Thơ: Thời Tuổi Dại

06/05/200500:00:00(Xem: 6902)
Nhớ những ngày xuân nắng nhẹ dòn
Ta về nghe gío quyện đôi chân
Em duyên trong dáng đời con gái
Chào đón ta bằng một chiếc hôn
Nhớ những ngày hè chim soãi cánh
Em đi buồn gởi lại cho ta
Chắc sân trường ấy âm thầm khóc
Bên cánh hoa đầy máu thiết tha
Nhớ những ngày thu rải lá vàng
Trong hồn tuổi dại nhớ mang mang
Ta reo đuổi bóng xa ngoài nội
Chợt thấy đời kia chút xế tàn
Nhớ những ngày đông gối mắt nhìn
Áo em màu tím cũng xinh xinh
Muốn ngu ngơ thở trên dòng tóc
Em cắn ta rồi đau buốt tim
Từ đó bỏ trường đi chiến đấu
Sáu năm ngủ bụi ở trên rừng
Lòng có dọc đường yêu chút nữa
Một người hay khóc ở Bồng Sơn
Từ đó trời ơi hết một đời
Thời thanh xuân gío cuốn đâu rồi
Ta nghe ta chết trong từng bước
Giữa nhịp buồn vây đất nước người

Lâm Hảo Dũng
(Ngày Đi Thương Sợi Khói Bên Nhà)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi bỏ Đèo Nhông về với núi Ta làm mây ở cuối trời xa
chiến khu lạnh, chỉ còn anh nằm đó nắm xương tàn vất vưởng với cỏ cây
Tôi vẫn biết em buồn bên mái lá Hàng bụp thưa đôi búp nhú ơ hơ
Em có biết lòng anh như nắng mới Hồn bâng khuâng nhìn những lá cây vàng
Rồi mai bỏ núi về trời Dấu trong lửa đạn buồn rời quê hương
Dễ có một ngày ta trở lại Bồng Sơn xa qúa cuối trời xa
thư bạn gửi từ vùng kinh tế mới đến tay ta hơn sáu chục ngày dài
Mặt trời đã lặn từ lâu nhưng trăng chưa mọc Bầu trời thăm thẳm chỉ có những vì sao lấp lánh
Ta ngồi bên dòng sông, Nhìn đời mình trôi chảy
Lời này là lời mỗi ngày tôi đọc, mỗi ngày tôi ca, tôi hát, tôi nhẩm,
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.