Hôm nay,  

Làng Trống 150 Năm

23/06/200600:00:00(Xem: 2314)

Bạn,

Theo báo SGGP, trên địa bàn tỉnh Long An, có một  làng trống đã hình thành cách đây 150 năm. Đó là làng trống Bình An thuộc xã Bình Lãng, huyện Tân Trụ. Hiện làng nghề này khoảng 20 cơ sở làm trống chuyên nghiệp theo dạng "cha truyền con nối" và đều cùng gia tộc dòng họ Nguyễn. Không ồn ào nhộn nhịp, cũng chẳng phô trương quảng bá nhưng làng trống Bình An thuộc xã Bình Lãng, huyện Tân Trụ, tỉnh Long An đã nổi tiếng trong 15 thập niên qua, và điều khiến nhiều người ngạc nhiên là hầu hết những nghệ nhân làm trống ở Bình An đều là nông dân. Báo SGGP ghi nhận về lịch sử của làng trống này như sau.

Từ trung tâm huyện Tân Trụ phải băng cánh đồng lúa rộng hàng trăm héc-ta, rồi đi thêm hơn một cây số theo con đường quanh co nhỏ hẹp, phóng viên mới tới làng trống Bình An. Làng Bình An có khoảng 20 cơ sở làm trống chuyên nghiệp theo dạng "cha truyền con nối". Thú vị của làng trống là hầu hết nghệ nhân đều là những người trong dòng họ Nguyễn.

Theo ông Nguyễn Văn Mến (Năm Mến), nghề trống ra đời cách đây khoảng 150 năm, do ông Nguyễn Văn Ty. Thời đó, ông Ty có ghe chài chuyên đi mua bán nước mắm từ Long An sang các tỉnh miền Tây. Trong khi đi buôn bán, ông Ty phát giác dọc sông Vàm Cỏ nhiều người làm thịt trâu bỏ phần da. Thấy vậy, ông mang da trâu về phơi khô rồi mày mò làm trống. Do không kinh nghiệm và chẳng có đồ nghề, nên trống làm ra tiếng kêu không được thanh và nhỏ.

Sau khi ông Ty qua đời, con cháu ông tiếp tục làm trống. Nếu như trước đây làm trống nhằm mục đích giải trí cho vui, thì những đời sau này bắt đầu tính chuyện làm trống để "bán". Theo đó, những thợ làm trống sáng chế ra phương pháp dùng giàn chò, giàn giáo... để làm công cụ bịt trống; thân trống được làm bằng gỗ sao rất tốt đảm bảo độ bền cao. Trống được sơn màu đỏ và thiết kế bề ngoài khá đẹp, sản xuất bao nhiêu bán hết bấy nhiêu. Những năm thập niên 50 của thế kỷ trước, trống Bình An đã nổi đình nổi đám khắp miền Nam, miền Trung... Thậm chí các nước Đông Nam Á cũng biết tiếng tăm. Từ đó, làng trống Bình An không ngừng lớn mạnh, trở thành nơi sản xuất và cung cấp trống "độc nhất" ở phía Nam.

Bạn,

Cũng theo báo SGGP, hầu hết trống ở các đình, chùa, trường học, đoàn lân... khắp các tỉnh thành phía Nam đều do làng trống Bình An cung cấp. Ngay cả những đoàn lân sư rồng lớn ở Sài Gòncũng tìm đến làng Bình An đặt mua trống. Không dừng lại ở thị trường trong nước, các cơ sở ở Bình An còn mang trống đi "xuất ngoại". Để đưa trống đi xa, các cơ sở tăng cường quảng bá và thông qua các "đầu mối" lớn ở Sài Gòn, nhờ họ giới thiệu với các nước như Úc, Mỹ, Pháp, Trung Quốc, Anh, Cam Bốt, Nam Hàn. Ông Năm Mến cho biết:  "Gần 10 năm trở lại đây, trống Bình An đi xuất ngoại và được nhiều nước đánh giá cao. Từ đó đến nay, cơ sở vẫn xuất trống sang thị trường Mỹ đều đặn, giá thành cao hơn trong nước chút đỉnh, và chất lượng, mẫu mã phải hoàn hảo".

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Ngày 27-4-2005 vừa qua, cơ quan an ninh   Pháp, đã bắt giữ Li Li Whuang 22 tuổi, một nử sinh viên Trung Cộng, đang du học tại Đại học công nghệ Compiègne (UTC). Đương sự bị cáo buộc đã đánh cắp các tài liệu tuyệt mật, về ngành sản xuất xe hơi
Tin tức từ Arlington , Texas , chuyển về tôi sau khi bức thư đầu đuợc đăng trên Việt Báo ngày Thứ Ba, 16-5-2006, cho thấy chuyện người lớn lại một lần nữa xúi thanh niên làm bậy. Làm tôi nhớ lại mấy câu hát ví von sau ngày 30 tháng tư năm 1975: Đôi dép râu giẵm nát đời trai trẻ
Tôi sinh và lớn lên tại Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận, phần đất cuối cùng của miền Trung nuớc Việt, mưa nắng khắc nghiệt và chinh chiến triền miên trong suốt ba trăm năm thành lập. Nhưng Bình Thuận non nước hữu tình, nhất là Phan Thiết quê tôi, nơi có con sông Cà Ty , ngăn đôi bờ Phố Thị. Sông phát nguồn từ cao nguyên phía Tây
Lời Người Viết: Chuyến đi giúp đỡ những người tàn tật khổ đau và cầu nguyện cho âm siêu dương thới ở quê nhà, trên 40 địa danh, từ Bắc dến Nam, trong thời gian 27 ngày
“Từ khi có mặt trong Hội Đồng Thành Phố đại diện Khu Vực 3, tôi luôn luôn cổ vũ cho một cộng đồng vững mạnh, xây dựng trên nền tảng giáo dục tốt, một đời sống lành mạnh, qua chương trình Strong Neighborhoods Initiative.”
Đã 5 năm trời nay, Chị Đỗ thị Minh Hằng phải khóc hoài khóc huỷ, khóc đến trơ cả tuỷ, khóc đến mòn cả xương vì cái chết đường đột của con trai chị
Và Hoa Kỳ bị phế bỏ võ công… Hôm 16 tuần này, một bài diễn văn lồng trong một cuộc tiếp xúc với báo chí có thể được coi là xuất sắc lại không được dư luận chú ý. Cố vấn Đặc biệt của Tổng thống Bush là Karl Rove đã nói chuyện và tiếp xúc với truyền thông trong cuộc hội thảo do viện American Enterprise Institute
Ngày xưa, trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, dân quân VN phải dùng chiến thuật "du kích" để chiến đấu. Theo Việt Nam Tân Tự Điển của Thanh Nghị, "du kích" được định nghĩa là "lối đánh giặc bằng những toán quân nhỏ, thiện chiến
Việt Nam sau hơn 20 năm ''đổi mới'' mà những đặc quyền, đặc lợi vẫn chỉ nằm trong tay thành phần đảng viên cộng sản. Tại sao lại vô lý như thế, Việt Nam có thật sự đổi mới hay không, đó là thắc mắc của một ký giả trẻ của tờ báo Sankei phát hành tại Tokyo đến Việt Nam lần đầu tiên
Tc KH&MT hôm nay tiếp tục trao đổi với TS MTT về Báo cáo Hiện trạng Môi trường 2005. Sau các nhận định về sức ép lên môi trường, cùng ảnh hưởng của việc phát triển kinh tế xã hội, câu hỏi đầu tiên cho Ts là các hoạt động bảo vệ môi trường của VN trong thời gian qua như thế nào"


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.