Hôm nay,  

Chấm Phá Thời Sự: Lỗ Mộng?

24/06/200400:00:00(Xem: 8679)
Vụ một thường dân Đại Hàn bị khủng bố chặt đầu tại Iraq gây chấn động chính trị còn nặng hơn nỗi thương tâm. Nó phơi ra cái tài của Tổng thống Roo Muu-Hyun.
Nam Hàn bị Bắc Hàn hăm dọa bằng võ khí nguyên tử nên dựa vào sự bảo vệ của Mỹ, nhưng Roo lại khéo khai thác tinh thần chống Mỹ để lấy lòng thành phần tả khuynh muốn thỏa hiệp với miền Bắc cộng sản. Ông đắc cử với lối ăn nói nước đôi đó. Khôn.
Trong vụ Hoa Kỳ vận động đồng minh tham gia gửi quân vào bảo vệ an ninh cho Iraq, Roo cũng muốn đi nước đôi. Đồng ý gửi quân, đổi lại, đòi thảo luận về việc Mỹ đừng triệt thoái 12.500 quân khỏi Lực lượng bảo vệ biên giới Nam-Bắc: lính Mỹ rút thì kinh tế mất một khoản lợi tức đáng kể và ta phải đôn lính vào thay! Lính Mỹ có thể lãnh bom Bắc Hàn để bảo vệ tự do cho Nam Hàn - từ nửa thế kỷ rồi - nhưng Nam Hàn ngần ngại đổ máu cho tự do tại Iraq, theo lời yêu cầu của Mỹ. Vì vậy, Roo gửi qua 600 lính, rồi dậm chân tại chỗ, bị thúc mãi mới đưa cho trọn 3.000 quân như đã hứa. Dù sao, 3.000 lính Đại Hàn sẽ có mặt tại Iraq trong khi hơn 30.000 lính Mỹ đã có mặt tại Nam Hàn từ năm 1953. Lời chán.

Al-Qaeda vốn tinh ma nên bắt mạch rất tài. Vụ bắt con tin Đại Hàn xảy ra một ngày trước khi Paul Johnson của Mỹ bị chặt đầu hôm 18. Gặp tai biến, Roo khéo đánh bài hai cửa và lãnh tai họa: nhờ công ty bảo vệ an ninh đã làm ăn tại Iraq là New Korea Total Service tiếp xúc với quân khủng bố để thương thảo, trong khi công khai cho biết là không rút quân khỏi Iraq, nhưng được Roo giải thích là để giúp dân chúng Iraq. Chứ không để làm vừa lòng Mỹ.
Truyền thông Mỹ cận thị không thấy, chứ toàn vùng Trung Đông đều lập tức loan tin, tới Âu châu, rằng Hán Thành sẵn sàng thương thuyết và bỏ rơi Mỹ nếu bị uy hiếp. Sau vụ rút lui của Tây Ban Nha vì màn khủng bố tại Madrid ngày 11 tháng Ba, tin đó là nguồn cổ võ cho al-Qaeda. Số phận con tin Kim Sun-Il coi như đã rõ. Khác với một thường dân Ý đã dõng dạc trả lời quân khủng bố trước khi chết: "Ta sẽ cho bay biết một người Ý chết ra sao", lời khóc lóc của Kim Sun-Il là một sự thương tâm. Cũng thê thảm như thái độ của chính quyền Roo Moo-Hyun.
Bây giờ, hậu quả vượt khỏi khả năng đi hàng hai của ông. Dân Đại Hàn công phẫn, kẻ đòi đánh, người đòi rút. Đảng đối lập thuộc cánh hữu lên lưới tấn công. Và lãnh tụ Bắc Hàn xoa tay hài lòng trước khi vào hội nghị, cũng hồ hởi như quân khủng bố.
Tên Roo Muu-Hyun có thể được phiên âm theo lối Hán-Việt là Lỗ Mộng Huyền. Chắc là sai. Con người đó phải có tên là Lỗ Mộng Huyễn.
Có khi nhờ ông vỡ mộng huyễn hoặc, Nam Hàn sẽ có lập trường dứt khoát hơn với cả Bắc Hàn và khủng bố, như phản ứng ngày càng dữ dội của dư luận bắt đầu cho thấy.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Đáng lẽ nhân khi các lân bang bị khủng hoảng thì cải cách mạnh hơn và tạo điều kiện cho thị trường nội địa tăng trưởng để bớt bị ảnh hưởng ngoại nhập. Việt Nam đã để hụt cơ hội ấy. Tuần qua, các thị trường Đông Á đã chứng kiến hai biến cố trái ngược. Khi các nhà phân tích kinh tế cảnh báo rằng kinh tế toàn cầu, khởi đầu là
Tên tôi là Nguyễn Thị Kỷ, ở xóm 3, xã Bách Thuận, huyện Vũ Thư, tỉnh Thái Bình (nay là thành phố Thái Bình) viết thư này xin trình bày về việc làm vô cùng sai trái, mất nhân quyền, vi phạm thô bạo đến quyền tự do
Chiều ngày 31-5- 2006, đang theo dõi cuộc họp của Quốc Hội bàn về việc chống tham nhũng trong bộ máy đảng và chính quyền, được tiếp hai ông bạn đến thăm. Hai ông bạn đưa cho tôi một bản vi tính có cả hình của ông Nguyễn Văn Thuận, bí thư thành uỷ, chủ tịch HĐND TP Hải Phòng.
Thông minh xinh đẹp, nổi tiếng trong số dân oan khiếu kiện, đó là chị Đỗ thị Minh Hằng (số 1 Trại Nhãn Ô chợ Dừa Hà Nội). Chị là người đã từng viết đơn tố cáo quan chức, cán bộ cộng sản ăn bẩn, ăn cả xác người chết sau cái chết của
Hình ảnh những bến đò, những sân ga, gợi cho chúng ta sự linh động của đến, đi, chia tay và hội ngộ, khởi hành và điểm tới, tùy theo định hướng của từng đối tượng. Suốt chặng đường đời, đã bao lần lữ khách đứng bên sông, đợi bóng một con đò, lòng bâng khuâng tưởng về nơi sẽ tới, người sẽ gặp" Hay còi tầu giục giã sân ga
Buổi sáng, đi mua vật liệu về làm cái kệ sách, gặp một bà Mỹ ở cửa Home Depot cũng đang tiến vào. Bất ngờ, bà Mỹ quay qua, mỉm cười: "Anh đang ước gì cho ngày Lễ Cha hôm nay"" Tôi hơi sững người, chưa kịp trả lời, bà lại tiếp: "Chắc anh ước một cái tủ lạnh mới" Hay một cái máy ảnh thật hiện đại"" Tôi cười đáp lời: "Tôi chỉ
Rừng là một tên tuổi quen thuộc trong giới văn nghệ và anh được nhắc đến như là một hoạ sĩ hơn là một nhà văn hay nhà thơ, mặc dù anh cũng đã góp mặt trong văn học một số tác phẩm thơ
Vào ngày thứ năm, tiền đồn nhộn nhịp này được đại bác howitzers 105 ly bảo vệ cùng với các xạ thủ hạng chiến với bức tường cát bao quanh. Đó là một căn cứ được dựng lên nằm giữa, chẳng liên lạc với nơi nào cả để yểm trợ một cuộc tiền đánh phiến quân Taliban đang quậy tại phía nam Afgahnistan
Theo báo quốc nội, tại miền Trung, có lễ rước Mục Đồng, lễ hội dành cho trẻ chăn trâu, ngày xưa được tổ chức ở làng Phong Lệ, xã Hòa Châu, huyện Hòa Vang, nguyên thuộc địa bàn tỉnh Quảng Nam, nay thuộc thành phố Đà Nẵng. Theo cụ Ngô Tấn Nhã, là "lão làng" của Phong Lệ, tuổi đã trên 90, thì ngày trước, theo lệ cứ đến các 
Sáng 31-5-2006, tôi từ Giáo xứ An Bằng lên Huế. Khi ngang qua Nhà thờ Phù Lương, thấy ở cổng Nhà thờ tụ họp rất đông người, đa số mặc sắc phục xanh. Tôi đi tiếp lên Huế. Lúc 10g30, trên đường về, tôi ghé thăm cha xứ Phù Lương. Không ngờ một biến cố tệ hại đã xảy ra tại cổng nhà thờ. Xin được tường thuật cùng bà con trong
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.