Hôm nay,  

Diễn Đàn Độc Giả

30/05/200500:00:00(Xem: 6397)
Sức mạnh của tình yêu trong thơ tình...
Vũ Ngọc Hương - Perth WA

Kính gửi ông Hoàng Tuấn - Sau đây tôi xin được có vài suy nghĩ sau khi đọc ý kiến của ông Nguyễn H. Minh, đăng trong mục Diễn Đàn Độc Giả của báo Sàigòn Times số ngày 19/5 tuần này. Thưa ông Minh, tôi đồng ý với những đóng góp của ông về thơ, và nhất là những phân tích của ông về bài thơ "Quay Lối Về Thăm Phố Biển Quy Nhơn" của tác giả Phan Tưởng Niệm. Trước hết, tôi phải thừa nhận thơ nói chung và thơ trên báo SGT nói riêng đều chia làm ba loại chính là thơ đấu tranh, thơ châm biếm và thơ tình. Về hai loại đầu tôi thấy trên báo SGT đều là những bài thơ giá trị, đúng tinh thần đấu tranh yêu nước, nên trong phạm vi bài viết này tôi chỉ xin đóng góp thêm ở đây về thơ tình. Đầu tiên tôi xin thưa là tôi đồng ý, không một ai bắt buộc một thi sĩ, dù đó là thi sĩ tỵ nạn, phải làm thơ đấu tranh. Ở đất nước tự do dân chủ, một thi sĩ có quyền làm thơ tình nếu họ muốn. Khi làm thơ tình họ có quyền than mây, khóc gió, thổn thức cùng trăng hoa, bình minh hay hoàng hôn... để đi tìm vẻ đẹp nhiệm màu, tình yêu thiên thu, cùng những giá trị vĩnh cửu trong trời đất. Nhưng nếu họ làm loại thơ tình cao thượng thì bản thân những bài thơ đó cũng rất có giá trị góp sức cho cuộc đấu tranh chung của chúng ta vì yêu và ghét bao giờ cũng là hai mặt ắt phải có của tình cảm. Nếu tôi yêu đất nước, quê hương, mẹ cha của tôi, thì kẻ nào đã tàn phá quê hương, hay làm cho mẹ cha tôi phải đau khổ, tôi phải căm ghét kẻ đó. Tôi lấy thí dụ như trong trang Thơ Thơ (mà theo tôi nghĩ đó là thơ tình thuần túy") thì những bài thơ tình của Hoàng Yến, Thy Lan Thảo, Lưu Thái Do, Song Châu Diễm Ngọc, Nguyễn Vạn Thắng... chẳng hạn, đều là những bài thơ tình cao thượng, góp phần to lớn cho cuộc đấu tranh chung của chúng ta. Hay trong dịp Mother's Day vừa rồi tôi thấy có bài thơ Mẹ Ơi của thi sĩ Hoàng Yến cũng đăng trong số báo 411 chẳng hạn, là bài tôi đọc tôi thấy rất xúc động. Bài thơ chỉ mô tả tình cảm mẹ con lồng trong ngày Quốc Hận nhưng đọc lên nghe đã thì thôi:

"Mẹ ơi! Ôi Mẹ buồn chi nữa!
Chắc chắn đàn con Mẹ sẽ về.
Không phải đem chiến chinh binh lửa.
Nhưng về chung dựng ngọn cờ quê."

Tôi phải dài dòng như vậy để qúy vị thấy dù làm thơ tình, nhưng điều đó không có nghĩa thi sĩ tự hạ mình ca ngợi những tình cảm vong nô hoặc biến mình thành bồi bút cho tà quyền, cho qủy dữ. Hơn thế nữa, họ lại càng không thể dùng thơ văn bôi nhọ ngày Quốc Hận, hay lăng mạ chính nghĩa của người Việt tỵ nạn cộng sản. Văn thơ phải tải đạo, phải phụng sự nhân sinh. Nhất là văn thơ của người Việt tỵ nạn cộng sản.
Như qúy vị đã biết, sau thảm kịch 30-4-75, cả một làn sóng tỵ nạn CS diễn ra liên tục từ VN đã làm nhân tâm cả thế giới bừng tỉnh, nhận rõ bộ mặt tàn nhẫn vô nhân tính của CS. Tôi đồng ý là trong số hàng triệu người Việt vượt biển, vượt biên tỵ nạn CS, cũng có một số người vì cơm áo. Nhưng bổn phận của nhà văn nhà thơ đâu có thể mang chuyện đó mà kể trên mặt báo khơi khơi như vậy được. Thú thực là khi đọc hai câu thơ của thi sĩ Phan Tưởng Niệm: "Ta phiêu bạt nửa đời lo cơm áo / Giầy gót mòn, khập khiễng bước chân hoang", tôi đau lòng nhớ đến những kỷ niệm thời người Việt tỵ nạn mình bị thanh lọc. Lúc đó tại các trại tỵ nạn, bao nhiêu người Việt mình đã phải mổ bụng, thắt cổ tự tử, hay tự thiêu để khẳng định họ là những người tỵ nạn chính trị, chớ không phải là những người tỵ nạn "vì cơm áo". Trong khi đó thì lại có những người tỵ nạn kinh tế, nhưng được sống dưới bầu trời tự do suốt mấy chục năm qua nhờ danh nghĩa "tỵ nạn chính trị" đã không biết ngượng, còn công nhiên tự nhận mình chỉ là người tỵ nạn vì cơm áo. Đúng là cuộc đời đầy những cảnh đau lòng tréo cẳng ngỗng, phải không thưa qúy vị" Người thực sự tỵ nạn chính trị thì chết tức tưởi vì bị chụp cho cái mũ tỵ nạn kinh tế. Còn người suốt đời chỉ lo cơm áo thì lại được sống phè phỡn với cái mũ tỵ nạn chính trị. Phải thú thực là tôi rất qúy trọng nghệ thuật thơ của ông Phan Tưởng Niệm và phải thừa nhận đó là bài thơ hay, ngoại trừ một hai câu trong bài. Tôi cũng không biết việc "Quay lối về thăm phố biển Qui Nhơn" là nhan đề tạo cảm hứng thơ cho tác giả hay là sự thực tác giả đã về thăm Qui Nhơn, nhưng cho dù là cảm hứng, hay sự thực đi nữa, thì tôi nghĩ Qui Nhơn là quê hương của anh hùng Nguyễn Huệ, chắc cũng buồn khi thấy sự trở về của một người con bỏ quê hương chỉ vì "phiêu bạc nửa đời lo cơm áo”. Rất mong, thi sĩ Phan Tưởng Niệm suy nghĩ lại để có những bài thơ tình vừa hay vừa có ý nghĩa với hai chữ "Tưởng Niệm", bút hiệu của thi sĩ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi là Nguyễn Hữu Chí, sinh ra và lớn lên ở Miền Bắc, từng có hơn một năm phải đội nón cối, đi dép râu, theo đội quân Việt Cộng xâm lăng Miền Nam. Trong những năm trước đây, khi cuộc đấu tranh bảo vệ chính nghĩa của cộng đồng người Việt
Một bà cụ Romania 75 tuổi đã hạ đo ván một tên trộm bằng miếng võ mà bà đã học được từ truyền hình. Bà Anica D khai với với cảnh sát rằng bà đang nằm ngủ thì người đàn ông này đột nhập vào nhà và tấn công bà
Cô diễn viên phim khiêu dâm nổi tiếng nhất nước Ý, Cicciolina, vừa đề nghị hiến thân cho Osama bin Laden. Cô diễn viên phim người lớn 55 tuổi này nói rằng đã đến lúc một người nào đó phải xử trí với tay trùm khủng bố này
Trong số những nhân viên mai táng, có một ít phụ nữ thực hiện những nghi thức nhằm gợi lên sự ham muốn tình dục của chính họ, và một người nổi tiếng nhất là Karen Greenlee. Người đàn bà này đã không giết các người đàn ông để lấy xác chết
Jeffrey Dahmer và Dennis Nilsen, cũng giống Ed Gein, là những người đàn ông bình thường trở thành những kẻ sát nhân thầm lặng, thích làm tình với các xác chết để giảm bớt cuộc sống quá cô độc của chúng
Trong thời gian trên dưới mấy thập niên trở lại đây, người Việt hải ngoại có được cơ hội chứng kiến, tiếp xúc, trò chuyện trực tiếp, với những người anh hùng, những bậc sĩ phu, những người tù lương tâm
Một vị hiệu trưởng của một trường tiểu học nổi tiếng vừa bị cho nghỉ việc bởi Giáo hội Thiên chúa giáo vì đã tái hôn. Khi lập gia đình lần thứ hai một cách hợp pháp nhưng không được giáo hội chấp nhận cho hủy bỏ cuộc hôn nhân thứ nhất
Bạo động băng đảng lại mang đến không khí u buồn cho các bờ biển của tiểu bang với vụ tấn công làm một thành niên 18 tuổi bị mù một mắt. Wycliff Manapori, một cư dân từ Tregear
Tương Như, người nước Sở, làm nghề đan rổ, nên thường lên rừng tìm tre lác. Một hôm, bất chợt gặp một đoàn người mặt xanh như tàu lá, lúc thúc chạy qua, bèn tò mò trải đầy trong tâm tưởng, liền hăng hái chạy ra
Hai tuần trước, bản thân tôi có chút việc phải ra phố, tình cờ gặp một người bạn cũ, liền kéo nhau vào quán làm vài ly lai rai nhắc lại chuyện ngày xưa. Chuyện trò vớ vẩn một hồi, hắn liền hỏi tôi đã về Việt Nam lần nào chưa
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.