Hôm nay,  

Chấm Phá Thời Sự: Lỗ Mộng?

24/06/200400:00:00(Xem: 6840)
Vụ một thường dân Đại Hàn bị khủng bố chặt đầu tại Iraq gây chấn động chính trị còn nặng hơn nỗi thương tâm. Nó phơi ra cái tài của Tổng thống Roo Muu-Hyun.
Nam Hàn bị Bắc Hàn hăm dọa bằng võ khí nguyên tử nên dựa vào sự bảo vệ của Mỹ, nhưng Roo lại khéo khai thác tinh thần chống Mỹ để lấy lòng thành phần tả khuynh muốn thỏa hiệp với miền Bắc cộng sản. Ông đắc cử với lối ăn nói nước đôi đó. Khôn.
Trong vụ Hoa Kỳ vận động đồng minh tham gia gửi quân vào bảo vệ an ninh cho Iraq, Roo cũng muốn đi nước đôi. Đồng ý gửi quân, đổi lại, đòi thảo luận về việc Mỹ đừng triệt thoái 12.500 quân khỏi Lực lượng bảo vệ biên giới Nam-Bắc: lính Mỹ rút thì kinh tế mất một khoản lợi tức đáng kể và ta phải đôn lính vào thay! Lính Mỹ có thể lãnh bom Bắc Hàn để bảo vệ tự do cho Nam Hàn - từ nửa thế kỷ rồi - nhưng Nam Hàn ngần ngại đổ máu cho tự do tại Iraq, theo lời yêu cầu của Mỹ. Vì vậy, Roo gửi qua 600 lính, rồi dậm chân tại chỗ, bị thúc mãi mới đưa cho trọn 3.000 quân như đã hứa. Dù sao, 3.000 lính Đại Hàn sẽ có mặt tại Iraq trong khi hơn 30.000 lính Mỹ đã có mặt tại Nam Hàn từ năm 1953. Lời chán.

Al-Qaeda vốn tinh ma nên bắt mạch rất tài. Vụ bắt con tin Đại Hàn xảy ra một ngày trước khi Paul Johnson của Mỹ bị chặt đầu hôm 18. Gặp tai biến, Roo khéo đánh bài hai cửa và lãnh tai họa: nhờ công ty bảo vệ an ninh đã làm ăn tại Iraq là New Korea Total Service tiếp xúc với quân khủng bố để thương thảo, trong khi công khai cho biết là không rút quân khỏi Iraq, nhưng được Roo giải thích là để giúp dân chúng Iraq. Chứ không để làm vừa lòng Mỹ.
Truyền thông Mỹ cận thị không thấy, chứ toàn vùng Trung Đông đều lập tức loan tin, tới Âu châu, rằng Hán Thành sẵn sàng thương thuyết và bỏ rơi Mỹ nếu bị uy hiếp. Sau vụ rút lui của Tây Ban Nha vì màn khủng bố tại Madrid ngày 11 tháng Ba, tin đó là nguồn cổ võ cho al-Qaeda. Số phận con tin Kim Sun-Il coi như đã rõ. Khác với một thường dân Ý đã dõng dạc trả lời quân khủng bố trước khi chết: "Ta sẽ cho bay biết một người Ý chết ra sao", lời khóc lóc của Kim Sun-Il là một sự thương tâm. Cũng thê thảm như thái độ của chính quyền Roo Moo-Hyun.
Bây giờ, hậu quả vượt khỏi khả năng đi hàng hai của ông. Dân Đại Hàn công phẫn, kẻ đòi đánh, người đòi rút. Đảng đối lập thuộc cánh hữu lên lưới tấn công. Và lãnh tụ Bắc Hàn xoa tay hài lòng trước khi vào hội nghị, cũng hồ hởi như quân khủng bố.
Tên Roo Muu-Hyun có thể được phiên âm theo lối Hán-Việt là Lỗ Mộng Huyền. Chắc là sai. Con người đó phải có tên là Lỗ Mộng Huyễn.
Có khi nhờ ông vỡ mộng huyễn hoặc, Nam Hàn sẽ có lập trường dứt khoát hơn với cả Bắc Hàn và khủng bố, như phản ứng ngày càng dữ dội của dư luận bắt đầu cho thấy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Từ lần xuất bản đầu tiên và duy nhất năm 2001, cuốn sách đã tuyệt bản này là nguồn tư liệu vô giá về một giai đoạn dày đặc biến động của lịch sử Việt Nam thế kỷ 20. Đọc lại những ghi chép của nhà thơ Trần Dần (1926-1997) về thời kì Cải cách Ruộng đất và Nhân văn-Giai phẩm, tôi vẫn kinh ngạc bởi sự thành thực tận cùng, thành thực đến tàn nhẫn khắc nghiệt, của ông với chính bản thân mình. Cuộc vật lộn của ông với thời đại không phải chỉ là một bi kịch từ vị thế nạn nhân mà đa tầng, đa diện hơn nhiều: Ông cũng là một tác nhân và trước hết là một chứng nhân lỗi lạc, với một khả năng quan sát, phân tích, ghi nhận, diễn đạt hiếm có và một lí tưởng sục sôi cháy bỏng với nghệ thuật văn chương.
Lời người dịch: Một trong những câu hỏi mình luôn gặp phải là mọi người đều muốn "hiểu" một tác phẩm, một bản nhạc cổ điển, một tác phẩm điêu khắc, một bức tranh trừu tượng,... Và dù có giải thích rằng chúng ta không cần hiểu thì mọi người vẫn luôn băn khoăn. Một tác phẩm nghệ thuật thường vốn không mang nhiều nội dung ngoài vẻ đẹp của nó, trong âm nhạc là giai điệu (lời hát chỉ là một phần rất phụ), trong tạo hình thì là đường nét và bố cục. Và chúng ta nên thưởng thức nghệ thuật bằng cái nguyên sơ của một đứa trẻ. Thật trớ trêu khi càng có nhiều tri thức, chúng ta lại càng khó tiếp thu nghệ thuật vì suy nghĩ quá nhiều. Tác phẩm của Susan Sontag đã được dịch ra tiếng Việt thì có "Bàn về nhiếp ảnh" do Trịnh Lữ dịch. Một quyển sách mà mọi người yêu nhiếp ảnh hay chỉ thích xem ảnh cũng nên đọc. Và bài tiểu luận "Chống diễn giải" này mình cho rằng với những người nào muốn thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật, hay luôn trăn trở về việc để "hiểu" nghệ thuật thì cũng nên đọc. Vừa để c
LTS: Bài viết sau của cụ bà Đinh Thanh Trang kể về một số kinh nghiệm dùng thuốc Nam, thuốc ta chữa bệnh sau khi bệnh viện và thuốc Tây bế tắc
(Fasting For Physical Rejuvenation)       Mặc dù sự cần thiết của Nhịn Ăn đã được chúng tôi nói đến từ nhiều năm qua.Nhưng cho đến nay vẫn còn nhiều người chưa biết Nhịn Ăn cách nào"Có lợi ích gì"Có hại gì không"
1- “Sữa Ong Chúa” là gì" Giá trị dinh dưỡng và trị bệnh ra sao" Tiếng Anh của Sữa Ong Chúa là “Royal Jelly”.
Nói đến thịt thỏ, cần phân biệt 2 loại thịt thỏ nhà hay rabbit (lapin, theo tiếng Pháp) và thịt thỏ rừng hay hare (lièvre).
Trong lúc các nhà lập pháp liên bang bắt đầu nghỉ hè, chưa thấy phe nào thắng trong cuộc tranh cãi về nhu cầu khoan dầu tại thềm lục địa Hoa Kỳ
Ăn chay (còn được gọi là ăn lạt) không phải là vấn đề mới mẻ gì đối với người VN mình. Ngược lại, các dân tộc Tây phương, từ vài chục năm nay đã xem việc không ăn thịt, không ăn cá là
Football của Mỹ có người gọi là môn bóng bầu dục hay banh cà-na, tôi thích gọi đó là môn bóng chổng mông vì khi chuẩn bị giao banh hay đá, vận động viên cứ chổng mông lên chờ và khi chạy
Tất cả những dân cử gốc Việt đều thuộc thế hệ thứ hai của người Việt tại Hoa kỳ, có cả nam
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.