Hôm nay,  

Một Buổi Thiền Tập

08/04/200400:00:00(Xem: 6068)
Buổi sáng thứ bẩy ngày 3 tháng 4 năm 2004, tại thiền đường không tên nơi có khóa Thiền và Thư Giãn do thầy Trí Châu hướng dẫn hằng tuần, có thầy Vân Phong đến từ Halifax, Canada tới hướng dẫn tu tập và Pháp đàm.
Thầy Vân Phong là đệ tử của cố Hòa Thượng Thiền Sư Trí Xuân. Ngài Trí Xuân là một vị tướng Tư Lệnh quân đội Trung Hoa Dân Quốc chống Mao Tracïh Đông. Sau khi thua trận, ngài xuống tóc làm đệ tử Thiền Sư Hư Vân. Ngài đã hai lần nhập đại định trên đỉnh núi Ngũ Chỉ Sơn, Đài Loan. Ngài từng là Quốc Sư cho chính phủ Trung Hoa Dân Quốc ở Đài Loan thời Tổng Thống Tưởng Giới Thạch. Nghe nói thầy Trí Châu đã từng gặp qua ngài khi ngài còn tại thế và hằng ngày đều hầu trà với ngài tại chùa Ngọc Phật Tự ở huyện Nam Đầu, Đài Loan. Thầy Vân Phong mặc dù là viện trưởng của Tịch Tĩnh Thiền Tự nhưng sau các buổi đả thất tại Canada thì thầy đi vân du các nơi, vừa học hỏi vừa thuyết pháp và hướng dẫn thiền. Thầy Trí Châu khi nói về thầy Vân Phong thường đùa: "Cô tăng vạn lý du, nhất bát thiên hạ phạn." Có nghĩa là thầy Vân Phong luôn đơn độc đi hành cước các nơi và đi đâu cũng thuyết pháp độ sanh, cầm bình bát ăn cơm của thiên hạ khắp nơi. Thầy Vân Phong nói ngày xưa các thiền giả thường đi hành cước tham học, bây giờ không còn gọi là Hành Cước Tăng nữa mà gọi là Vân Thủy Tăng vì thường đi bằng máy bay và tầu thuyền chứ ít đi bằng chân như xưa.
Thầy Vân Phong chia sẻ rất nhiều vấn đề nhưng tôi thích câu chuyện thầy kể về ngài Nam Dương Thiền Sư ở Hồ Bắc. Thầy kể rằng có một thiền sinh đi hành cước tầm sư học đạo, nghe tiếng Nam Dương thiền sư thì liền tìm tới núi Nam Dương ở Hồ Bắc. Leo núi rất cao và khi tới được am tranh của thiền sư này thì thấy ông ta ngủ khò mặc dù khi ấy đã quá ngọ rồi. Thiền sinh này chán quá, bỏ về mà không thèm diện kiến làm gì. Nhưng trên đường đi về vẫn nghe danh tiếng của thiền sư Nam Dương đồn đãi khắp nơi. Thiền sinh này lại trở gót leo núi Nam Dương lần nữa. Lần này thì thấy thiền sư đang thọ trai, ngài hì hụp mê mẩn ăn cơm như con cọp đói đang xé mồi ngon. Ấy à thiền sinh này chán quá, lại xuống núi. Nhưng xuống núi rồi, đi đến đâu cũng nghe nói đến danh tiếng vị thiền sư này. Thiền sinh này lại lần nữa lặn lội leo núi tới gặp thiền sư Nam Dương. Lần này thiền sư đang uy nghi ngồi thiền, phong thái thật trang nghiêm, thiền sinh liền đến đảnh lễ tham vấn: "Xin hỏi hòa thượng, vậy chứ Thiền là gì"" Thiền sư trả lời là đi đứng nằm ngồi đều là thiền, ăn thì biết ăn, ngủ thì biết ngủ. Thiền sinh nói: "Vậy thì dễ quá, ai chả làm được." Thiền sư trả lời rằng ai cũng làm được nhưng riêng ngươi lại không làm được. Nghe vậy thiền sinh chợt ngộ và đảnh lễ xin được theo hầu.
Người xưa thật là có căn cơ sâu dầy, vừa nghe thế là ngộ. Người nay đọc thiên kinh vạn quyển mà vẫn không chịu tu tập. Cứ tối ngày chạy đông, chạy tây, hết theo thầy này đến theo thầy khác, đến đâu cũng khoe khoang, nói thị phi chuyện người này người nọ, ông thầy này ông thầy kia, mà ngồi yên một chỗ thì không chịu nổi.
Thật ra sự khai ngộ của một người thì chỉ người đó và vị thầy biết thôi. Ngay câu nói của vị thầy, nếu ngộ là ngộ liền còn không ngộ thì có bàn luận hay đến chừng nào đi nữa thì cũng chẳng có gì liên quan. Nhà thiền nói đó chỉ là khẩu đầu thiền, là thiền nói, thiền miệng, càng nói thì càng thêm rắc rối, thêm sắn bìm gai góc, như cỏ dại, dây gai mọc leo chằng chịt.
Có người xin thầy Vân Phong thử giải cho vui thì thầy nói người bây giờ khi ăn thì bàn luận đủ thứ chuyện, nào chuyện món ngon món dở, nào chuyện chính chị chính em, nào suy nghĩ chuyện làm ăn, chuyện người này người nọ. Khi ngủ thì cũng vậy, trằn trọc suốt đêm hết nghĩ chuyện này đến chuyện khác, hết tính việc này rồi đến việc kia. Thiền tăng hành cước mệt là ngồi nghỉ, uống thì biết uống, ăn chỉ biết ăn thôi không nghĩ vẩn vơ phiền phức. Khi không ngủ thì tập luyện và ngồi thiền, mệt rồi ngủ khò. Người thượng căn biết rõ mọi sự đều vô thường, có thân người là quý. Phải biết lợi dụng giây phút còn khoẻ để nghiên cứu kinh điển và tu tập vì đâu ai biết mình sẽ ra đi lúc nào. Lúc này khỏe đây, lát nữa mưa gió bão bùng, thiên tai động đất xẩy ra thì uổng cả một cuộc đời. Còn khỏe mà không chịu tu tập mà chỉ chạy theo ngũ dục thỏa mãn các thú vui, ăn uống, chơi bời thì khi già yếu làm sao còn có sức và có tinh thần để tu tập nữa

Người thời nay quen hưởng thụ, không chịu học hỏi chánh pháp, không giữ giới và tu thiền, đến khi đau nặng, già sắp chết, giữa cảnh hỗn độn, mịt mùng, sợ hãi thì còn định lực gì để nhớ câu niệm Phật, nửa chữ Phật cũng không nhớ chứ đừng nói niệm một chữ Phật cho nhất tâm bất loạn. Mình không nhớ, không nhất tâm cầu Phật được thì thử hỏi ai cho vãng sanh. Thử nghĩ một anh chàng kia chỉ chơi bời và đánh bạc đến khi hết tiền đi xin tiền thì có ai cho không. Một người làm ăn chăm chỉ và một người lêu lổng không làm ăn thì ai mượn tiền dễ hơn ai"
Người không biết thường nói tu thiền không rốt ráo vì không cầu tha lực. Sự thật ra tu thiền là có cả tự lực lẫn tha lực. Chắc hẳn quý vị thường nghe câu 'hãy tự giúp mình, trời sẽ giúp'. Mình phải tự cố gắng học hỏi và làm việc thì may mắn mới đến được chứ không làm gì cả, đợi xung rụng thì biết bao giờ mới có ăn. Thiền tin vào sự chiêu cảm và sự chiêu cảm đó là tha lực. Những thiện duyên sẽ chiêu cảm những thiện quả. Muốn chiêu cảm những quả tốt thì chúng ta phải thanh lọc thân tâm, thực hành đúng như lời Phật dậy trong Bát Chánh Đạo. Đó là tám con đường mình phải theo để đạt được giải thoát. Tám con đường đó là: Chánh Kiến tức là luôn luôn rõ biết cuộc sống là vô thường, thân mình là vô ngã, hiểu rõ được Tứ Diệu Đế, Thập Nhị Nhân Duyên, luôn hướng đến đạo quả giải thoát; Chánh Tư Duy là thấy cuộc sống là phù du, thấy rằng có được thân người là một sự kỳ diệu, luôn nghĩ đến việc làm lợi cho mình và cho người, cố gắng nương nơi thân người này mà tu đạo giải thoát; Chánh Ngữ tức là nói lời đứng đắn, không nói lời thị phi, luôn nói lời làm lợi lộc cho mọi người và giúp mọi người tin tưởng nơi chánh pháp mà tinh tấn tu tập: Chánh Nghiệp tức là luôn giữ gìn Thân Khẩu Ý trong sạch, không nghĩ và làm những việc ác và chỉ làm những việc thiện hầu giúp ta thoát khỏi các chướng duyên, gặp được thiện tri thức để tu đạo vô thượng, luôn phát Bồ Đề Tâm, thượng cầu Phật đạo, hạ hóa độ chúng sanh; Chánh Mạng tức là sống một đời sống lành mạnh, giữ gìn ngũ giới, không làm cho ai phải đau khổ, luôn giúp đỡ mọi người, không tham đắm vào ngũ dục, ăn uống điều độ, giữ thân thể được mạnh khỏe, tập thể thao và tu thiền định; Chánh Tinh Tấn tức là luôn cố gắng giữ giới và tu thiền định, không giải đãi để thời giờ trôi qua vô ích, lúc nào cũng nghĩ rằng cuộc sống là vô thường mà cố gắng chăm chỉ tu hành. Chánh Niệm tức là luôn nhớ đến mục đích của cuộc sống là sự tu hành giải thoát, luôn nhớ đến giáo lý căn bản của đức Phật đã chỉ dậy như Tứ Diệu Đế, Mười Hai Nhân Duyên, Lý Duyên Khởi và các pháp môn dẫn đến đạo quả vô thượng. Chánh Định tức là luôn thực tập thiền định và lấy đạo quả vô lậu và thanh tịnh làm cứu cánh.
Phật nói nếu như người ở bên ta mà không tu tập thì như xa ta vạn dặm, nếu như người ở xa ta mà tu theo như ta chỉ dậy thì như đang ở sát bên ta. Không giữ giới và tu thiền định mà cứ gào thét van xin thì nào được gì. Pháp của Phật thật là đơn giản, chỉ là suy nghĩ và làm mọi việc để xa rời Tham, Sân và Si. Mà muốn xa lìa Tham, Sân và Si thì không có pháp nào ngoài Giới, Định và Huệ. Xin hãy quán chiếu miên mật và tinh tấn thực hành Giới Định Huệ.
Xin chép ra đây một đoạn trong Bạch Ẩn Thiền Ca:
Tất cả chúng sanh vốn là Phật
Như băng với nước
Ngoài nước không đâu có băng
Rời chúng sanh tìm đâu ra Phật
Đạo kề bên mà chẳng biết
Tìm kiếm xa vời đáng thương
Như tắm trong nước mà gào xin vì khát nước
Như con một vị trưởng giả
Sống lang thang giữa phường nghèo khó
Đó là nguyên do của sáu cõi
Và chìm đắm trong hắc đạo vô minh
Biết bao giờ mới ra khỏi Sanh Tử.
CHÚ Ý: Khóa thiền và thư giãn miễn phí do thầy Thích Trí Châu hướng dẫn được tổ chức hằng tuần vào ngày thứ bẩy từ 9:30AM đến 11:30AM và ngày thứ tư từ 7:00PM đến 9:00PM tại 12441B Magnolia, GG (góc tây bắc của Magnolia và Lampson). Vì số chỗ có giới hạn, xin gọi điện thoại số (714) 839-2579 nhắn lại tên và số điện thoại. Sẽ thông báo sự tham dự.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bát Nhã Tâm Kinh của Phật học có câu “Sắc tức thị không, không tức thị sắc”. Từ “sắc” trong câu kinh dùng để chỉ vật chất và những gì có hình tướng. Còn “không” là cái không bao giờ xẩy ra. Từ “không” được nhắc đến nhiều trong đạo Phật chính là “Chân Không Diệu Hữu”. Như vậy, “sắc tức thị không, không tức thị sắc” là nói đến “thật tướng” của vạn pháp và đấy chính là “vô tướng”, từ “cái không” do nhân duyên hợp lại thành “cái có”. Và, ngược lại, từ “cái có” tất yếu trở về “cái không”. Chu kỳ ấy là bất diệt, cứ tiếp nối nhau đến vô tận. Đó là cách tiếp cận theo triết học tôn giáo hay siêu hình học. Nhìn từ nhãn quan vật lý học, “cái có” có thể đến từ “cái không” được không? Theo thuyết Big Bang thì có vẻ là như thế. Vật chất tồn tại như ta nhìn thấy – hàng tỉ tỉ dải thiên hà, mỗi thiên hà có hàng tỉ tỉ ngôi sao, mỗi ngôi sao là một hệ thái dương có thể có nhiều hành tinh, mỗi hành tinh là một thế giới như quả đất chúng ta đang sinh sống – đến từ “cái không có gì”,
Nhân Lễ Tưởng Niệm Nhị vị Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy và Nguyễn Văn Bông được tổ chức ngày hôm nay 13/08/2023 tại Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng tiểu bang Victoria-Úc, Ban Tổ Chức có nhờ tôi chia sẻ đề tài “Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy nhà hoạt động chính trị chân chính”, dưới đây là một số điều tôi được biết về cuộc đời chính trị của giáo sư Nguyễn Ngọc Huy.
✱ Đs Anh/Đs Lodge: Đề xuất của Hồ Chí Minh về một hiệp định đình chiến - Nhu đã đáp lại rằng đề xuất này "không thực tế" nhưng có thể trở thành thực tế trong ba hoặc bốn tháng tới và đang được nghiên cứu. ✱ Báo Espresso, Italia: Ông Nhu sẵn lòng từ bỏ viện trợ Mỹ nếu đó là cái giá phải trả để loại bỏ sự hiện diện của người Mỹ - Nhu cho biết Việt Nam có thể tồn tại mà không cần người Mỹ - Ông Nhu phản ứng phẫn nộ khi người Mỹ muốn ông rời khỏi đất nước. ✱ Nhà báo M.West,Úc: Ông Nhu nói rằng ông muốn tất cả, lặp lại, tất cả các cố vấn Mỹ đều phải rời đi - Không có người Mỹ, chúng ta có thể thắng chiến tranh trong hai hoặc ba năm - Hiện nay trong ngoại giao Mỹ ở Việt Nam, không có đạo đức. ✱ Đại sứ Lodge: Chúng ta nên xem xét việc rút quân là một khả năng ngày càng gia tăng. Sự bắt đầu của việc rút quân có thể gây ra một cuộc đảo chính...
Một nhóm khoa học giả quốc tế đã thấy bằng chứng lâu đời nhất về cà ri bên ngoài Ấn Độ và cho thấy ý nghĩa lịch sử của hành trình mà các thành phần gia vị này đã trải qua để đến đó. Các nhà nghiên cứu từ Úc, Việt Nam và Trung Quốc đã tìm thấy món ăn này – được biết đến với hương vị cay nồng của đất, có nguồn gốc từ Nam Á và hiện đã phổ biến trên toàn cầu – có lẽ đã được đưa đến bàn ăn của người Việt Nam hơn 1800 năm trước nhờ mạng lưới thương mại hàng hải.
Ở Hoa Kỳ, khi ai đó qua đời, thường thì họ sẽ được ướp xác, đặt trong quan tài và chôn cất tại nghĩa trang (thổ táng), hoặc mang đi hỏa táng, phần tro cốt sẽ được trả lại cho gia đình, người thân. Tuy nhiên, thổ táng và hỏa táng nay đã không phải là các lựa chọn duy nhất. Ngày càng có nhiều nhà tang lễ, cả các công ty khởi nghiệp và tổ chức vô vụ lợi, cung cấp cho mọi người những nghi thức khác nhau dành cho người đã khuất. Trong tương lai, bối cảnh nghi thức tang lễ sẽ đa dạng hơn…
Đã mấy năm nay, một nhóm tên "Sinh viên tranh đấu cho được nhập học công bằng" (Students for Fair Admissions) kiện Đại Học Harvard về tình trạng mà họ cho là bất công lúc xét các ứng viên Á châu nộp đơn vào trường đại học ưu tú này của Mỹ. Nhóm này cho rằng Harvard thực hành “affirmative action” (hành động khẳng định) và "racial balancing" (quân bình chủng tộc) trong quá trình quyết định ai được nhận ai bị từ chối. Nếu không, theo họ, nếu chỉ căn cứ trên thành tích học tập (academics) tỷ lệ sinh viên Á châu được nhận sẽ là 43% tổng số, hay ít lắm 26% nếu xét thêm về hoạt động ngoại khóa, thể thao hay gia đình quen biết với trường ("legacy"); chứ không thấp như mức 18.7% như hiện nay.
Cuộc chiến trên đất nước chúng ta chấm dứt đã gần nửa thế kỷ và được gọi bằng nhiều tên khác nhau. Bài nầy xin trở lại vấn đề gọi tên cuộc chiến để hiệu đính và bổ túc thêm bài trước cách đây khá lâu của cùng người viết.
Các nhà quan sát đương thời có thể khá ngạc nhiên khi biết rằng nguồn gốc của cụm từ “affirmative action” – cụm từ chứa đầy ý nghĩa trong bối cảnh chính trị ngày nay – có vài phần bí ẩn. Nói rộng ra, Affirmative Action (tạm dịch là Chính Sách Nâng Đỡ Người Thiểu Số) đề cập đến các chính sách và thực tiễn được thiết kế để tăng cơ hội cho các nhóm người thiểu số như người da màu trong lịch sử. Trong tuần này, quyết định của Tối Cao Pháp Viện (TCPV) về chính sách “affirmative action” sẽ đem đến những thay đổi đáng kể trong tương lai tuyển sinh ở các trường đại học trên khắp Hoa Kỳ. Vào ngày 29 tháng 6, TCPV đã ra phán quyết rằng các trường cao đẳng và đại học tư thục cũng như công lập không còn được coi chủng tộc là một yếu tố xem xét trong tuyển sinh, đảo ngược tiền lệ pháp lý trong suốt 45 năm qua.
Các diễn biến cực kỳ sôi động về nội chính và bang giao quốc tế trong cuộc chiến tranh Đông Dương làm cho Hoa Kỳ thay đổi chiến luợc chống Cộng Sản từ hình thức trung dung sang ủng hộ Pháp. Vì sao Hoa Kỳ phát triển chính sách này lên cực điểm?
Nước Việt Nam được quốc tổ Hùng Vương sáng lập với quốc hiệu đầu tiên là Văn Lang. Các vị vua kế tiếp nhau đều lấy hiệu là Hùng Vương cả, chỉ phân biệt các đời vua theo con số thứ tự. Đến đời Hùng Vương thứ 18 thì một phiên thuộc là Thục Phán nổi lên đánh bại nhà vua và chiếm mất ngôi vào năm 257 trước Tây Lịch (TL). Thục Phán xưng hiệu là An Dương Vương, đổi quốc hiệu là Âu Lạc, đóng đô ở Loa Thành (Phong Khê, Phúc Yên)...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.