Thơ: Thời Tuổi Dại

06/05/200500:00:00(Xem: 6901)
Nhớ những ngày xuân nắng nhẹ dòn
Ta về nghe gío quyện đôi chân
Em duyên trong dáng đời con gái
Chào đón ta bằng một chiếc hôn
Nhớ những ngày hè chim soãi cánh
Em đi buồn gởi lại cho ta
Chắc sân trường ấy âm thầm khóc
Bên cánh hoa đầy máu thiết tha
Nhớ những ngày thu rải lá vàng
Trong hồn tuổi dại nhớ mang mang
Ta reo đuổi bóng xa ngoài nội
Chợt thấy đời kia chút xế tàn
Nhớ những ngày đông gối mắt nhìn
Áo em màu tím cũng xinh xinh
Muốn ngu ngơ thở trên dòng tóc
Em cắn ta rồi đau buốt tim
Từ đó bỏ trường đi chiến đấu
Sáu năm ngủ bụi ở trên rừng
Lòng có dọc đường yêu chút nữa
Một người hay khóc ở Bồng Sơn
Từ đó trời ơi hết một đời
Thời thanh xuân gío cuốn đâu rồi
Ta nghe ta chết trong từng bước
Giữa nhịp buồn vây đất nước người

Lâm Hảo Dũng
(Ngày Đi Thương Sợi Khói Bên Nhà)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tên Mông Cổ ngủ vùi trên ghế đá Chiều bên đường giục gĩa tiếng xe qua
Hỏi người còn hái hoa xuân Hồn thơ ý nhạc thơm lừng tóc mây
Ai trèo đèo lội suối, Mà tôi đà mỏi gối "
Thấy rồi, Mây ngũ sắc
Thế rồi tôi nhìn lên bầu trời, chỉ có mây trắng- nắng và gió;
Phiền não bủa vây, Chập chùng lưới nhện
Tích xưa ngài Trí Khải Tham thiền Tổ Huệ Tư
Cõi trần nửa tỉnh nửa say Cõi tu mờ mịt tháng ngày Có, Không
Con đường ấy vẫn hoen màu bụi đỏ Gío lơ thơ nghe nắng mới ngập ngừng
Dòng sông đến lúc chia hai Cuộc đời đến lúc mỗi người mỗi phương
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.