Hôm nay,  

Tin Được Hay Sao?

06/03/200700:00:00(Xem: 3921)

Tin Được Hay Sao"

Đổng Sinh, người huyện Từ Châu, tỉnh Giang Tô, từ nhỏ đã ham thích võ nghệ, nên biếng nhác học hành, khiến mẹ là Đổng thị thường buồn bã ưu tư. Lo lắng nói:
- Đoạn trường ai có… đi tìm mới hay. Nay con không dùi mài kinh sử. Chán việc học hành, thì mai này tuổi lớn người to. Mần răng sinh sống"
Đổng Sinh cười khì đáp:
- Dùng chân khí chữa bệnh, thì chẳng những mau được giàu sang, mà danh vọng thênh thang cũng ào tuôn bay tới.
Đổng thị đưa tay đè lấy ngực, thở ra một cái, rồi ngán ngẫm nói:
- Mong người ta hoạn nạn để làm giàu, thì cho dù có mua nhà mua cửa, địa ốc đầu tư, ắt cũng chẳng giữ được xu nào hết cả!
Rồi ngày tháng dần trôi, cho đến năm mười chín tuổi, Sinh đã nổi tiếng khắp vùng, bởi tài đánh kiếm tinh thông, mà khí lực nội công cũng thâm sâu hơn đồng môn cùng trang lứa, khiến Sinh được bạn mến thầy yêu. Coi như đồ gia bảo. Một hôm, Sinh ở võ đường về, mặt mày đỏ tía, khiến Đổng thị tràn ngập nỗi suy tư. Hơ hãi nói:
- Con về mà sắc mặt không vui. E chốn… kiếm cung có điều chi không khoái"
Sinh bực bội đáp:
- Hôm nay con tỉ thí nội công với Lâm Ôn, mà không thắng được. Thiệt là tức chết!
Đổng thị nghe vậy, biết được tâm ý của con, liền tha thiết nói:
- Cây không rễ, sẽ đổ, dù chỉ gặp cơn gió nhỏ, và sự gãy đổ đó - chẳng những sẽ gây thiệt hại cho nó - mà còn lây lan đến những gì chung quanh nữa. Con trẻ người non dạ, mà thành tựu quá mau, thì phải hết sức học thêm lòng khiêm nhượng. Chớ háo thắng như vầy, thì trước là chẳng đặng hay, sau tính tốt của con cũng… dần bay theo gió!
Ngày nọ, Sinh đi luyện kiếm về, bất chợt gặp một người khách cỡi ngựa đi cùng nói chuyện, hết sức là tương đắc, khiến Sinh tâm dạ bồi hồi. Sung sướng nói:
- Không quen mà gặp. Không hẹn mà nên. Không hỏi tuổi hỏi tên e mang điều bất kính!
Người ấy cười cười đáp:
- So nhân dáng bên ngoài, huynh lớn hơn đệ. So binh khí trên người, đệ lớn hơn huynh. Thôi thì cứ gọi đệ đệ huynh huynh cho thêm phần ấm cúng.
Sinh mừng rỡ nói:
- Đệ họ Đổng, tên Sinh. Tinh thông về kiếm thuật. Còn huynh thì sao"
Người ấy từ tốn đáp:
- Họ Chu, tên Phối. Sống bằng nghề đúc kiếm cho người ta. Chớ chiêu số chẳng hiểu gì hết cả.
Sinh nghe vậy, lòng tự phụ bỗng nỗi lên, mà bảo dạ rằng:
- Quen sợ mặt, lạ sợ áo quần. Mình mới gặp… thằng này, mà không có dịp khoe cây kiếm ra, thì thiệt là uổng phí. Lại nữa, kiếm mình là thứ quý, thì phải hạng đại trượng phu mới rờ vô được. Nay ta làm bộ nhờ nó coi cây kiếm này - nhưng thực ra là… giới thiệu tài ta - thì công trò chuyện mấy canh mới ngon lành đó vậy!
Đoạn, hớn hở nói:
- Đằng trước có quán lẫu thập cẩm, thêm rượu nếp than. Sao huynh đệ chúng ta không vào chơi chốc lát"
Chu Phối vồn vã đáp:
- Được! Được!
Rồi rượu, lẫu, thi nhau mà dzô. Được đâu vài vòng. Sinh khua tay nói:
- Huynh ngao du bốn biển. Quen cũng lắm. Đụng cũng nhiều. Chẳng hay có thấy được cây kiếm nào… quá cản hay chưa"
Phối ngửa cổ nốc hết ly rượu. Sảng khoái đáp:
- Chưa!
Sinh sáng cả mặt mày, liền lẹ tay tháo thanh kiếm ở trên lưng xuống, mà nói rằng:
- Thanh kiếm này. Chém sắt như chém chuối, là do bố của đệ thắng độ gà năm trước mà dzớt được. Huynh thử xem có phải là bảo vật hay chăng"
Đoạn, đưa thanh kiếm cho Phối. Phối cầm lắc lắc mấy cái, rồi nói rằng:
- Đồ mà đem đi cá độ. Tốt được hay sao"
Sinh trố mắt ra nhìn Phố, rồi bất bình đáp:
- Người ta đi giang hồ, ngang qua trường gà, chợt thấy lòng trẻ lại. Ngặt một nỗi lộ phí dọc đường, đã mòn hết kim ngân, nên phải đặt cây kiếm là vì duyên cớ đó.
Phố, đầu thì lắc, tay xua lịa xua lia. Chắc nịch nói:
- Huynh làm nghề đúc kiếm, thì chuyện xấu tốt. Lẽ nào không phân được" Lại nữa. Người quân tử quý kiếm báu còn hơn mạng sống của mình - thì không thể vì một độ gà - mà bỏ mạng dễ dàng mau như thế!
Sinh nghe tới đâu nát lòng theo tới đó. Hoang mang nói:
- Vậy là đồ giả. Thiệt hay sao"
Phố nhịp nhịp ngón tay xuống bàn, rồi thủng thẳng đáp:
- Theo lẽ thường tình, thì chẳng đặng mấy ai ưa lời nói dối, nhưng cũng không mấy ai chịu được sự thật, bởi sự thật thường khiến họ đớn đau, tâm hồn tan nát…
Đoạn, rút trong tay áo ra một đoản kiếm dài độ hai gang tay, đem chém vào kiếm của Sinh, rơi ra từng mảnh một, khiến Sinh tá hỏa tam tinh. Thảng thốt nói:
- Tóc bố đã muối tiêu, mà còn trúng đạn kiểu này, thì chẳng trách chữ nợ duyên, cứ rêm hoài rêm tới!
Rồi thừ người ra mà thở. Phố thấy vậy, mới nắm nhẹ đôi vai, mà nói rằng:


- Không phải có tuổi đời mới có kinh nghiệm, mà kinh nghiệm chỉ có từ những phán đoán và hành động của mình. Bố của đệ. Thua trận này chỉ vì đặt niềm tin không đúng chỗ. Chỉ có vậy thôi!
Sinh. Phần thì tự ái bị tổn thương, phần thì quê độ, nên nhắm mắt nhắm mũi mà uống. Đã vậy còn tự nhủ lấy thân:
- Dẫu con cố gắng thế nào đi chăng nữa, cũng chẳng thể đưa trọn đôi vai - hầu gánh vác cho bố sự nông nỗi ở trường gà - mà hậu quả con mình riêng gánh chịu. Bố ơi là bố ơi!
Lúc ấy, có Tiểu Thúy là cô chủ quán ngồi trong, nhìn thấy Sinh ngửa cổ mà uống rượu, bèn nhói tận tâm can. Lẩm bẩm nói:
- Gạo là hạt ngọc của trời. Rượu từ ngọc mà ra, thì phải biết quý yêu từng giọt rượu. Trước là không được đổ, sau nhâm nhi từ từ, để hương nồng thấm đượm vào tim, thì mới không uổng phí công lao người khó nhọc. Còn… thằng này chơi cái kiểu trên rừng mới xuống, mà ta khoanh tay ngồi nhìn, thì còn chịu được hay sao"
Nghĩ vậy, bèn gọi con hầu là Thanh Như đến, mà nói rằng:
- Bàn số hai. Nếu kêu thêm rượu, thì ngươi phải trả lời là hết. Nghe rõ chưa"
Thanh Như nghệch mặt ra nhìn chủ. Thắc mắc nói:
- Rượu bách nhật còn hai hũ. Rượu đế còn ba can. Còn rượu thuốc, rượu rắn, rượu kỳ nhông cũng tuồng y như thế. Dư thừa là vậy, mà chủ nhân không chịu bán. Chẳng uổng lắm ư"
Tiểu Thúy nhìn ra ngoài, rồi nhìn xuống sổ. Nhỏ giọng nói:
- Mở quán mà người ta đến lai rai, là một cái may. Xị này qua xị nọ mà vẫn cứ kêu thêm, là hai cái may. Không ký sổ, không quỵt lường, mà vẫn chi tới bờ tới bến, là ba cái may. Bất kể xuân hạ thu đông, bất kể mưa phùn gió chướng, vẫn không thiếu kẻ hùng anh chén thù chén tạc, là bốn cái may. Rượu bán đã vài năm, mà chưa hề bị… vợ của mặc khách tao nhân tới um sùm lớn chuyện, là năm cái may. Với năm cái may đó. Chẳng những ta có của để của ăn, mà còn giúp cho ta học được thuật trụ nhan để giữ chồng trong tay ấm…
Đoạn, hướng về bàn của Sinh, mà nói rằng:
- Uống rượu mà không biết thưởng thức thì chỉ tổ tốn tiền, sau lại say sưa. Sau nữa phá đi cái danh thơm mà quán ta đang có.
Rồi gằn giọng nói:
- Ta thà mất tiền lời. Chớ không thể bán cho cái hạng tào lao như thế!
Chưa được canh giờ sau. Sinh gục xuống bàn mà ngáy. Phố thấy vậy, liền thò tay vào bọc lôi ra một cây viết, và một tờ giấy, rồi thả tuôn bầu tâm sự: "Cái hèn mọn và vĩ đại của một người nằm trong việc họ làm. Chớ không phải ở những gì họ nói, họ viết, hay những gì họ muốn người ta phải hiểu, phải biết về mình. Đệ. Cho dẫu cốt cách hơn người. Học hành mau lẹ, nhưng lòng tự phụ sẽ như mối mọt phá tanh bành hết cả. Nếu đệ không cho huynh là người lắm chuyện, hoặc nói bậy cho qua, thì xin nhỏng tai nghe đôi lời gan ruột, là: Trong cuộc sống nhiễu nhương Đạo nghĩa xuống dốc này - muốn làm một người lương thiện - thì khó gấp trăm ngàn lần làm bất cứ một nghề nào khác. Nếu đệ. Thay vì dùng khả năng Trời cho để tự cao về mình, thì hãy dùng nó để giúp đỡ tha nhân, ắt đệ sẽ thấm được nỗi vui trong đời thường đang gặp…". Lúc viết xong, mới lấy ra một nén bạc, rồi gọi Như đến mà nói rằng:
- Trả tiền rượu, còn dư tặng cho ngươi. Chỉ mong ngươi mở lượng khoan nhân giúp dùm ta chút xíu.
Thanh Như ngạc nhiên đến cùng cực, liền trố cả mắt ra. Nói:
- Tiện nữ chỉ biết tứ sắc với bài cào. Mần răng cứu giúp"
Phố nghe vậy, liền đưa cho Như bức thư, rồi chậm rãi đáp:
- Khi người thanh niên này tỉnh dậy. Trao hộ bức thư, thì đã giúp ta rồi đó vậy.
Như hết nhìn Sinh rồi nhìn Phố. Sửng sốt nói:
- Vừa trả tiền rượu. Vừa để lại thư. Ắt huynh đệ đại nhân đã quen từ lâu lắm"
Phố lắc đầu một hơi mấy cái, rồi thủng thẳng đáp:
- Tình cờ gặp gỡ, cùng nhau trò chuyện, nếu thẳng thắn tính ra, thì duyên nợ của ta chưa đủ mười lăm tiếng…
Như lấy làm lạ, bởi những lời ấy ngược với suy nghĩ bình thường, bèn nắm chặt hai tay. Ấp úng nói:
- Thức đêm mới biết đêm dài. Còn huynh đệ đại nhân chỉ vài canh gặp gỡ, thì cái chữ nghĩa nhân. Chừng mô mới biết"
Phố hết nhìn trời, nhìn đất, rồi nhìn thẳng vào mắt của Thanh Như. Đáp:
- Đôi khi chỉ vì một câu nói, một nụ cười, cũng đã đủ gieo vào lòng chúng ta niềm hoan lạc, cũng đủ cho chúng ta cảm được sự thông hiểu cùng nhau. Tri kỷ là như thế đó. Người thanh niên này. Tuy còn có chút tự phụ - do ở lòng hiếu thắng mà ra - nhưng lại hiểu được lẽ đúng, sai, thì thiệt là đáng quý.
Như cảm thấy có cái gì không ổn, bèn thắc mắc nói:
- Hiểu được lẽ đúng sai mà lại say, là cớ làm sao"
Phố từ tốn đáp:
- Trong nhất thời chưa sửa được thì buồn, mà buồn uống lại mau say, thành thử có… say tới say lui cũng chẳng nhằm chi hết cả!

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Thưa ông Hoàng Tuấn. Tuần rồi đọc tôi bản tin về cú lừa ngoạn mục ở trang nhất của quý báo phải thú thực là tôi phải phì cười. Cười đó, nhưng không có gì là ngạc nhiên. Tôi cười không phải vì đó là cú lừa ngoạn mục gì cả vì người lừa (như trong báo đã nói) chỉ là một ngư phủ ít học thuộc loại i tờ rít mà thôi. Vậy thì tại sao anh Hương
NSW: Một bà mẹ sanh một baby trong căn flat và rồi đem vứt hài nhi trần truồng còn đỏ hỏn này trong nhà đậu xe ở tầng dưới. Một người hàng xóm đã choáng váng khi tìm thấy hài nhi này trong một cái thùng cạc-tông đựng bia, được phủ lên bằng một tấm khăn tắm, tại dẫy flat ở Dee Why sau khi nghe tiếng khóc oe oe vào lúc 8 giờ sáng.
NSW: Các sinh viên gốc Do Thái đang buộc phải che giấu các chiếc mũ chỏm tôn giáo (skullcap) của họ, nhiều nhà thờ Do Thái và Hồi giáo đã bị phá hoại và các báo cáo về sự thù ghét chủng tộc đã tăng vọt trong khi cuộc chiến ở Trung Đông vang dội trên đường phố Sydney. Sự giận dữ mạnh mẽ nhất
"Anh không viết cho em, Những dòng thân mến nữa, Để phương em, nỗi nhớ Cao đến chín từng mây, Trời ơi! làm sao đây. Cho lòng tôi bớt sóng, Cho bầu trời bớt rộng, Cho hồn bớt đơn côi. Anh ơi và anh ơi, Biển đời cay nghiệt quá, Đừng nhìn em rất lạ, Để mùa Thu thêm buồn. Để thơ em thêm hương, Một mùi hương thân ái, Để bước chân vụng dại
ÚC ĐẠI LỢI: Vị thống đốc Ngân hàng Dự trữ sắp mãn nhiệm đã bộc lộ sự khó chịu của mình đối với lời hứa hẹn sẽ “giữ lãi suất ở mức thấp” trong khi tranh cử của Chính phủ Howard - một sự long trọng cam kết mà ông nói là “không thể thực hiện được”. Ông Ian Macfarlane ngày hôm qua  đã khuyến cáo rằng
SYDNEY: Một học sinh tiểu học đã bị kỷ luật sau khi chuyển các hình ảnh khiêu dâm từ internet vào chiếc điện thoại di động của người mẹ và rồi khoe chúng với các bạn cùng lớp. Đây là trường hợp đầu tiên được biết đến ở NSW về kỹ thuật điện thoại di động đã được sử dụng để phổ biến các hình ảnh 
Con tôi bị đưa ra tòa một lần về tội aggrevated break and enter nhưng cháu không nhận tội. Hiện cháu đang được tại ngoại chờ ngày xét xử. Cháu kể cho biết chi tiết về sự việc như sau:Sau khi cháu cùng bạn bè dự tiệc sinh nhật, các cháu đã rủ nhau vào Pub để nhảy disco. Khi vào Pub các cháu đều được người bạn mua mỗi người một ly nước
Một cuộc nghiên cứu ở Đức tìm thấy rằng các cô gái tóc vàng (blonde) có thể vui tính hoạt bát hơn nhưng các phụ nữ có mái tóc mầu đỏ hoe (redhead) chắc chắn đòi hỏi tình dục nhiều hơn. Cuộc khảo sát được thực hiện bởi giáo sư Werner Habermehl, một chuyên gia tình dục học thuộc trung tâm nghiên cứu Hamburg Sex Researcher
Sau khi ra tù Davis gặp Sue Edwards, một phụ nữ tóc vàng trong tuổi 20, mập mạp, cưỡi mô-tô và sống bằng nghề bán ma túy. Hai tay tội phạm này có cùng nhiều sở thích. Không bao lâu chúng trở thành tình nhân và cùng nhau phạm tội. Cặp tình nhân tội phạm này lang thang khắp California, Oregon
Gần đây tôi đọc báo Sàigòn Times tôi có cảm tưởng như các ông có vẻ tuyên truyền là VC bây giờ đã đổi mới so với trước. Vậy nên tôi thấy báo SGT cần đặt ra một cuộc tranh luận là liệu chúng ta có tin được VC đang đổi mới thực sự hay không" Cũng giống như một tên ăn trộm, ăn cắp kinh niên, cả mấy chục năm chuyên ăn cắp ăn trộm
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.