Thơ: Ai ? Tôi ?

09/09/200500:00:00(Xem: 15420)
- Mậu thân, 2000 người xuống đồng bằng
Chỉ một đêm còn sống có 30,
Ai chịu trách nhiệm về cái chết 2000 người đó"
Tôi!
Tôi-người viết những câu thơ cổ võ
Ca tụng người không tiếc mạng mình
trong mọi lúc xung phong.

Một trong 30 người kia ở mặt trận về sau mười năm
Ngồi bán quán bên đường nuôi đàn con nhỏ
Quán treo huân chương đầy, mọi cỡ.
Chả huân chương nào nuôi được người lính cũ!
Ai chịu trách nhiệm vậy" Lại chính là tôi!
Người lính cần một câu thơ giải đáp về đời
Tôi ú ớ !

Người ấy nhắc những câu thơ tôi làm
Mà tôi xấu hổ!
Tôi chưa có câu thơ nào hôm nay
giúp người ấy nuôi đàn con nhỏ.
Giữa buồn tủi chua cay
tôi có thể cười!...

1987
(Rút từ: Sổ tay thơ, tập 5)
(Điện Thư Câu Lạc Bộ Dân Chủ Việt Nam)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi bỏ Đèo Nhông về với núi Ta làm mây ở cuối trời xa
chiến khu lạnh, chỉ còn anh nằm đó nắm xương tàn vất vưởng với cỏ cây
Tôi vẫn biết em buồn bên mái lá Hàng bụp thưa đôi búp nhú ơ hơ
Em có biết lòng anh như nắng mới Hồn bâng khuâng nhìn những lá cây vàng
Rồi mai bỏ núi về trời Dấu trong lửa đạn buồn rời quê hương
Dễ có một ngày ta trở lại Bồng Sơn xa qúa cuối trời xa
thư bạn gửi từ vùng kinh tế mới đến tay ta hơn sáu chục ngày dài
Mặt trời đã lặn từ lâu nhưng trăng chưa mọc Bầu trời thăm thẳm chỉ có những vì sao lấp lánh
Ta ngồi bên dòng sông, Nhìn đời mình trôi chảy
Lời này là lời mỗi ngày tôi đọc, mỗi ngày tôi ca, tôi hát, tôi nhẩm,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.