì chăng nữa, thì nước Chiêm Thành suốt dòng lịch sử, đã chắc chắn có một lãnh thổ gồm các châu Bố Chính, Địa Lý, Ma Linh, Châu Ô và Châu Lý (nay thuộc các tỉnh Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên). Vùng Amaravati với kinh đô Indrapura (Đồng Dương) cùng các thánh tích nổi tiếng tại Mỹ Sơn và Trà Kiệu (Simhapura).
Nguyên vào tháng 4-1921, tại Trung Hoa, Tôn Văn lên làm tổng thống chính phủ cách mạng miền Nam ở Quảng Đông. Vì các nước Tây phương đã thừa nhận chính phủ Trung Hoa ở Bắc Kinh, nên không ủng hộ chính phủ Tôn Văn. Tôn Văn quay qua tìm sự giúp đỡ của Liên Xô. Năm 1923, sau cuộc thương thuyết giữa Tôn Văn và đại diện
Thứ nhất, lãnh tụ Fidel Castro trao quyền cho em khiến nhiều người hy vọng là sau 47 năm dưới ách cai trị cộng sản, Cuba sẽ có hy vọng thay đổi. Biến cố thứ hai là Bắc Hàn pháo kích qua vùng phi quân sự DMZ khiến Á châu lại cau mày chú ý, dù truyền thông Mỹ không hề nhắc tới. Lý do là biến cố thứ ba mới thực sự đáng kể: chiến cuộc
Gần đây, giới truyền thông đại chúng và báo chí đã cho đăng tải và phổ biến cách rộng rãi về những kết quả nghiên cứu của tế bào gốc (Stem Cells), đặc biệt là các ứng dụng và hiệu quả của việc sử dụng các tế bào gốc trong các phương pháp trị liệu. Có thể nói đây là một bước tiến nhảy
PNTR, có thể còn trở ngại vì lãnh đạo VN vẫn chưa bình thường hóa quan hệ với chính người dân của mình, chẳng tôn trọng tự do, nhân quyền và những quy tắc hành xử văn minh tối thiểu. Tuần qua, vòng đàm phán Doha của Tổ chức Thương mại Thế giới WTO đã tan vỡ tại Genève. Diễn đàn Kinh tế tuần này sẽ trao đổi cùng
Ấy, đây cũng chính là điểm băn khoăn của tôi khi không dưng bỗng khởi niệm thắc mắc “ Lạ, sao trong sách vở, văn chương, ít tìm thấy những giai thoại về “cô Điệu”, hay gần như là không thấy, không có; hay có rất ít mà tôi không biết (tôi vốn không biết nhiều thứ !) Ngay cả những gì về chú Điệu cũng ít được ghi lại, dù từ
Tuy nắm quyền từ 1917, đảng Cộng Sản Nga còn phải tiêu diệt nhóm Bạch Nga bảo hoàng, ổn định tình hình nội bộ, nắm quyền thật vững chắc, mới thành lập Cộng Hòa Liên Bang Xô Viết (gọi tắt là Liên Xô) ngày 30-12-1922. Từ đây, Liên Xô bắt đầu kiếm cách bành trướng thế lực ra nước
Món Snack Wrap mới này được làm bằng thịt ức gà thượng hạng thật ngon ngọt dòn tan, phô-mai Cheddar Jack, xà lách dòn và nước xốt Ranch thật ngậy, gói trong bánh bột&nbsp;
Trong đời sống chính trị của một quốc gia, đa số thầm lặng thường được hiểu là khối đa số dân chúng có thái độ phản kháng thụ động đối với chính sách của nhà cầm quyền nhưng cũng không tán thành phương thức tranh đấu của những nhóm chính trị cực đoan, do đó đa số thầm lặng không có vai trò và ảnh hưởng gì tới các


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.