Thơ: Buồn Châu Thổ

29/04/200500:00:00(Xem: 7486)
Về đây con nước sông đầy
Sóng xô mấy ngọn buồn lây mạn đò
Chim kêu cái giọng ơ hờ
Chừng như mưa rét không ngờ sẽ lên
Còn em biết có chong đèn"
Nửa đêm thèm tiếng cười quen
bên nhà
Sáu năm mù lớp phù sa
Nghe trong lục tỉnh nhạt nhoà núi non

Lâm Hảo Dũng
(Ngày Đi Thương Sợi Khói Bên Nhà)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Nhắc chiếc phone lên bỗng lặng người Tiếng ai như tiếng lá thu rơi
vừa mãn tù gông năm bảy chín con về lạy Mẹ để ra đi
Chạy tới chạy lui, chạy xin gõ cửa, năn nỉ anh sứ, níu áo chị sứ,
Mặt trời vừa lặn trên biển Đông Ta quay nhìn lại phút sau cùng
Mộng có còn không một chớm đông Nhà ai con gái khóc chưa chồng
sao ta bỗng chốc điên cuồng bỗng say ngây ngất, bỗng buồn rứt ray
Bờm rằng bờm chán lắm rồi! Những lời ngon ngọt loại người phú ông
Nhớ những ngày xuân nắng nhẹ dòn Ta về nghe gío quyện đôi chân
Xa rồi cũng buồn mơ ngày trở lại Mái nhà xưa con ngõ hẹp bùn lầy
Tôi có tên bạn ở quê nhà nghèo không kể xiết, vẫn lang thang mỗi ngày
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.