Hôm nay,  

Bài Thánh Ca Đêm Noel

25/12/200200:00:00(Xem: 4301)
Bạn,
30 năm qua, cứ mỗi mùa Giáng sinh về, đây đó lại vang lên những giai điệu quen thuộc của ca khúc Bài Thánh Ca Buồn: "Bài thánh ca đó còn nhớ không em" Noel năm nào chúng mình có nhau. Long lanh sao trời đẹp thêm môi mắt. Áo trắng em bay như cánh thiên thần...". Tác giả của dòng nhạc tình nói trên là nhạc sĩ Nguyễn Vũ, hiện đang sống tại Sài Gòn. Trong một cuộc tiếp xúc mới đây với phóng viên báo Thanh Niên, nhạc sĩ Nguyễn Vũ đã kể lại hoàn cảnh ra đời của ca khúc "Bài thánh ca buồn" với cả một trời kỷ niệm chập chùng trong ký ức. Nhân ngày Giáng Sinh, mời bạn nghe tâm tình của nhạc sĩ Nguyễn Vũ về ca khúc này theo ghi chép của phóng viên báo TN.
Hồi mới 14 tuổi, tôi (nhạc sĩ Nguyễn Vũ) rất "siêng" đi lễ ở nhà thờ Con Gà (Đà Lạt) bởi phát giác có một cô gái đẹp, rất ngoan đạo, hằng ngày cô ấy vẫn đi lễ ngang qua ngõ nhà tôi. Trái tim non nớt của đứa con trai mới lớn như thổn thức đến tội nghiệp! Đi theo cô ấy suốt 3 tháng, với 3km đi-về mỗi ngày, "mòn nhẵn" cả hai con đường Phan Đình Phùng (nhà tôi) và Hai Bà Trưng (nhà cô ấy), đến vậy mà tôi chỉ mới biết được cô ấy tên là Th. lớn hơn tôi 2 tuổi... Cho đến một buổi chiều gần lễ Giáng sinh, vừa tan lễ thì trời đổ cơn mưa muộn, cô ấy nép vào một mái hiên trú mưa, tôi... trú ké bên cạnh. Văng vẳng từ đâu đó vọng ra bản thánh ca quen thuộc: "Đêm thánh vô cùng. Giây phút tưng bừng. Đất với trời, se chữ đồng...". Cô Th. đứng trú mưa và hát theo nho nhỏ. Với chiếc áo dài trắng, quần đen, bên ngoài khoác chiếc áo ấm đỏ trông cô Th. co ro như một con chim trong mưa bão, tôi muốn làm một động thái gì đó để chở che nhưng... không dám! Cuối cùng thu hết can đảm, tôi đưa tay vuốt hờ lên những hạt mưa bụi bám bên ngoài chiếc áo ấm của cô Th. đang mặc. Đột nhiên, cô Th. nhoẻn miệng cười, nói: "Cám ơn nghen!". Mưa tạnh, người ta về rồi mà tôi còn đứng ngơ ngẩn. Chỉ 3 ngày sau đó, gia đình tôi chuyển vào Sài Gòn sinh sống...Từ đó, mỗi lần nghe bài hát thánh ca Đêm thánh vô cùng hồn tôi lại xốn xang, những cái "nhớ" cứ ám ảnh tôi, nên đến năm 1972, tôi viết ca khúc Bài thánh ca buồn.

Bạn,
Trả lời câu hỏi của phóng viên báo Thanh Niên rằng từ đó đến nay, đã lần nào "nhạc sĩ gặp lại "người ấy" không"", nhạc sĩ Nguyễn Vũ đã giải bày tâm tình của ông như sau: "Những hoài niệm bàng bạc trong ký ức tôi là cấu tứ để hình thành bản nhạc. Tôi nghĩ cứ để như thế chắc sẽ đẹp hơn. Hơn nữa, tôi đã có một gia đình êm ấm và chắc chắn cô ấy cũng đã tay bế, tay bồng, một sự gặp gỡ (nếu có) chỉ thêm "rắc rối" mà thôi. Tôi cũng có nhiều chuyến trở về Đà Lạt, thâm tâm cũng có ý dò tìm, nhưng biệt vô âm tín! Đà Lạt bây giờ đã thay đổi quá nhiều."
Cũng theo báo Thanh Niên, nhạc sĩ Nguyễn Vũ có 4 người con gái đều đã trưởng thành, nhưng chẳng có cô nào theo nghiệp bố. Hiện ông mở lớp dạy đàn, dạy nhạc ở Tân Bình, Sài Gòn.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thế là phiên họp thứ 9 của Quốc hội khóa XI kéo dài 45 ngày đã bế mạc. Thảo luận thông qua 10 bộ luật, nghe trả lời chất vấn của thủ tướng và 12 bộ trưởng, cử và thông qua chủ tịch quốc hội, chủ tịch nước, thủ tướng mới và một số bộ trưởng…là nội dung
Phụ nữ Hoa kỳ làm việc nhiều giờ hơn và biết dùng tiền để mướn người ta làm những việc mà họ không có thế làm được, nhờ thế mà phụ nữ Hoa kỳ tạo ra các dịch vụ theo nhu cầu; trong khi phụ nữ Âu châu có con ngồi nhà hay làm việc bán thời gian, cuối cùng rơi vào việc làm thấp
Vừa qua bài viết "Hãy "chửi" chính mình" của tác giả Trần Bình trên trang Anhduong.net đã khiến tôi có nguồn cảm hứng và mạnh dạn viết lá thư này gửi đến tất cả Quý vị...Phải thừa nhận là ông này phê phán…đúng với suy nghĩ của tôi. Danh ngôn có câu "Trước khi trách người, hãy nên trách
Chúng ta đã biết chút đỉnh về Nho Giáo qua bài khảo luận về Nguyễn Trãi, một cách tổng quát thì Nho Giáo từ thời chiến quốc về sau, chỉ chuyên chú một mặt về mặt công truyền, hình nhi hạ học, là chuyện của loài người, đó là phát huy đạo nhân, về cá nhân là phát huy luân lý : Nhân, hiếu
Những ngày gần đây, vấn đề Việt Nam và WTO là đề tài nóng bỏng được bàn tán khắp nơi, từ tiểu ban “Dialogue with Vietnam” tại Hạ Viện cho đến Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, cho đến các nhật báo lớn tại vùng thủ đô như tờ Washington Post và Washington Times. Ngay trên website của Bộ Ngoại Giao
Kỷ niệm 85 năm ngày thành lập Đảng Cộng Sản Trung Quốc, hôm 30 vừa qua, Chủ tịch Hồ Cẩm Đào đã đọc một bài diễn văn kêu gọi diệt trừ tham nhũng. Nghe cứ hùng hồn như Hà Nội! Hơn cả Hà Nội, trước đó một ngày, ba đảng viên cao cấp đã mất ghế đại biểu Quốc hội, trong đó có một Phó Đô Đốc, vì tội tham nhũng
Người ngồi đó, lặng yên, không nói. Chiếc áo hoa dù đã úa, cũng nín thinh. Nhưng hình như trong miếng mầu đỏ, có ánh bình minh. Có tiếng nói ồn lên, xưa cũ. Những âm thanh rộn ràng, từng lũ. Tiếng gọi nhau, hàng ngũ, súng, lê. Tiếng ầm vang, pháo chụp, bộn bề. "Trung đội! Dàn hàng ngang! Xông trận!" Người chạy tới, lao vào lửa đạn.
Xuất phát từ tình người, tình "đồng bọc" và trách nhiệm công dân nước cộng hoà xã hội chủ nghĩa lầm than... tôi thấy cần phải gửi tới ông lá thư này với nội dung cấp báo như sau: Trải qua suốt một thời gian dài theo dõi đại hội Đảng X và kỳ họp quốc hội
Chính quyền Bush đã gặp một trở ngại pháp lý trong việc truy tố các tay khủng bố bị bắt tại Afghanistan và giam tại căn cứ Guantanamo. Trở ngại pháp lý ấy có thể là thắng lợi chính trị ngắn hạn cho đảng Dân chủ để quảng bá lý luận của mình: ông Bush chuyên quyền. Nhưng, bài toán pháp lý ấy
Chuyến về thăm gia đình lần này của tôi có ba việc chính: Việc thứ nhất là thăm sức khoẻ bố mẹ đã già yếu đồng thời cũng để trấn an bố mẹ đã rất lo lắng, sau cú điện thoại của đại diện cơ quan an ninh Đặng Hồng Đức đã gọi cho bố tôi để nói với ông cụ về những việc làm của tôi và còn mập mờ hàm ý


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.