Hôm nay,  

Trước Giờ Lâm Chiến

22/07/200600:00:00(Xem: 3705)

Israel đang bị thách đố nguy ngập nhất- và trong địa hạt mạnh nhất của xứ này - quân sự.

Nếu dân Do Thái và chính quyền Israel có một giải thưởng cao quý nhất của quốc gia, có lẽ họ sẽ trao tặng cho Ngoại trưởng Condoleezza Rice của Hoa Kỳ. Không lập tức, nhưng sau này. Ngay trước mắt thì một số dân Mỹ gốc Do Thái sẽ có thiện cảm hơn với chính quyền của Tổng thống George W. Bush, thiện cảm ấy sẽ được thể hiện trong cuộc bầu cử tới. 

Sau khi thông báo nhiều lần là mình sẽ qua Trung Đông để mưu tìm một giải pháp ngoại giao cho cuộc xung đột đang xảy ra trong khu vực, hôm 21, Ngoại trưởng Rice mới họp báo tại bộ Ngoại giao để nêu ra đường hướng cho "một giải pháp lâu dài và bền vững hầu chấm dứt bạo động". Chưa ai rõ là bà sẽ mở hồ sơ đến mức nào - có kết hợp yếu tố Iran vào trong bài toán Trung Đông hay không - nhưng những điều bà mới đề nghị có thể làm chính quyền Jerusalem vui lòng vì phù hợp với quan điểm của Israel.

Tuy nhiên, cũng chính vì vậy mà đề nghị của Hoa Kỳ khó được các nước chấp nhận ngay.

Do đó, chuyến công du Trung Đông sắp tới của bà Rice sẽ chỉ mở đầu cho một cuộc chạy đua việt dã, nhưng ít ra cũng chứng tỏ là Hoa Kỳ sốt sắng tham gia giải quyết một hồ sơ nóng bỏng của thế giới. Và nhất là cho Israel một khoảng thời gian cần thiết để giải quyết vấn đề này theo chiều hướng khác, bằng quân sự.

Chính giải pháp ấy mới thực sự là cơn ác mộng cho Israel.

Bài toán của Israel là phải diệt cho sạch các cơ sở khủng bố của Hezbollah nằm tại Lebanon. Tình báo của họ có bén nhạy tinh tường đến mấy thì cũng chẳng thể xác định vị trí cho chính xác để tiêu hủy cho sạch. Việc Hezbollah bắn hàng trăm hỏa tiễn từ các lô cốt kiên cố tại Lebanon qua lãnh thổ Israel trong suốt tuần qua cho thấy mức độ tổ chức và phòng thủ rất cao của lượng lượng này, cao hơn dự đoán hay lượng định của Jerusalem.

Quân lực Israel đã liên tục oanh kích và không tập lãnh thổ Lebanon chính là để chuẩn bị cho giải pháp triệt để hơn, đó là vào tận hang cọp. Phải đổ quân vào Lebanon.

Họ đã huy động hai sư đoàn trừ bị cho việc này và còn tiếp tục gọi thêm. Trong đêm 20 rạng ngày 21, chiến dịch đổ quân ấy kín đáo bắt đầu, với ít nhất năm lữ đoàn - nhảy dù, lực lượng đặc biệt và thiết giáp - đã tiến vào miền Nam Lebanon.

Họ gặp sự chống trả quyết liệt của quân Hezbollah.

Ai cũng có thể đoán là Israel sẽ phải đổ quân chứ không thể pháo kích hay oanh tạc từ xa. Hezbollah cũng vậy nên tất nhiên đã có kế sách đối phó.

Lực lượng này có thể cố thủ trong các hậu cứ của họ và gây tối đa tổn thất cho các đơn vị Israel trong khi Tehran huy động quần chúng Hồi giáo ở khắp nơi biểu tình phản đối Israel, nhân đó phản đối luôn các chế độ Hồi giáo ôn hoà của hệ phái Sunni, như Egypt, Saudi Arabia hay Jordan là phản bội đạo Hồi vì không đứng dậy chống Israel. Việc xua dân biểu tình đã bắt đầu và chưa rõ là phản ứng rất cực đoan của quần chúng Hồi giáo sẽ dẫn tới đâu.

Hezbollah cũng có thể tản vào thiên nhiên và các khu đông dân để tiến hành du kích chiến chống lại các đơn vị Israel bị cầm chân tại Lebanon. Khi mệt mỏi và bị áp lực quốc tế, hoặc bị đe dọa từ phía Tây Nam - dải Gaza của lực lượng Hamas - hay từ phía Syria, Israel phải rút quân khỏi Lebanon thì đấy là lúc Hezbollah mở cuộc tổng phản công. Và đạt chiến thắng lớn: lần đầu tiên một lực lượng khủng bố đã khuất phục một quốc gia thiện chiến và cứ tưởng như vô địch trong khu vực.

Cho đến những ngày gần đây, Hezbollah không có vẻ gì là nao núng nên có thể là đã chọn giải pháp thứ hai, là cương quyết kháng cự. Bị tổn thất nặng mà không tiến sâu hơn và phá hủy nổi các hậu cứ của Hezbollah, Israel sẽ lãnh búa rìu của dư luận mà sự khôn khéo tối đa của Ngoại trưởng Rice và Đại sứ Hoa Kỳ tại Liên hiệp quốc là ông John Bolton cũng sẽ không đỡ nổi. Chưa kể là vào lúc đó, Hezbollah mới dùng tới loại hoả tiễn có tầm bắn xa nhất, tới tận Tel Aviz hay cả Jerusalem.

Trước những kịch bản không mấy sáng sủa này, quân lực Israel có thể làm gì"

Những người theo dõi tình hình có thể phải tham khảo bản đồ địa dư hình thể của Lebanon để hiểu ra bài toán quân sự của Israel. Và có lẽ phải nhìn từ xa hơn, từ cao hơn, mới có thể thấy ra bài toán ngoại giao và chiến lược của xứ này.

Quân lực Do Thái cần ưu tiên tiêu diệt mối họa hỏa tiễn bắn từ miền Nam sông Litâni vào các thành phố của Israel. Cho đến nay, các cuộc pháo kích và không tập từ lãnh thổ Israel chưa đạt kết quả ấy, mà lại gây hệ quả bất lợi được truyền thông loan tải rộng rãi: thường dân Lebanon bị sát hại.

Bước kế tiếp là các đơn vị Do Thái phải tiến sâu vào thung lũng Bekaa nằm dọc biên giới Lebanon với Syria, nơi có mật khu của Hezbollah, và có khi phải trải quân tới tận phía Nam Thủ đô Beirut, và phải đạt kết quả gọn sạch hầu có thể "bàn giao" cho "chính quyền" Beirut để triệt thoái về Israel. Nếu không, quân lực Israel sẽ bị cầm chân trong hình thái trận địa chiến, bị du kích Hezbollah đánh tỉa và  thế giới lên án.

Nhìn trên đại thể như vậy, Israel phải kiểm soát được Nam ngạn sông Litâni mà không bị pháo kích trong khi vẫn mở nhiều cuộc truy quét trong thung lũng Bekaa và thực tế phong tỏa được miền Nam Beirut. Các nhà quân sự của Jerusalem hiển nhiên đã hiểu vậy và tự chuẩn bị cho những tình huống bất lợi nhất.

Từ khi thành lập, quốc gia Israel của người dân Do Thái chưa hề gạp bài toán quân sự nan giải như lần này và các sở trường cố hữu về tình báo hay kỹ thuật tác chiến lần này đã bị thách đố nặng. Chính quyền Jerusalem đã để cho đối phương cơ hội gây chiến trong những điều kiện bất lợi nhất cho mình.

Trong trường hợp Israel thành công - với rất nhiều tổn thất về nhân mạng và ngoại giao chính trị - Hezbollah vẫn còn một giải pháp khác: mở màn khủng bố khắp nơi để quy tội cho Israel và chứng tỏ rằng mình vẫn tồn tại. Trong chiến dịch khủng bố này, Hezbollah còn có sự tiếp tay đắc lực của đặc công Iran trong bộ An ninh và Tình báo (MOIS), xưa nay vẫn khắng khít hợp tác với Hezbollah.

Thắng lớn trong trận này vì vậy vẫn là các Giáo chủ tại Tehran.

Bây giờ, nếu nhìn từ một cao độ khác, trên một quy mô lớn hơn, người ta mới thấy ra những suy tính tinh ma của Tehran.

Thứ nhất là sự cấu kết nhịp nhàng - rất hợp thời cơ - với chế độ Cộng sản Bắc Hàn. Thời điểm xảy ra vụ Hezbollah bắt cóc lính Do Thái là ngày 11 tháng Bảy, khi thế giới ồn ào kết án vụ Bình Nhưỡng phóng hỏa tiễn. Đại diện Tehran có mặt trong vụ bắn hoả tiễn này hay không chỉ là chuyện nhỏ. Chuyện lớn là quốc tế đang lo ngại một vụ khủng hoảng hạch tâm từ Đông Bắc Á thì Tehran nhóm lửa tại Trung Đông.

Vụ khủng hoảng Trung Đông bùng nổ khi Do Thái trả đòn vào ngày 13, đúng vào thời điểm Tehran phải trả lời Liên hiệp quốc về kế hoạch võ khí hạch tâm của mình. Ngày nay, không ai nói đến đòi hỏi ấy của Liên hiệp quốc nữa! Trong khi đó, tại Iraq, sau khi phe Sunni "hy sinh" Abu Musab al-Zarqawi để tham chánh trong nội các tân lập ở Baghdad thì các nhóm võ trang Shia - rất nhiều trong số này là do Tehran yểm trợ - lại tấn công cộng đồng Sunni khiến Hoa Kỳ phải đẩy xa hơn viễn ảnh rút quân tại Iraq.

Chính quyền Israel vốn dĩ vừa bị lực lượng khủng bố Hamas tấn công ngày 25 tháng Sáu tại dải Gaza ở vùng Tây Nam nay lại bị đe dọa nặng nề ở phía Bắc, từ miền Nam Lebanon, cho nên không thể không phản ứng. Phản ứng ấy rất ăn khớp với những tính toán của Iran.

Tuy nhiên, nếu lại nhìn cục diện từ một giác độ khác, người ta có thể thấy ra nhược điểm trong đòn khiêu khích của Tehran.

Các Giáo chủ Shia tại Iran đã phơi bày sự khác biệt rất lớn với xu hướng Sunni, tại Iraq và nhất là tại các nước Hồi giáo khác, như Saudi Arabia, Egypt và Syria. Quần chúng Hồi giáo nói chung thường không có thiện cảm với Hoa Kỳ và có ác cảm nặng với Israel. Nhưng lần này họ nghi ngờ Iran không kém gì hai nước kia.

Nếu lãnh đạo các nước "ôn hoà" này khéo khai thác nội vụ, họ có thể giành lại thế chủ động cho phe Sunni. Ngoại trưởng Rice tất nhiên không bỏ lỡ dịp này trong chuyến vận động ngoại giao của bà.

Đã thế, nếu xét cho cùng thì trên cả bình diện kinh tế và thời gian, chế độ Tehran sẽ không mãi mãi chiếm thế thượng phong.

Iran là quốc gia xuất cảng dầu đứng hàng thứ tư trên thế giới nên có thể nghĩ rằng mình có một kho vô tận của Thượng đế. Nhưng, vì chánh sách độc tài và gây hấn của chế độ, năng lượng dầu hỏa của họ thiếu đầu tư - tiền bạc và kỹ thuật - của nước ngoài, thiêu nhà máy lọc dầu và vẫn phải nhập cảng xăng dầu, đến một phần ba của số tiêu thụ. Đã thế, để duy trì chánh sách mị dân, họ phải trợ cấp giá xăng: Iran nhập cảng xăng với giá hai đồng một ga lông nhưng dân chúng được mua với giá cực rẻ là 40 xu một ga lông, nên chẳng cần nghĩ đến chuyện tiết kiệm. Ngân sách quốc gia tài trợ phần sai biệt!

Chánh sách nội trị và kinh tế này còn dẫn tới nhiều hậu quả khác: mức lương tối thiểu được nâng quá cao khiến dân chúng thất nghiệp hoặc chạy ra ngoài kiếm sống. Iran có tỷ lệ thất nghiệp tới hơn 10% dân số lao động và cao nhất là trong giới trẻ. Từ khi Giáo chủ Khomeiny lên cầm quyền cuối năm 1979, ông khuyến khích dân chúng sinh đẻ để làm giàu cho nước, mạnh cho đạo. Thế hệ trẻ nay đang thiếu việc làm và nỗi bất mãn của họ có thể được hệ thống giáo dục ngu dân của chế độ dồn qua hướng khác, qua những lý luận cực đoan và gay gắt với bên ngoài.

Nhưng giải pháp này không tồn tại mãi mãi và lại gây phí tổn lớn, và lâu dài, cho kinh tế và sinh khí quốc gia.

Nói cách khác, Iran cũng có những nhược điểm xương tủy và thật ra rất e ngại những quyết định trừng phạt của thế giới: thiếu tư bản, kỹ thuật và ngoại tệ và thừa bất mãn trong giới trẻ, chế độ không mạnh như người ta nghĩ.

Với điều kiện là thế giới nghĩ ra - chuyện dễ - và dám làm - chuyện khó hơn.

Là người am hiểu về an ninh, ngoại giao và cả dầu khí vì từng ngồi trong Hội đồng Quản trị của tổ hợp Chevron, đương nhiên là Ngoại trưởng Rice hiểu rõ chuyện này hơn chúng ta. Bà sẽ tiến hành việc ấy như thế nào, người ta có thể sớm thấy, trong khi chờ đợi Israel bước vào cuộc thử lửa nhốc liệt nhất trong lịch sử của xứ này.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hiếm ai có thể hình dung cơn bão tin giả (fake news) hoành hành khắp nước Mỹ trong tám năm qua, từ cuộc bầu cử 2016, lại thổi đến từ Veles – một thị trấn xa xôi nằm phía tây nam châu Âu, ở North Macedonia, trên dòng sông Vardar êm ả. Không nói cũng không ai biết. Những câu chuyện trong bóng tối này mãi mãi không bước ra ánh sáng, hoặc cũng chỉ rất ít người biết đến, thấu rõ đường đi nước bước của thánh địa tin giả này, cho đến khi cuốn sách “The Book Of Veles” của nhiếp ảnh gia Jonas Bendiksen được xuất bản. Ông là người Na-Uy, thành viên của hội nhiếp ảnh danh giá Magnumphoto.
Có nghiên cứu đã chỉ ra rằng sắc đẹp sẽ mang lại lợi thế trong các mối quan hệ, học tập và công việc. Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu việc “không được đẹp đẽ” không chỉ là một điều bất lợi mà còn bị coi là phạm pháp? Từ giữa thế kỷ 19 đến giữa thế kỷ 20, ở Hoa Kỳ từng có các luật gọi là “luật xấu xí” (ugly laws), cấm những người có vẻ ngoài “khó coi” xuất hiện ở các nơi công cộng.
Dự án 2025 đề ra những thay đổi sâu rộng trong toàn bộ chính phủ liên bang, đặc biệt trong chính sách kinh tế và xã hội, và vai trò của chính phủ và các cơ quan liên bang. Trong những thay đổi đó có cả việc cắt giảm tài trợ cho Bộ Tư pháp Hoa Kỳ (DOJ), tháo dỡ cơ quan điều tra FBI và Bộ An ninh Nội địa, hủy bỏ các quy định về môi trường và biến đổi khí hậu để giúp gia tăng sản xuất nhiên liệu như dầu hỏa, cùng loại bỏ các Bộ Giáo dục và Thương mại ra khỏi nội các chính phủ. Hãng thông tấn Associated Press có một bài tóm tắt song rành mạch những chương trình của Dự án 2025 đối nội cũng như đối ngoại, tại đường dẫn này. Bao gồm trong Dự án 2025 cũng gồm cả việc lập tức dùng Đạo luật nổi dậy năm 1807 để tổng thống có thể ra lệnh cho quân đội vào dẹp các vụ biểu tình chống đối chính phủ, cùng chỉ đạo Bộ Tư pháp truy lùng các đối thủ của ông Trump. Chính ông Trump cũng đã từng tuyên bố với những người ủng hộ ông là ông là người sẽ giúp họ phục hận. Theo luật hiện hành, quân đội không đượ
Nghèo đói là yếu tố quyết định mạnh mẽ của bệnh Lao. Môi trường sống và làm việc đông đúc và kém thông gió thường liên quan đến nghèo đói, tạo thành các yếu tố gây nguy cơ trực tiếp cho việc lây truyền bệnh lao. Suy dinh dưỡng cũng là một yếu tố nguy cơ quan trọng để bệnh phát triển. Nghèo đói lại cũng liên quan đến tình trạng kém kiến thức về sức khỏe và từ đó thiếu những sự bảo vệ sức khỏe trong đời sống hàng ngày dẫn đến nguy cơ tiếp xúc và truyền bệnh.
Trong hai ngày Thứ Bảy & Chủ Nhật 17 & 18/08/2024, tại Bowers Museum, Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt phối hợp cùng Trung Tâm Việt Nam Texas Tech University, Trung Tâm Nghiên Cứu Việt - Mỹ University of Oregon đã tổ chức hai buổi triển lãm và thảo luận về hai chủ đề: Cải Cách Ruộng Đất Miền Bắc Việt Nam và Cuộc Di Cư Năm 1954. Khoảng 1,000 lượt người đã đến tham dự hai sự kiện về lịch sử từ bảy thập niên trước. Có thể nói rằng lâu lắm rồi tại Thủ Đô Người Việt Tị Nạn mới có một sự kiện lịch sử được tổ chức với qui mô lớn và công phu như thế. Động lực nào đã khiến ba tổ chức chuyên nghiên cứu lịch sử cận đại Việt Nam cùng nhau tổ chức sự kiện này? Ông Châu Thụy, Giám Đốc Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt nói lời khai mạc, chào mừng mọi người đến với cuộc triển lãm và hội thảo, để cùng nhau ôn lại, nhìn theo những góc nhìn mới về hai sự kiện lịch sử vẫn còn ảnh hưởng đến người Việt cả trong nước lẫn hải ngoại đến tận ngày hôm nay.
Hiểu cải cách ruộng đất ở miền Bắc Việt Nam đòi hỏi phải đặt nó trong một bối cảnh lịch sử rộng lớn hơn, thay vì xem xét nó một cách tách biệt. Được khởi xướng bởi Đảng Cộng sản Việt Nam vào năm 1953, cải cách ruộng đất bị ảnh hưởng sâu sắc bởi các sự kiện biến động sau Thế chiến II. Sự kết thúc của cuộc chiến, nạn đói năm 1945, và cuộc đấu tranh sau đó để giành độc lập khỏi ách thực dân Pháp đã tạo ra một không khí cách mạng ở Việt Nam. Cuộc chiến tranh Pháp-Việt (1946-1954) đã làm tăng sự cấp bách cho những thay đổi xã hội và kinh tế triệt để khi Việt Minh tìm cách củng cố quyền lực và giải quyết các bất bình giữa người giàu và người nghèo do khai thác thực dân gây ra.
Cuối tuần vừa qua tôi đi dự hội thảo về Việt Nam tại Bảo tàng Bowers ở thành phố Santa Ana, thủ phủ của Quận Cam. Hai ngày hội thảo với hai chủ đề có liên quan với nhau là Cải cách Ruộng đất 1953-56 và Di cư 1954. Xong ngày đầu của hội thảo, đi ăn tối với một bạn sống ở Quận Cam từ năm 1978, khi biết chủ đề là về cải cách ruộng đất, bạn hỏi ngay: “Có hình Hồ Chí Minh cầm khăn khóc không?”. Bạn tôi ít quan tâm đến sinh hoạt cộng đồng nhưng cũng biết sử Việt vì là con trong gia đình bắc di cư 54, lớn lên tại miền Nam và sống ở đó cho đến khi vượt biển. Hình Hồ Chí Minh khóc và sự kiện bà Nguyễn Thị Năm đóng góp nhiều vàng cho Việt Minh rồi cũng bị đấu tố trong cải cách ruộng đất ở miền Bắc Việt Nam từ 1953 đến 1956 có lẽ là những hiểu biết cơ bản của nhiều người Việt, dù không chứng kiến hay trực tiếp là nạn nhân trong sự việc. Những hình ảnh đó hôm nay cũng đã được trưng bày tại Bảo tàng Bowers và có trong bài nói chuyện của diễn giả tại hội thảo.
Chương trình Triển Lãm Và Thảo Luận Cải Cách Ruộng Đất ở Bắc Việt & Cuộc Di Cư 1954 vừa chấm dứt. Việt Báo đăng lại toàn bài của giáo sự Trần Huy Bích chiều Chủ Nhật ngày 18 tháng 8 tại Bowers Museum kể lại câu chuyện di cư của Ông và bối cảnh Bắc Việt những ngày tháng 8, 1954.
John Andrew Jackson vừa chào đời đã mang phận nô lệ, và được định sẵn là sẽ dành trọn kiếp sống tủi nhục trên những cánh đồng bông vải ở Nam Carolina. Nhưng, không cúi đầu trước số phận, Jackson đã thoát khỏi cảnh nô dịch, trở thành một diễn giả và văn nhân có ảnh hưởng lớn đến phong trào bãi nô. Ông cũng là nguồn cảm hứng cho tác phẩm kinh điển Uncle Tom's Cabin (Túp Lều của Chú Tom) của Harriet Beecher Stowe, xuất bản năm 1852. Cuốn tiểu thuyết nổi tiếng về chế độ nô lệ này được nhiều sử gia đánh giá là đã góp phần thúc đẩy cuộc Nội chiến của Hoa Kỳ.
(Little Saigon-VB) - Để đánh dấu 70 năm cuộc di cư Bắc Nam hậu Hội nghị Geneva; và cùng nhìn lại sự kiện Cải cách Ruộng đất ở miền Bắc Việt Nam dưới thời VNDCCH với tác động, hệ lụy trên cả nước đối với quốc gia, dân tộc Việt, Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt, Trung Tâm Việt Nam ĐH Texas Tech, Trung Tâm Nghiên Cứu Việt-Mỹ ĐH Oregon phối hợp tổ chức Triển Lãm Thảo Luận Cải Cách Ruộng Đất ở Bắc Việt và Cuộc Di Cư 1954: Hai Biến Cố Thay Đổi Lịch Sử Việt Nam Hiện Đại vào hai ngày: Thứ Bảy, ngày 17 tháng 8: Cải cách ruộng đất và đấu tranh giai cấp ở miền Bắc Việt Nam, 1953-1957; Chủ nhật, ngày 18 tháng 8: Cuộc di cư của gần 1 triệu người từ miền Bắc vào miền Nam năm 1954 tại Bowers Museum 2002 N. Main St, Santa Ana, CA 92706.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.