Hôm nay,  

Thơ Thơ – Thuỳ Dzung Phụ Trách

04/04/201000:00:00(Xem: 3681)

Thơ Thơ – Thuỳ Dzung phụ trách

Nửa Phần Thế Kỷ

(Viết để khóc ngày Quốc Hận 30/4/1975)

Việt Nam hỡi, ôi, nưả phần thế kỷ
Đã mệt nhoài trong hận tủi đau thương
Và tháng Tư nào trên khắp quê hương
Màu cờ đỏ gieo lầm than khốn khổ
Ơi Mậu Thân, máu hồng loang quốc sử"
Xác trẻ thơ nằm chết ở sau hè
Hoả tiễn Nga, Tàu ai pháo giữa khuya
Vào thành phố giết dân lành vô tội"!
Người con gái hôm kia vừa đám hỏi
Chết vội vàng vì đạn pháo đêm qua
Ơi Khe Sanh! Ơi Quảng Trị! Đông Hà!
Ơi An Lộc! Ai gây trời lửa khói"""
Ơi Đông Ba một chiều xuân bão gọi
Máu ai vương mà đỏ nhánh mai vàng
Cố đô ơi, đâu thành quách hiên ngang
Đâu huyền tích của một thời cổ sử
Ơi đâu tiếng chuông ngân chiều Thiên Mụ
Ơi mái chèo xao động sóng sông Hương
Còn gì đâu. Tất cả đã tang thương
Theo vận nước, tháng Tư nào bức tử
Ơi Saigon chìm trong cơn mộng dữ
Nét kinh hoàng muôn kiếp vẫn không phai
Tháng Tư nào loài qủy đỏ lên ngai
Từ lập quốc, đây thời man rợ nhất!
Bến Bạch Đằng người nhìn người khóc ngất
Trong mê cuồng trong tan tác chia ly
Bỏ lại quê hương, cha mẹ mà đi
Dù không biết nơi đâu là bến hẹn
Và bao người đã chìm sâu đáy biển
Đi. Vẫn đi. Đi để tránh hung tàn
Bao nhiêu năm buồn, dân tộc Việt Nam
Vẫn chờ đợi. Một ngày vui phải đến
Một ngày vui bắt đầu từ ánh nến
Từ bàn tay nắm chặt những bàn tay!
Xin bình minh chiếu sáng cõi đêm dày!

Ngô Minh Hằng

*

Nhà Tôi

Nhà tôi ở kế nhà người
một hai câu hỏi sơ sài rồi thôi
nhà người ở khít nhà tôi
gật đầu vài bận là vui lắm rồi

Nhà tôi hồi xửa hồi xưa
sáng kêu, chiều hỏi, tối cười râm ran
con nít chơi giỡn khắp làng
người già luôn được hỏi han ân cần
Thế mà tôi phải bỏ ngang
vì tôi không thể sống cùng ác nhân

Bây giờ đôi lúc ngỡ ngàng
bâng khuâng tự hỏi dở dang bao giờ
Thà là chào hỏi bâng quơ
còn hơn nhìn tận mặt mo, chán phèo.

Cung Đỉnh

*

Chờ Em

Này em dáng của ngày xưa


Dừng chân bên bến giữa trưa đợi đò
Nghiêng che chiếc nón bài thơ
Xanh xanh tà áo đợi chờ bước sang.

Bên sông hỏi có vội vàng
Chờ em đã một thời gian muộn phiền
Bến lòng em có chao nghiêng
Sắp qua mùa Hạ, Thu êm đềm về

Mong sao đừng lạc hướng quê
Để tìm lối cũ rủ rê bóng hình
Yêu nhau đâu phải tội tình
Mà sao mãi cảnh một mình cô đơn

Nguyễn Thuỷ

*

Chỉ Là Mơ

Nắng chưa lên- Em hồng đôi má
Mắt chưa nhìn mi đã vút cong
Em tôi đó- Áo xanh màu lá
Tình chưa trao xao xuyến dậy lòng…

Chiếc áo bà ba- mây lơ đãng
Gió vô tình- tóc rối bay bay
Câu thơ viết- ý tình lãng mạn
Gửi cho em men ngọt nồng say…

Em không nói- nắng trưa gay gắt
Ta đứng xa nhìn- gió ở đâu"
Sao không thổi cho bay làn tóc
Rồi được nghe giọng thật ngọt ngào…

Đêm hôm qua- nửa đêm về sáng
Áo bà ba màu lá thật xinh
Em đã đến dịu dàng duyên dáng
Thoang thoảng mùi hương, ấm áp tình!

Có tiếng chim, tiếc buồn tỉnh giấc
Chỉ là mơ- Cô bé thương ơi!
Chiếc áo bà ba thoảng hương mật
Em nhìn ta…ánh mắt xa xôi!

Câu thơ viết vẫn tình lãng mạn
Từng chữ từng câu là mắt môi
Dáng ẩn hiện ảnh hình thật sáng
Trong giấc mơ- Ta thấy em cười

Thy Lan Thảo

*

Quê Nghèo

Con về quê giữa chiều mưa
Bồi hồi thương nhớ ngày xưa cồn cào
Nhà nghèo gió cũng xanh xao
Trời mưa trăng trượt ngã nhào vào hiên

Cha ngồi chẻ lạt bên thềm
Chẻ đôi cả những muộn phiền đầy vơi
Mẹ đi nhổ mạ tháng mười
Lạt mềm trói mấy kiếp người vào nhau

Mưa phùn mẹ cấy ruộng sâu
Đôi môi ứa máu quết trầu đỏ tươi
Con đi mót lá mùng tơi
Cơm khoai, nước mắt chia đôi quả cà

Mẹ chưa kịp trẻ đã già
Tuổi xuân ngồi vá đường xa, mũi gần
Bàn chân đói lả bàn chân
Nhớ miếng bánh đúc mẹ phần cho con

Bây giờ cha mẹ không còn
Nhìn lên chỉ thấy mây non gió ngàn
Hồn quê đất tổ con mang
À ơi tiếng võng dịu dàng ngày xưa...

Con giờ nắng ngả sang trưa
Quê hương hai tiếng nắng mưa dãi dầu.

Nguyễn Thị Thuý Ngoan

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Người đẹp Keira Knightley hợp tác cùng đạo diễn Noah Baumbach
NSW: CHIẾN DỊCH CHỤP HÌNH TỐC ĐỘ
Tôi và mấy anh kia, cũng đều bàng hoàng đờ cả người ra
Kết quả của phiên xử ngày 18/3/2010 vừa qua về vụ án “người mẹ giết hại 6 đứa con sơ sinh của chính mình”
Cách đây vài tuần, Tổng Tư Lệnh Cảnh Sát Victoria, ông Simon Overland, đã phải thừa nhận rằng, vẫn còn có nạn kỳ thị trong lực lượng cảnh sát
Trong vài lần trao đổi những câu chuyện thường xảy ra trong cộng đồng, Thảo Hiền được nghe nhiều người đề cập đến vấn đề sống chung ngoài hôn nhân
Nhiều người chắc còn nhớ là chúng ta đã làm như thế hồi 1971, và đã để lỡ mất cơ hội
Trên bục gỗ, Frère đang viết, đang giảng bài, giọng trầm ấm thao thao
Trong tinh thần "Uống Nước Nhớ Nguồn", để tưởng nhớ công ơn của các vị tiền nhân đã có công dựng nước và giữ nước


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.