Thơ: Mùa Xuân Trên Cao

28/04/200500:00:00(Xem: 7552)
Tôi nhơ ùmùa xuân ấy Biển Hồ
Khí trời tôi thở khí trời thơ
Tôi nghe tôi rất thèm yêu lắm
Dù chỉ vu vơ chỉ hững hờ
Tôi hẹn chờ em ở Suối con
( Cái tên nghe dễ ghét vô cùng)
Ngồi đây ta ngắm trời cao thấp
Mặt sóng lô nhô lượn nối dòng
Tóc em dài chắc biết tôi thương
Cánh hoa chùm gởi nở bên đường
Giục tôi quay quắt hồn quê cũ
Rồi cũng đau tê biệt núi rừng
Tôi lữ hành ngủ đậu nơi đây
Mai đi về biển mốt đồi tây
Khi đêm bên thác sầu cây cối
Thèm bát canh rau dáng mẹ gầy
Ôi giữa mùa xuân bên gái xuân
Sao tôi lãng mạn rất đau lòng
Nhà ai khói lượn mà tôi ngỡ
Khói súng rền vang Tết Mậu Thân
Tôi nhớ mùa xuân ấy Biển Hồ
Trong hồn thanh tịnh bóng mây đưa
Một bầy con gái đi giung giẻ
Để tóc ơ hờ kết mộng chưa"
Đất đỏ miền cao in dấu chân
Đời bôn ba mấy cũng yêu lầm
Có khi mưa ướt trên vai áo
Còn ngỡ sương đêm tiếng gọi thầm
Dốc soải đồi cao nắng mới lên
Em duyên dáng mộng để tôi nhìn
Hôm nay ngày hẹn mây và gío
Đừng để trăng buồn mưa giữa xuân
Em ở đầu kia cuộn chỉ thần
Thoáng nghe tàn bạo tiếng thời gian
Chừng đôi năm nữa khi rời lính
Tôi sẽ lên rừng sống ẩn thân
Khoảng cách là con tim nhát gan
Cứ chờ cứ ngắm để hoang mang
Hoa trôi còn gởi hương cho nước
Em gởi cho tôi chiếc lá vàng
Từ ấy xuân sầu trong trí tôi
Cái đời trận mạc cũng xa xôi
Về xuôi ngó lại bàn tay trắng
Chỉ thấy lơ mơ bóng một người
Xe đổ đèo ở dốc Mang Yang
Tìm đâu trong kỷ niệm điêu tàn
Cơm nhà binh ấy nuôi tôi sống
Tình của em cho sưởi ấm lòng

Lâm Hảo Dũng
(Ngày Đi Thương Sợi Khói Bên Nhà)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một mai về lại tam biên đó Hãy uống dùm tao suối nước xanh
Mấy năm làm lính trên rừng Từng trông gái Thượng trần truồng tắm khe
Theo những dòng kinh dừa nước mọc Quê em nhà lá mái xiêu xiêu
Đêm qua không ngủ ta ngồi hát Bên cốc men nồng chếnh chống say
Ngọn nến này con thắp cho cha Ba mươi năm xiêu lạc quê nhà
Anh cũng biết ngày đi là mất mát Chút tình riêng gởi lại mắt sầu em
Ra đi làm chứng cho lịch sử Ra đi làm chứng cho ngày mai
Ngày xưa ấy tôi thường đi khắp xóm Ngủ lơ mơ bên gốc ổi trâm bầu
ba mươi năm, những ngày dài biệt xứ ta đến đây với nổi sầu lê thê
xin khóc giùm cho quê hương yêu dấu ba mươi năm, vẫn tang tóc nhục hèn
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.