Hôm nay,  

Lễ Rước Mục Đồng

19/06/200600:00:00(Xem: 2415)

Bạn,

Theo báo quốc nội, tại miền Trung, có lễ rước Mục Đồng, lễ hội dành cho trẻ chăn trâu, ngày xưa được tổ chức ở làng Phong Lệ, xã Hòa Châu, huyện Hòa Vang, nguyên thuộc địa bàn tỉnh Quảng Nam, nay thuộc thành phố Đà Nẵng. Theo cụ Ngô Tấn Nhã, là "lão làng" của Phong Lệ, tuổi đã trên 90, thì ngày trước, theo lệ cứ đến các năm Tý, Ngọ, Mẹo, Dậu, nghĩa là cách 3 năm, làng lại tổ chức lễ rước Mục đồng một lần. Sau dãn dần ra sáu năm, rồi cuối cùng 12 năm mới tổ chức một lần. Lần cuối cùng được ghi nhận là vào năm Bảo Đại thứ 11 (1936). Báo điện tử TP Đà Nẵng ghi lại sự tích về lễ này như sau.

Chuyện kể rằng, làng Phong lệ xưa có một cồn cỏ. Ngày nọ, có người xua đàn vịt lên cồn, chân vịt bỗng dính chặt xuống đất như có bàn tay ai đó níu lại. Cho là có thần linh giáng hạ nên chẳng ai dám bén mảng đến cồn. Từ đó cồn có tên là cồn Thần. Một hôm, có đàn trâu trong làng chạy lạc đến cồn, đám trẻ chăn trâu đến tìm nhưng không hề hấn gì cả. Từ đó có tiếng đồn là cồn Thần chỉ cho các trẻ chăn trâu đến gần mà thôi. Xóm Cồn về sau được gọi là xóm Đồng, làm nơi tụ tập của các mục đồng trong làng. Câu chuyện lạ lùng ấy, sau nhiều thế hệ dần dần hình thành một lễ hội dành riêng cho các trẻ chăn trâu, gọi là lễ rước Mục đồng.

Từ hạ tuần tháng ba âm lịch, khi vụ mùa đã hoàn tất là lúc các công việc sắp đặt cho lễ hội bắt đầu. Để phục vụ cho lễ rước, ngoài việc cắt cử các chức sắc lo việc tế lễ, dân làng Phong Lệ phải chuẩn bị cho một cổ kiệu hai đòn khiêng có giăng hoa, kết trái tươm tất và phân công cho bốn mục đồng khỏe mạnh khăn đóng, áo dài giữ phần khiêng kiệu. Ngoài cờ nhỏ của mục đồng, còn có cờ lớn của 13 tộc họ ngày đó. Cờ lớn cán bằng tre dài khoảng 5 mét, có khoan lỗ đút cây ngang qua để treo các con giống, nào là tứ kinh (long, lân, quy, phụng), tứ nghệ (sĩ, nông, công, thương). Nhưng nhiều nhất vẫn là các dụng cụ sản xuất nông nghiệp như cày, bừa, cuốc, xẻng, dần, nia...Chuẩn bị đâu vào đó, chiều 29/3 âm lịch làm lễ dạo đồng. Đây là lúc con cháu sinh sống ở các nơi xa kèo về đông đủ. Mục đồng cầm cờ dạo quanh các cánh đồng tỏ ý cầu cho được mùa.Sáng ngày 30, chính thức diễn ra lễ rước. Lễ bắt đầu vào sáng tinh mơ ngay giữa đình thần.

Bạn,

Cũng theo báo Đà Nẵng, sau khi hương khói, khấn lễ, Trùm Mục (người cai quản các mục đồng) lễ phục tươm tất trịnh trọng tiến vào hậu tẩm khấn vái, cung kính thỉnh bài vị thần nông nâng cao ngang mày rồi quỳ xuống vào đặt vào trong kiệu. Kiệu rước được bài trí như kiệu rước thần, nóc kiệu có 4 mái, rèm kiệu được giăng hoa kết đèn rực rỡ, do 4 mục đồng khiêng. Đoàn người cờ xí xếp hàng đâu vào đấy, chiêng trống lại gióng giã vang lên; tất cả mục đồng hướng vào chánh điện đồng loạt chắp tay xá ba cái rồi đám rước dài lượt thượt đi qua đường làng, hướng về Cồn Thần, trong tiếng nhạc rộn rã của phường bát âm và cờ xí rợp trời.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vào lúc 4 giờ sáng ngày 11/06/2006 tại Việt Nam, tức 14g trưa ngày 10/06/2006 tại California, Hoa Kỳ, một cuộc hội luận đặc biệt đã diễn ra giữa hai người đại diện cho Khối 8046 là Linh Mục Nguyễn Văn Lý và ông Đỗ Nam Hải với bà Loretta Sanchez, dân biểu của Quốc Hội Hoa Kỳ, là người
Xe đang chạy trên xa lộ 22, về hướng Đông. Xe gồm năm người: băng trước là hai mẹ con bà chủ xe mà cậu con trai đang làm tài xế; băng sau là ba người khách quá giang là tôi và hai người bạn đạo. Trong số ba người quá giang này, tôi lại còn thuộc loại “quá giang bậc nhì”, nghĩa là các bạn đạo của tôi quen biết trực tiếp với chủ xe
Trong vụ al-Zarqawi bị triệt hạ, người ta không thể tin được các nguồn tin…. Trước hết là vì tin tức vẫn thưa thớt và còn đổi thay. Thứ nữa là, chưa ai biết được những gì đã xảy ra, và những gì sẽ xảy ra. Trên chiến trường cũng có những niềm riêng… Đầu tiên, dư luận được Thủ tướng Iraq chính thức thông báo về tin Abu Musab al-Zarqawi
Tôi viết câu chuyện này theo ý tưởng của một người bạn đồng niên và hiện đang sống cùng phố với tôi, anh tên thật là Phan Văn Phong, 50 tuổi ở nhà số 12 phố Tràng Tiền quận Hoàn Kiếm Hà Nội. Vợ chồng anh trước đây từng lao động ở Cộng hoà dân chủ Đức trong những thập niên 80-90 của
Đối với người lớn tuổi, mỗi mùa Đông về là mỗi lần lo sợ. Lo sợ vì giá lạnh, cơ thể không còn khả năng chống đỡ, nhứt là những người mang trong mình cái bịnh của tuổi già,tức là bịnh phong thấp. Ngoài bịnh đau nhức xương cốt, tuổi già còn sợ phong hàn và cảm cúm. Hằng năm vào mùa Thu
Chỉ còn đúng một tháng nữa, Hướng Đạo Sinh Việt Nam khắp hoàn vũ sẽ tập hợp về Nam Cali, để một lần nữa xác định sự lớn mạnh của phong trào và cũng để cho mọi người thấy rằng người Hướng Đạo lúc nào cũng hướng nhìn về phía trước
Việt nam sắp vào WTO. Cuộc chạy dài hơn 10 năm sắp tới đích. Chỉ còn chờ Quốc hội Mỹ bỏ cho cái "mũ lừa" CPC (danh sách các mước quan tâm đặc biệt trong vấn đề nhân quyền và tự do tín ngưỡng), rồi gật cho mảnh bằng PNTR (quy chế thương mại bình thường vĩnh viễn), là yên trí, là xong xuôi, là ăn chắc. Nhiều đoàn Việt nam
Hôm nay ngày 8 tháng 6 năm 2006, vào lúc 8 giờ sáng (giờ Hà nội), tôi đến văn phòng của luật sư Nguyễn Văn Đài tại số 10 phố Đoàn Trần Nghiệp, quận Hai Bà Trưng, Hà nội, với mục đích đến chơi và thăm hỏi nhau. Tuy nhiên thì các cán bộ an ninh A42 dường như đã "đánh hơi" được điều gì đó nên đã tổ chức ngăn chặn. Đoạn đường từ nơi
Vào lúc 5 giờ chiều ngày 31 tháng 5 vừa qua, Lương Văn Tự, Thứ trưởng Bộ thương mại và đại sứ Karan Bhatia, phó đại diện thương mại Hoa Kỳ đã cùng ký vào biên bản thỏa thuận song phương mở đường cho Cộng sản Việt Nam gia nhập Tổ Chức Mậu Dịch Thế Giới (WTO). Buổi lễ đã được phía Cộng sản Việt Nam tổ chức rất trang trọng
Hoa Thịnh Đốn.- Khi còn sinh thời, theo “gia phả” đảng CSVN, thì Hồ Chí Minh đã nói và viết những điều giáo dục cán bộ,đảng viên đáng giá ngàn vàng, nhưng tại sao “con, cháu Bác” lại không làm theo mà cứ tỉnh bơ như “người Hà Nội” để quan liêu, tham nhũng, lãng phí của công, chia bè


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.