Hôm nay,  

Thơ Thơ – Thuỳ Dzung Phụ Trách

08/02/201000:00:00(Xem: 9319)

Thơ Thơ – Thuỳ Dzung phụ trách

Mai Sau

Mai sau cổ tích ca dao
Có còn để nhớ hay vào hư không
Trầu cau còn đượm duyên nồng
Gặp em biết có thẹn thùng như xưa.

Mai sau ai nhớ cày bừa
Ai thương gốc rạ những trưa khô giòn
Vọng phu hóa đá đầu non
Nhớ thương chờ đợi biết còn có ai.

Tài hoa lẻ bóng lạc loài
Trương Chi còn vượt dặm dài thời gian
Lên chùa còn nhớ nỗi oan
Quê hương còn quả thị vàng nữa không"

Phạm Ánh

*

Phong Độ

Nghe những bài Hùng Ca
Phong độ xưa còn đó
Hay chỉ nghe rồi bỏ
Xin nhớ nước nhớ nhà

Việt Nam, Việt Nam ơi
Nghe tiếng khóc tiếng cười
Nghe tiếng reo, tiếng hát
Nghe tiếng Việt bồi hồi

Ngàn năm Sử Việt máu xương
Ngàn năm Sử Việt ngàn năm ngậm ngùi
Bây giờ vận nước nổi trôi
Làm sao cho vẹn Tình Người Việt Nam
Bài Hùng Ca Chính Khí
Ôi, Hoàng Sa, Trường Sa
Xương máu ông cha ta
Đổ ra để giữ trọn

Cung Đỉnh

*

Chia Tay Em

Đêm trườn lên đỉnh chia tay
Mắt ai rơi lệ nhòe cay cuộc tình
Biết không duyên nợ ba sinh
Thì đừng ép trái tim mình khổ đau
Chuyện xưa trầu quấn lấy cau
Nghìn năm tích vẫn trong nhau nghẹn ngào
Đêm chia tay không trăng sao
Ta nghe giông bão ập vào buồng tim
Khát lòng nốc cạn rượu sim
Khà men cay đắng đi tìm câu thơ
Tình ta như một giấc mơ
Trăm năm chẳng đặng thẫn thờ chia tay…

Lê Bá Duy

*

Dòng Sông Kỷ Niệm

Kỷ niệm nào khép lại
Cô đơn đong thật đầy
Gió đời thường ngược trái
Trời chiều mây trắng bay…

Em đất người xa lạ
Đêm chiếu chăn lạnh buồn
Bước đời chia muôn ngả
Tóc đổi màu mưa sương…

Bàn tay xưa ngà ngọc
Áo tiểu thư tươi màu
Hoa phượng cài lên tóc
Hướng tương lai ngọt ngào!

Nắng hồng đường Cường Để
Guốc văn Khoa nhịp dòn
Sắc hương đùa ngạo nghễ
Em ngực đầy eo thon…

Ta từ trong tiền kiếp
Đã dại khờ yêu em
Bước hoài theo không kịp
Đêm thương nhớ từng đêm
Thơ trăm bài chưa hết
Ý của người cuồng si
Nhiều khi ta biết mệt
Em nhìn ta nghĩ gì""!

Cô đơn buồn khép lại
Pháo quyện tiễn đưa thuyền
Bến thẩn thờ ngây dại
Thương nhớ chịu buồn riêng…

Thy Lan Thảo

*

Ngẫu  Hứng

Bỗng dưng nổi hứng làm thơ
Gởi đi tứ xứ thân sơ xa gần
Người nào người nấy khen rần


Mà không dám chắc giả chân thế nào
Tự mình chứng thực xem sao
Gởi đi đăng báo, gởi vào web-site
Cũng may chẳng bị tẩy chay
“Xông lên thừa thắng, bác tài tới luôn”
Cũng là có nghiệp có huông
Muốn thôi, lòng cứ vấn vương muôn điều
 Thơ này tuy chẳng cao siêu
Cũng không hoa mỹ dệt thêu màu mè
Nhưng lời mộc mạc dễ nghe
Đơn sơ chân chất như “vè” dân gian
Tựa như thể lọai (La) “Fon-taine” (*)
Ngụ ngôn cừu  sói (**) ví von răn đời
Tuy rằng giờ đã lỗi thời
Cũng là thông điệp lưu đời trăm năm
Tôi đây chẳng ý sánh bằng
Nhưng đời không thể không cần ngụ ngôn

Người Phương Nam

(*) Nhà thơ ngụ ngôn Pháp (**) Cừu non và chó sói (Le loup et l’agneau)

*

Em Ơi Chị Cùng Đan Áo

Kính tặng Thi sĩ TTKH

Em ơi! Ngần ấy tiếng yêu
Và câu ly biệt lắm điều tiếc thương
Đâu ngờ xưa những màu hương
Trôi vào sương gió lạc phương rối bồng

Rất thường mỗi độ vào đông
Nghĩ cùng thương cảm có chồng như em
Khoanh tay giấu gió trời đêm
Tủi thân đan áo nhủ riêng tặng chồng

Chữ duyên buồn bởi nhốt lồng
Trái oan đơn lẻ khóc vong ơ thờ
Những chiều tím biếc hoang sơ
Não nề oán trách buổi khờ chia tan

Em đan áo, chị cũng đan
Thầm mong che chắn ngổn ngang cho chồng
Bù duyên - quyên đã trong lồng
Ước xin tư tưởng như hồng ngày nao

Ái tình ngày cũ xôn xao
Trái tim niêm giữ thì thào rất nghiêm
Mặc đi quá khứ lỗi em
Chị cùng chia sẻ ái đêm trái đời

Rối ren lắm đó em ơi!
Làm sao níu được bóng chồng ngày mai
Khi đang giữa giấc còn dài
Người từ tâm tưởng lay vai gọi: Mình!

Phan Tâm

*

Nhịp Cầu Trẻ Con

Ước gì trở lại ngày xưa
Ta về thăm lại ngày chưa biết gì
Cái thời bỏ túi viên bi
Đã cho em đấy có khi lại đòi

Em và bè bạn và tôi
Mặt trăng có mắt, mặt trời có râu
Trẻ con, nào sá gì đâu
Trẻ con, đâu cũng là cầu sang chơi

Bây giờ, thôi lớn cả rồi
Thành em, thành bạn, thành tôi bây giờ
Cùng chung một tuổi ngây thơ
Nào ai biết... có ai ngờ... mai sau

Vui thì rộng, buồn thì sâu
Bàn chân đặt lại nhịp cầu đong đưa
Nối ngày nay với ngày xưa
Biết rồi lại nối với chưa biết gì....

Đỗ Huy Chí

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.